Sai nhé. Đó chỉ là tập quán quốc tế thôi chứ tòa án quốc tế đều dựa vào hiến chương LHQ để xác định là quốc gia hay không
Trong luật quốc tế, việc xác định một thực thể có phải là quốc gia hay không thường dựa trên các tiêu chí được nêu trong Công ước Montevideo. Mặc dù không phải mọi quốc gia đều là thành viên công ước này, bốn tiêu chí của nó được xem là phản ánh tập quán quốc tế và thường được viện dẫn.
Bốn tiêu chí là:
1. Có dân cư thường xuyên
Có một cộng đồng dân cư sinh sống ổn định.
Không yêu cầu số lượng dân cư tối thiểu.
2. Có lãnh thổ xác định
Phải có một lãnh thổ mà thực thể tuyên bố chủ quyền.
Không cần biên giới được phân định hoàn toàn; nhiều quốc gia vẫn được công nhận dù còn tranh chấp biên giới.
3. Có chính phủ
Có một bộ máy nhà nước thực hiện quyền lực trên lãnh thổ và dân cư.
Chính phủ phải có khả năng quản lý trên thực tế.
4. Có khả năng tham gia quan hệ với các quốc gia khác
Có năng lực ký điều ước, thiết lập quan hệ ngoại giao và thực hiện các quyền, nghĩa vụ quốc tế.
Ngoài bốn tiêu chí trên, trong thực tiễn còn có yếu tố sự công nhận của các quốc gia khác:
Theo học thuyết tuyên bố (declaratory theory), nếu đáp ứng các tiêu chí trên thì về nguyên tắc đã là một quốc gia; việc được công nhận chỉ xác nhận một thực tế đã tồn tại.
Theo học thuyết cấu thành (constitutive theory), sự công nhận của các quốc gia khác có vai trò quyết định hơn.
Thực tiễn quốc tế hiện nay thường nghiêng về học thuyết tuyên bố, nhưng mức độ được công nhận vẫn ảnh hưởng lớn đến khả năng tham gia các tổ chức quốc tế và thiết lập quan hệ ngoại giao.
Đối với các tòa án quốc tế như Tòa án Công lý Quốc tế, không có một "bài kiểm tra" cứng nhắc chỉ dựa vào Công ước Montevideo. Khi cần, tòa sẽ xem xét tổng thể các yếu tố như:
thực thể đó có đáp ứng các tiêu chí của một quốc gia hay không;
có thực hiện quyền lực nhà nước một cách hiệu quả hay không;
được các quốc gia khác đối xử như một quốc gia ở mức độ nào;
bối cảnh pháp lý và thực tế của từng vụ việc.
Vì vậy, trong luật quốc tế, một quốc gia không được xác định chỉ bằng việc được Liên Hợp Quốc công nhận hoặc có bao nhiêu nước công nhận, mà chủ yếu dựa trên việc có tồn tại như một nhà nước theo các tiêu chí nêu trên và các bằng chứng thực tế liên quan.