Liên xô sụp đổ

pos

Địt mẹ đau lòng
Sự kiện Liên xô sụp đổ là sự kiện địa chính trị chấn động mức độ toàn cầu, diễn ra năm 1990-1991

I/ Diễn biến Liên xô sụp đổ

1/ Liên Xô – sai lầm từ bản chất


Như bạn đọc đã biết, một siêu cường như Liên Xô ngay từ ban đầu đã mắc rất nhiều sai lầm trong tiến trình phát triển và hoạt động của nó, sai lầm lớn nhất chính là sai lầm về học thuyết đầu hói-dâu dài làm cho nhân dân mất sạch hết cả các quyền tự do cơ bản, trong đó có cả quyền tự do kinh tế (tự do sở hữu tài sản, tự do làm ăn buôn bán…).

Từ một xương sống về học thuyết như vậy đã xây dựng nên một Liên Xô thiếu sức sống kinh tế, thiếu động lực lao động nên tạo ra một xã hội trì trệ, nghèo nàn.

Một nguyên nhân quan trọng khác là sự độc tài của đảng cộng-sản Liên Xô trong suốt hàng chục năm cai trị đã tạo ra một ban lãnh đạo trì trệ, cầm quyền hàng chục năm không ai chịu xuống. 4 lãnh tụ đầu tiên (Lenin “đầu hói”, Stalin “mắt hiền hậu”, Khrushchev, Brezhnev) cầm quyền từ 10 năm đến hơn 30 năm, 3 trong số họ nắm giữ chức vụ cho đến lúc chết. Thời kỳ Brezhnev kéo dài từ 1964 đến 1982 còn được gọi là thời kỳ trì trệ, hệ quả của nó là khi Brezhnev chết đi thì các vị kế nhiệm cũng gần xuống lỗ đến nơi.

Andropov lên nắm quyền năm 1982 thì đến tháng 2 năm 1983 ông bị hỏng thận hoàn toàn, tháng 8 năm 1983, ông vào nằm thường trực trong Bệnh viện Trung ương và làm việc ở đây cho đến khi chết (1984)

Chernenko lên cầm quyền kế nhiệm Andropov năm 1984, được mô tả như sau, trích wiki:
Mùa thu năm 1984, Chernenko phải vào bệnh viện trong hơn một tháng, nhưng vẫn làm việc như gửi thư tới Bộ Chính trị. Vào mùa hè cùng năm, Chernenko đã đi đến con suối Kislovodsk để dưỡng bệnh, nhưng sức khoẻ của ông vẫn chưa có dấu hiệu cải thiện. Ông đã bị viêm phổi sau chuyến đi này. Chernenko mãi tới cuối mùa thu năm 1984 mới được quay trở về Moskva. Ông trao huân chương cho các nhà du hành vũ trụ và các tác gia trong văn phòng của mình, nhưng không thể đi qua các hành lăng văn phòng và phải ngồi trên chiếc xe lăn.
Tới cuối năm 1984, Chernenko không thể rời Bệnh viện Trung tâm, một cơ sở được canh gác cẩn mật ở tây Moskva, và Bộ Chính trị gắn một chữ ký của fax của ông vào mọi bức thư, như Chernenko đã làm với Andropov khi ông ta đang hấp hối. Trong cái được đa số mọi người coi là, thậm chí cả các đối thủ của ông, một hành động độc ác chống lại Chernenko, thành viên Bộ chính trị Viktor Grishin đã lôi Chernenko đang ốm nặng từ giường bệnh tới một phòng bỏ phiếu trong một cuộc bầu cử đầu năm 1985.

Đến nỗi, tổng thống Mỹ đã phải thốt lên: Làm sao mà tôi có thể tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp với người Nga khi bọn họ cứ liên tục chết đi như vậy

Một quốc gia vận hành trên một học thuyết sai trái, ban lãnh đạo trì trệ thiếu sức sống, điều hành quốc gia trong bệnh viện, bảo sao càng ngày nó càng lụi bại, cho đến khi Gorbachev lên cầm quyền thì Liên Xô đã trở thành một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối, cái chết đến với nó không có gì lạ, nếu có sống thì nó cũng chỉ có thể vật vờ như zombie bắc triều tiên, cuba.

