@migaquaynl Mời các hạ thảo luận thêm.
Ừ cuộc đời khác thơ văn nhiều lắm,
Con chữ kia "nằm thẳng" giữa trang đời.
Nên đôi lúc xin ngồi yên một góc,
Để tâm hồn thôi chạy ngược chạy xuôi.
Xin là chốn mặc bon chen, đứng lại
Xin là nơi cất tiếng thở, thật dài.
Xin là phút quên bao điều, được mất
Cho lòng mình nhẹ tựa mây trôi.
Tâm vẫn ngẫm bao điều nên gìn giữ,
Tai vẫn nghe xàm chửi ngược chửi xuôi.
Miệng vẫn cười thớt ngàn câu triết lý,
Riêng mắt thì theo nhịp bước đong đưa.
Đi giữa phố mà ngỡ lạc lên giời,
Quên nhân thế bởi hai quầng trăng trắng.
Tranh với đấu bỗng thành điều bé bỏng,
"Tâm hồn" kia mới đáng ngẩn ngơ.
Nếu khoảng tĩnh làm lòng thôi xao động,
Giữa phố phường còn giữ chút ngây ngô,
Thì trách chi mình cứ hay liên tưởng.
Nghe "tâm hồn" lại rục rịch văn thơ!
