Tôi nghe nói rằng mỗi 1 người nghiện ở tiểu bang này đều được cấp hơn 1.000 đô mỗi tháng tiền ăn tiêu và tiền tất nguyên bởi vì nghiện được coi là 1 loại tật nguyền không thể đi làm. Và mỗi 1 tép thuốc phiện chỉ có giá từ 2 đến 5 đô la cho nên họ dùng số tiền đó để mua thuốc phiện hút hằng ngày, còn về ăn uống thì họ ăn ở những nơi công cộng, ngủ thì ngủ ngoài đường, trời lạnh thì họ vào nơi ở miễn phí của chính phủ gọi là Shelter, nhiều người hỏi tại sao họ không vào seo chợ lúc bình thường mà phải vào lúc mùa đông mà thôi, bởi vì ở Shelter thì họ không được phép mang thuốc phiện vào và phải ra vào đúng giờ cho nên họ không muốn ở đó. Ngoài ra thì họ không được cấp bảo hiểm y tế miễn phí, kinh tiêm sạch được cấp miễn phí, và tất cả những người nghiện này không phải là dân bản địa của 1 tiểu bang mà nhiều người nghiện ở những tiểu bang Cộng Hòa đã di cư đến những tiểu bang dân chủ để được hưởng chế độ an sinh cho người nghiện mà những người đó không nhận được từ ban Cộng Hòa. Kết quả là gì kết quả là đường phố của những bang lại thì đầy người nghiện nhưng tỷ lệ người nghiện bị chết thì lại thấp còn người nghiện tại những bang cộng hòa thì ít nhưng tỷ lệ người nghiện bị chết thì lại rất cao.