Gorbachev lên cầm quyền năm 1985, ông này đã cố gắng đưa ra các chính sách cải cách Glasnost và Perestroika, các chính sách này quá muộn cho một cơ thể rệu rã ở cuối con đường, chỉ có chờ rút ống thở.

2/Đảng cộng-sản Liên Xô phạm tội

Đây chính là nội dung mà ban tuyên giáo của đảng dấu nhẹm đi, hành vi phạm tội của đảng cộng-sản Liên Xô là một nguyên nhân rất quan trọng, là giọt nước tràn ly, một cú đẩy Liên Xô đến tình trạng giải thể. Nếu như các chương trình cải cách của Gorbachev chỉ như những liều thuốc vượt quá ngưỡng chịu đựng của cơ thể thì hành vi phạm tội của đảng cộng-sản Liên Xô là một nhát dao đâm thẳng vào tim chế độ, khiến nó chết “ngay lập tức”.

Ngày 19/08/1991, một nhóm trong ban lãnh đạo cấp cao đảng cộng-sản Liên Xô chống lại các cải cách của Gorbachev đã tiến hành đảo chính, cô lập tổng bí thư - Tổng thống Liên Xô Gorbachev tại đảo Krym, thông báo tổng thống bị bệnh và không còn nắm giữ chức vụ, tuyên bố thành lập ủy ban khẩn cấp nhà nước.

Cùng với đó, nhóm này cho xe tăng tiến vào thủ đô moscow để kiểm soát tình hình.

Nhưng khổ nỗi ban lãnh đạo đảng - phe đảo chính tuyền một lũ nát rượu, ngày thường thì bệ vệ là thế, quát dân như con, đến khi đụng chuyện thì như gà mắc tóc. Yanayev, quyền tổng thống tự xưng, xuất hiện trên truyền hình với giọng nói thiếu tự tin, tay run run, trả lời vòng vo thiếu thuyết phục, không thể hiện được hình ảnh một nhà lãnh đạo đang nắm quyền lực.




Trái lại với hình ảnh đó là hình ảnh mạnh mẽ của tổng thống Nga Yeltsin, dẫn đầu nhân dân chống lại lực lượng đảo chính. Yeltsin cùng với hàng nghìn người dân moscow bảo vệ tòa nhà quốc hội Nga, ông mặc vest màu sẫm, không quân phục hay áo giáp, leo lên thân một chiếc xe tăng đang đỗ và đọc diễn văn lên án cuộc đảo chính.





Những người lính được lệnh tiến vào thủ đô để khống chế nhận ra thôi chết mẹ rồi, hóa ra mình là công cụ của đảng để tiến hành cướp chính quyền chống lại nhà nước Liên Xô, chống lại nhân dân Liên Xô. Họ đã từ chối mệnh lệnh đàn áp nhân dân của phe đảo chính, cuộc đảo chính thất bại không kèn không trống sau vài ngày.
 
3/ Hậu quả

Căn cứ vào hành vi phạm tội không thể chối cãi của đảng cộng-sản Liên Xô, đảo chính chống lại nhà nước và tổng thống Liên Xô, Yeltsin đã đi nước cờ rất quyết liệt.

