Tau muốn yên ổn làm ăn.
Chúng mày bảo bác ấy thôi đi. Tha cho anh em tau, từ năm ngoái đến nay đổi đi đổi lại, đeo có việc làm, treo mồm từ chủ đến thợ 2 năm nay rồi
Tau muốn yên ổn làm ăn.
Chúng mày bảo bác ấy thôi đi. Tha cho anh em tau, từ năm ngoái đến nay đổi đi đổi lại, đeo có việc làm, treo mồm từ chủ đến thợ 2 năm nay rồi
Bọn to đầu quyền lợi đầy còn đéo nói được, phận dân đen nằm im xem concert đi🤣, trí thức các kiểu, đại gia các kiểu câm mẹ mõm thì xứ này hết cứu, chúng nó đặc quyền đặc lợi chứ ai, tuyệt vời 🤣, bọn đại gia đéo chung tiền lobby cho Mỹ đế nó ném bom thì chúng nó có khi chết trước mình, yên tâm đi tao ủng hộ bác tô bò vàng đâu phải tự nhiên
Đoạn này viết về Vương Mãng, triều đại nhà Tân khoảng năm 48 trước công nguyên: “ Vương Mãng rất câu nệ việc phục cổ, muốn tất cả phải phù hợp với ý nghĩa cổ, nhằm khôi phục lại diện mạo thời cổ.
Ông ra lệnh thay đổi tên gọi các địa phương theo ý thích, bất kể thói quen nhiều đời và điều kiện vật chất ở các nơi đó. Không chỉ như vậy, ông còn ra lệnh điều chỉnh khu vực hành chính và chức năng quyền hạn của các đơn vị hành chính.
Mặc dù mỗi lần thay đổi là tạo ra nhiều rắc rối, nhưng Vương Mãng vẫn tiếp tục thay đổi nhiều lần. Có quận trong vòng 1 năm đổi tên tới 5 lần, cuối cùng lại dùng tên cũ ban đầu (!)
Không chỉ nhân dân mà ngay cả quan lại cũng không nhớ hết tên các địa phương. Mỗi lần ban chiếu thay đổi, lại phải chú thích tên cũ ở bên dưới tên mới. Sách Hậu Hán Thư còn ghi một đoạn chiếu thư của Tân Đế vương Mãng:
Chiếu thư này ra lệnh cho Đại doãn Thái uý Trần Lưu: cắt phần đất phía nam của Ích Tuế giao cho Tân Bình, mà Tân Bình nguyên là Hoài Dương. Cắt phần đất ở phía đông Ung Bình giao cho Trần Định, mà Trần Định nguyên là quận Lương. …”
Đối với các chức danh, tên gọi, Vương Mãng cũng muốn thay đổi theo cách gọi của thời cổ đại: "Thái thú" gọi là "Đại doãn" rồi "Tiền đội đại phu", "Quận Uý" thì gọi là "Thuộc chính"; "Đại tư nông" đổi gọi là "Hi hoà", "Nạp ngôn"; "đại lý" đổi thành "sĩ", "thiếu phụ" gọi là "cộng công"...
Lẽ ra phải bỏ chính quyền cấp xã nhưng địa danh cấp xã giữ nguyên, cấp huyện giữ nguyên từ địa danh đến chính quyền để không xáo trộn địa lý. Xã chỉ đặt văn phòng giao dịch như bọn bưu điện thôi
đáng lẽ phải bỏ cấp phường xã và giữ lại cấp Huyện, với phường xã thì giữ lại các ranh giới phân khu để xác định khái niệm địa lý giống như zip code ở bên Mỹ ấy, Quận Huyện nào diện tích lớn quá thì làm thêm văn phòng chi nhánh, như vậy đảm bảo dc chính quyền địa phương 2 cấp mà ko xóa bỏ các thành phố như mô hình quái thai hiện nay
Câu chuyện ở đây đéo phải bỏ huyện hay xã. Câu chuyện ở đây cần làm rõ 1 cán bộ phục vụ tối thiểu và tối đa bao nhiêu nông phu. Rồi nhân với số lượng dân cư mà hình thành nhân lực cần thiết. Chứ xã với huyện đéo có ý nghĩa nếu diện tích khu vực và mật độ dân cư đéo bằng nhau. Con người hơn nhau ở tư duy mở. Chứ giữ huyện thì bất cập ở vai trò quan huyện lại đéo thể làm việc tay chân như xã. Huyện to huyện nhỏ nhì nhằng. Nên tư duy là đéo có huyện xã gì hết. Cứ theo mật độ dân cư và diện tích khu vực mà chia là chuẩn nhất
Chưa hẳn vậy, giờ ở cấp xã làm chân tay đéo ra chân tay mà làm trí óc cũng đéo ra trí óc vì khối lượng xử lý văn bản, tham mưu văn bản, kế hoạch ngập mặt lại vừa phải triển khai thực hiện, sếp phòng thì 1 trưởng 2 phó ngồi chỉ tay 5 ngón, phân chia công việc đéo hợp lý.
Chỉ đạo tiếp tục nghiên cứu sáp nhập một số xã, phường của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm không chỉ là tinh gọn bộ máy, giảm gánh nặng ngân sách, mà còn là "cuộc sàng lọc".