Với tư cách tổng thống Nga, ngày 23/08/1991, Yeltsin đã ký sắc lệnh đình chỉ hoạt động của đảng cộng-sản Liên Xô trên lãnh thổ Nga, được mô tả như sau, trích dẫn:
Khi Gorbachev đứng trên bục phát biểu với nỗ lực yếu ớt nhằm bảo vệ những thành viên trong nội các Liên Xô và Đảng Cộng-sản mà ông cho là vô can. Yeltsin tiến sát bục phát biểu, ngắt lời Gorbachev và giúi vào tay Gorbachev một tập tài liệu, ép buộc ông phải tự miệng đọc to biên bản cuộc họp của Hội đồng Bộ trưởng Liên Xô diễn ra vào ngày 19/8.
Dù Gorbachev bối rối chống chế rằng mình chưa hề xem qua tài liệu này, Yeltsin vẫn lạnh lùng chỉ tay vào văn bản, buộc Gorbachev phải đọc những dòng chữ phơi bày sự thật cay đắng rằng gần như toàn bộ dàn bộ trưởng do chính tay ông cất nhắc đều đã đồng loạt phản bội, ủng hộ phe đảo chính. Hành động này không chỉ phá nát niềm tin của Gorbachev vào bộ máy trung ương mà còn phơi bày sự bất lực và mù quáng trong công tác nhân sự của ông trước hàng triệu khán giả truyền hình, biến vị lãnh đạo tối cao thành một người đàn ông đáng thương bị dồn vào chân tường.
Cú giáng quyết định mang tính biểu tượng nhất diễn ra ngay sau đó, khi Gorbachev đang cố gắng vớt vát hy vọng bằng đề xuất thanh lọc Đảng Cộng-sản Liên Xô. Gạt phăng nỗ lực tuyệt vọng của ông, Yeltsin thản nhiên dõng dạc tuyên bố ký sắc lệnh đình chỉ toàn bộ hoạt động của Đảng Cộng-sản trên toàn lãnh thổ Nga. Trong một nỗ lực can ngăn yếu ớt, Gorbachev đã giơ tay khẩn cầu trên micro: "Boris Nikolayevich, chúng ta chưa hề thảo luận về việc này...". Tuy nhiên, Yeltsin hoàn toàn phớt lờ, thản nhiên hạ bút ký bản sắc lệnh lịch sử ngay trước mặt người từng là cấp trên tối cao của mình.






(phút 45:57) Trong hội trường, Yeltsin tuyên bố và ký sắc lệnh đình chỉ hoạt động của đảng cộng-sản, đây chính là bản án tử hình dành cho đảng.


Ngày 25/8/1991: Tài sản của đảng bị quốc hữu hóa và chuyển cho nhà nước Nga quản lý.

Ngày 6/11/1991: Yeltsin ký sắc lệnh cấm mọi hoạt động của đảng cộng-sản và các cơ cấu đảng trên lãnh thổ Nga, đồng thời giải thể các tổ chức của đảng tại đây.

Ngày 24/8/1991, Mikhail Gorbachev từ chức Tổng Bí thư đảng cộng-sản Liên Xô và kêu gọi giải tán các cơ quan lãnh đạo trung ương của đảng, đồng thời ông ra sắc lệnh giải thể hoặc đình chỉ hoạt động của nhiều cơ cấu trung ương của đảng, trong đó có Ban Chấp hành Trung ương

Ngày 29/8/1991, Xô Viết tối cao đình chỉ hoạt động của đảng cộng-sản trên toàn Liên Xô.

Ngày 8/12/1991: Thỏa thuận Belavezha Accords được ký kết giữa ba nước Nga, Ukraine, Belarussia chấm dứt sự tồn tại của Liên Bang. Đây cũng chính là 3 trong 4 nước ký hiệp định thành lập liên bang Xô Viết năm 1922 (Nga, Ukraine, Belarussia, bắc Kavkaz)

Ngày 25/12/1991, Gorbachev từ chức Tổng thống Liên Xô.

RIP Liên Xô
 
II/ Các lý luận của đảng cộng-sản xứ Lừa

Phần này sẽ trình bày một số các phản biện đối với luận điểm của ban tuyên giáo, DLV về sự kiện.

Quân đội khoanh tay đứng nhìn.
luận điểm đăng hẳn lên tilte của báo quân đội nhân dân
https://media.qdnd.vn/long-form/30-...nh-va-tin-cay-nhat-khoanh-tay-dung-nhin-53242
Thậm chí có lần người viết còn được xem một video chiếu cảnh một đồng chí bộ đội phát biển sẵn sàng bắn vào người biểu tình nếu cần thiết.

Có ý kiến còn cho rằng lấy bài học của trung cộng trong vụ thiên an môn làm ví dụ, quân đội đã mạnh tay đàn áp người biểu tình để giữ chế độ.

Các luận điểm trên sai lầm cơ bản ở chỗ quân đội Liên xô và quân đội trung cộng ở hai vị thế khác nhau hoàn toàn. Tại sự kiện thiên an môn thì người biểu tình đòi hỏi các quyền tự do dân chủ, quân đội trung cộng được lệnh chính quyền đi vào quảng trường bắn người biểu tình, tuy hoạt động này của quân đội trung cộng rất độc ác khốn nạn nhưng nó không phải hoạt động chống chính quyền. Còn sự kiện ở Liên Xô thì khi quân đội tiến vào moscow thì đó đã là hoạt động chống chính quyền rồi, quân đội nghe theo sự xúi giục của đảng cộng-sản đã tiến vào phong tỏa, đảo chính cướp chính quyền Liên Xô, người dân moscow và Yeltsin mới là bên chống đảo chính bảo vệ chính quyền. Vậy thì dù cho quân đội Liên Xô có bắn vào người biểu tình hay không thì cũng không thay đổi được bản chất là nó là lực lượng đảo chính.

Rất may mắn là những người lính Liên Xô kịp thời nhận ra mình đang tiếp tay cho tội ác và rút lui, bạn đọc để ý trong bức ảnh Yeltsin tuyên bố phản đối đảo chính trên nóc xe tăng thì có hình ảnh một anh lính tăng đang ôm mặt.

Tuyên giáo còn mở rộng sự đổ tội là không ai cứu đảng hay liên xô cả, cả quân đội lẫn nhân dân, đảng viên
https://viettimes.vn/vi-sao-khong-ai-dung-ra-cuu-lien-xo-post141351.html

Người ta chỉ cứu nạn nhân, không ai đi cứu tội phạm
Người ta chỉ cứu thứ có ích, không ai đi cứu thứ có hại
Người ta chỉ cứu cái văn minh, không ai đi cứu cái lạc hậu
Đảng cộng-sản Liên Xô vừa là thứ lạc hậu, có hại lại là tội phạm, nó gây hại cho xã hội và nhân dân bao nhiêu năm trời thì vì sao khi nó gặp nạn thì nhân dân lại phải cứu nó, người ta không ném thêm hòn đá vào đầu nó là còn may rồi.


Gorbachev là kẻ phản bội?
Đây là luận điểm điển hình của tuyên giáo DLV, tấn công Gorbachev để bảo vệ cho đảng cộng-sản Liên Xô
https://tulieuvankien.dangcongsan.v...-to-sai-lam-va-su-phan-boi-cua-gorbachev-3382

Trong cơ cấu của đảng cộng-sản thì Gorbachev khi đó nắm chức vụ tổng bí thư, là vị trí cao nhất, đại diện cho lực lượng cải cách, đổi mới, còn nhóm đảo chính (lực lượng bảo thủ) mà đứng đầu là Yanayev đều là cấp dưới của Gorbachev. Không có chuyện cấp trên phản bội cấp dưới, mà ngược lại chính những thành viên trong đảng, các ủy viên bộ chính trị, nắm giữ các vị trí trọng yếu của nhà nước Liên Xô đã phản lại tổng bí thư, tổng thống của mình bằng cách đảo chính.

Nếu nói Gorbachev phản lại lý tưởng của đảng thì cũng chưa đủ cơ sở, vì khi đó đảng cộng-sản Liên Xô, kể cả nhà nước Liên Xô đã mục ruỗng thối nát quá do trì trệ hàng chục năm rồi. Việc cải cách để cứu đảng cứu đất nước là không thể trì hoãn được, khi cải cách xảy ra thì đảng đã bị phân hóa thành các nhóm ủng hộ cải cách và phản đối. Gorbachev không phản lại đảng nói chung mà ông là đại diện của nhóm cải cách khi bị buộc phải tiến hành thay đổi.

Chính bản thân xứ Lừa cũng trải qua khủng hoảng về kinh tế xã hội thập niên 80 và đảng bị buộc phải thay đổi xóa bỏ mô hình kinh tế quan liêu bao cấp trì trệ.

Vậy vai trò của Gorbachev là gì?
Trong vụ đảng cộng-sản phạm tội đảo chính thì Gorbachev cùng một lúc ở hai vị trí, ông vừa là tổng bí thư của một đảng phản động, phạm tội đảo chính, vi phạm luật pháp của nhà nước Liên Xô, ông vừa là nạn nhân của cuộc đảo chính khi trong vai trò tổng thống Liên Xô bị bắt nhốt cô lập.
Khi trở lại thì ông được đối xử như nạn nhân của sự việc, nhưng các quyền lực của tổng thống Liên Xô dần dần rơi rụng hết, kết quả là các nước cộng hòa tách khỏi liên bang và ông từ chức tổng thống.
 
Con nghiện Liên Xô

Ban tuyên giáo luôn tránh nhắc tới sai lầm về bản chất của đảng dẫn tới sụp đổ, vì đảng cộng-sản xứ Lừa cũng có bản chất tương tự như đảng cộng-sản Liên Xô.

Tất nhiên không phủ nhận các chương trình cải cách của Gorbachev về công khai hóa là một liều thuốc gây sốc cho đảng, nhưng vấn đề thực sự là đảng và xã hội Liên Xô khi đó đã quá yếu. Đảng cộng-sản như một con nghiện thuốc phiện lâu ngày, cơ thể suy kiệt, mất hết sức sống được mang vào bệnh viện và bác sỹ tiêm thuốc cho, cơ thể không chịu được tác dụng của thuốc điều trị nên tử vong.

Tuyên giáo cố tình lờ đi việc con bệnh hút trích thuốc phiện hàng chục năm gây hại cho cơ thể mà chỉ tập trung vào mũi tiêm của bác sỹ và đổ tội cho bác sỹ. Cho dù bác sỹ có tiêm hay không tiêm thì kết quả của con bệnh vẫn là chết hoặc sống đời sống thực vật như zombie. Nhẽ ra gia đình phải đưa con bệnh đến cho bác sỹ điều trị, tiêm thuốc từ hàng chục năm trước để dứt cơn nghiện tàn phá cơ thể thì may ra có cơ hội, chứ không phải đến lúc thở hắt ra rồi mới mang đến bác sỹ và đổ tội cho bác sỹ.

Thể chế cộng-sản Liên Xô cũng y như vậy, nhẽ ra nó phải được cải tổ, thay đổi, điều chỉnh từ hàng chục năm trước (từ khi nó còn khỏe mạnh). Một nền kinh tế XHCN chỉ huy quan liêu bao cấp nhẽ ra phải được cải tổ sửa chữa theo đúng quy luật thị trường từ lâu chứ không phải đợi đến khi nhân dân đói thối mồm, xã hội kiệt quệ. Một môi trường chính trị độc tài, thiếu tự do dân chủ cho nhân dân khiến cho cả xã hội lẫn các cơ quan nhà nước chìm trong dối trá của các bản báo cáo từ dưới lên trên, của các mệnh lệnh trời ơi từ trên phát xuống, nhẽ ra nó phải được sửa chữa từ khi Breznhev bắt đầu cầm quyền. Nhưng tất cả những điều đó không xảy ra, Breznhev cầm quyền đến khi chết, 2 tổng bí thư sau lên cầm quyền thì đều chuẩn bị chết, không ai làm cái gì để cứu chữa con nghiện Liên Xô.

Liều thuốc cải cách Perestroika và Glasnost của Gorbachev cho con bệnh Liên Xô đến quá muộn.

Ai giết đảng?

Ban tuyên giáo không chịu thừa nhận sự thật là chính cuộc đảo chính của đảng nhằm lật đổ tổng thống là nguyên nhân căn bản để Yeltsin đâm một nhát dao thẳng vào tim đảng, khiến cho đảng cộng-sản chết không kịp ngáp.

Nếu đảng không phạm tội, thì không có lý do gì để Yeltsin kết liễu đảng nhanh như thế được, có thể đảng vẫn sẽ chết, nhưng không phải bị đâm một nhát chí tử.

Bạn đọc có thể đọc lại đoạn trích dẫn ở trên, mô tả khi Gorbachev trở về từ chỗ bị cách ly, ông vẫn còn cố gắng bảo vệ đảng với luận điểm là chỉ có một nhóm trong đảng phạm tội đảo chính chứ không phải toàn bộ đảng cộng-sản Liên Xô. Nhưng kết quả Yeltsin say đéo, tự tay giết đảng ngay trước mặt Gorbachev và cử tọa.

Do phương tây chống phá

Theo thói quen cố hữu của ban tuyên giáo DLV là rất nhiều thứ đổ tội cho phương tây, cho Mỹ, thậm chí cho cả thế lực thù địch mông lung nào đó như mây như gió.
https://conganthanhhoa.gov.vn/tin-t...o-ii.-su-chong-pha-dien-cuong-va-tham-do.html

Người viết sẽ đặt những câu hỏi sau để phản biện, bạn đọc tự cho ý kiến

-Mỹ nó có bóp cổ Liên Xô bắt Liên Xô đi theo con đường kinh tế xã hội chủ nghĩa chỉ huy quan liêu bao cấp, ngăn cấm sự tự so sở hữu tài sản và tự do làm ăn bình thường của nhân dân không?

-Mỹ nó có bắt Liên Xô độc tài độc đảng, tiêu diệt các ý kiến đối lập, không cho nhân dân một chút gì tự do dân chủ không?

-Mỹ nó có dí súng vào đảng cộng-sản Liên Xô hay xúi giục đảng tiến hành đảo chính chống lại tổng thống Liên Xô không?

-Mỹ nó có xui Yeltsin ký văn bản đình chỉ hoạt động của đảng cộng-sản Liên Xô không?

Nếu câu trả lời cho các câu hỏi trên đều là “đéo” thì phải xem lại tuyên truyền của ban tuyên giáo, quá sức lố bịch.


Có thể cứu được Liên Xô không?

Rất khó cứu, vì nguyên nhân sau đây

Thứ nhất, Liên Xô là tập hợp của 15 nước cộng hòa, tạo thành liên bang, nhưng các chính quyền của các nước cộng hòa bị chi phối rất nhiều bởi chính quyền trung ương. Các nước cộng hòa gần như chỉ thực thi mệnh lệnh từ trung ương, đặc biệt dưới thời Stalin. Khác với Mỹ, ở Mỹ có 50 bang thì cơ quan liên bang có quyền hạn liên bang, cơ quan tiểu bang có quyền hạn tiểu bang. Liên bang Mỹ vừa đảm bảo tính đa dạng vừa đảm bảo tính thống nhất chứ liên bang Xô Viết chỉ có tính thống nhất chứ không có tính đa dạng, điều này rất rủi ro vì trong liên bang không những có nhiều thực thể mà còn có nhiều dân tộc, tôn giáo khác nhau.

Thứ hai, Liên Xô mang đặc thù một nước độc tài cộng-sản điển hình, chỉ có mệnh lệnh từ trên xuống, mà trên làm sai, học thuyết sai thì các nước cộng-hòa buộc phải sai theo như trong vận hành kinh tế. Mà như thường lệ, đã dính đến kinh tế là mấy ông cộng-sản dốt tầm vũ trụ, trên trung ương mà đã ngu thì các nước cộng hòa không ngu cũng khó.

Thứ ba, một số nước cộng hòa (ví dụ như Latvia, Litva, Estonia bị sáp nhập vào Liên Xô bằng vũ lực chứ không phải họ tự nguyện. Sau quá trình cai trị hàng chục năm của Liên Xô khiến cho họ nghèo đói kiệt quệ nên nhân dân các nước đó còn căm thù Liên Xô, có cơ hội là họ tách ra độc lập ngay.
 
Giờ Bò Vàng liên minh vớiBa Dũng dễ lên tuyên bố giải tán Đảng làm chế độ Tổng Thống Đệ Tam Cộng Hòa !
Không thể có chuyện này. Trừ khi anh 8 quyết tâm triệt đường sống của 2 thằng con anh 3. Bọn chúng cùng con thuyền cs dựa vào đó để sinh tồn.
Kịch bản tao thấy khả dĩ là anh 3 bơm đểu anh 8 làm những chuyện gây ảnh hưởng đến uy tín của đ. Sau 1 thời gian 2 thằng cu nhà anh đủ lông đủ cánh sẽ kết tội anh 8 trước bàn dân thiên hạ và xưng vương. Mà cái này tao cũng không chắc anh 3 cần phải bơm vì anh 8 toàn làm chuyện ruồi bu ảnh hưởng đến rất nhiều dân đen và tầng lớp quan lại không thuộc phe hưng yên.
Sau khi lên nắm quyền 2 thằng quý tử nhà anh 3 sẽ chém nhau để dành ngôi và lúc đó mới chấm dứt sứ mệnh dẫn dắt dân tộc mà đ tự dành lấy làm từ khi thành lập đến nay.
 
Bác tau sẽ là Góc Ba chép của Vẹm.
Và tau đương chờ anh Triết hoặc anh Nghị, sẽ là Borris Yeltsin.
Anh ấy sẽ đứng trên xe tank bắn vào 3 Đình, chiếc xe do Nguyên soái Zhukov Giang chỉ huy
 
Giờ Bò Vàng liên minh vớiBa Dũng dễ lên tuyên bố giải tán Đảng làm chế độ Tổng Thống Đệ Tam Cộng Hòa !
@Nmlam @Joker_checker @de Star @Pác Tơn @Thiennakne2909vn @Lovely124 @xmorr @Soongoku @jacky xuat :vozvn (22):
sNGh675.png
 
Trung Quốc và Việt Nam hiểu rằng để không lặp lại sai lầm của Liên Xô, họ phải bảo vệ bằng được hai yếu tố: Sự ổn định chính trịBao tử của người dân.

Điểm yếu chí tử của họ ngày nay không còn là một sắc lệnh tự do chính trị bất ngờ như thời Gorbachev, mà là nguy cơ "động cơ kinh tế bị mất đà". Nếu thu nhập ngừng tăng, cơ hội việc làm của giới trẻ bị đóng lại, và khoảng cách giàu nghèo không được thu hẹp, tính chính danh dựa trên hiệu quả của hệ thống sẽ bị lung lay từ gốc rễ.
 
Thứ hai, Liên Xô mang đặc thù một nước độc tài cộng-sản điển hình, chỉ có mệnh lệnh từ trên xuống, mà trên làm sai, học thuyết sai thì các nước cộng-hòa buộc phải sai theo như trong vận hành kinh tế. Mà như thường lệ, đã dính đến kinh tế là mấy ông cộng-sản dốt tầm vũ trụ, trên trung ương mà đã ngu thì các nước cộng hòa không ngu cũng khó.
Lô Xiên ảo tưởng với khoa học con người có thể cải tạo thiên nhiên. Kết quả cho sự vĩ cuồng ấy là thảm họa môi trường ở Trung Á.
 
Trung Quốc và Việt Nam hiểu rằng để không lặp lại sai lầm của Liên Xô, họ phải bảo vệ bằng được hai yếu tố: Sự ổn định chính trịBao tử của người dân.

Điểm yếu chí tử của họ ngày nay không còn là một sắc lệnh tự do chính trị bất ngờ như thời Gorbachev, mà là nguy cơ "động cơ kinh tế bị mất đà". Nếu thu nhập ngừng tăng, cơ hội việc làm của giới trẻ bị đóng lại, và khoảng cách giàu nghèo không được thu hẹp, tính chính danh dựa trên hiệu quả của hệ thống sẽ bị lung lay từ gốc rễ.
Lx chết vì dân đói, nhưng năm 80 quốc phòng chiếm 80% gdp của lx dẫn đến dân đéo có bánh mỳ mà ăn, tàu thì 2 cái cmvh vs đại nhảy vọt của mao cũng thế nhưng trời độ là còn có đặng lên bắt tay vs mỹ cuối năm 70 ko sụp lâu rồi
 
Để tối xem có liên hệ gì xứ vẹm được k
Cs không thua ai bao giờ cả, nhưng nó luôn tự huỷ diệt chính nó. Truyền thống của cs là đánh nhau cực hay, đến nỗi tướng độc nhãn israel còn phải thừa nhận không thể thắng cs trong chiến tranh chính quy. Nhưng cs làm kinh tế cực ngu, kinh tế giống như miếng bánh, phương tây sẽ tìm cách làm nở miếng bánh này bằng tư duy cải tiến công nghệ, và phân chia miếng bánh này nếu thấy nó không công bằng. Không có cơ chế đó ở nhà nước cs, họ chỉ vét miéng bánh bằng cách giành giật, giờ giật của dân, rồi giật lẫn nhau, sau sẽ là đấu đá nội bộ cực liệt vì miếng bánh. Khi đi đến đấu đá nội bộ thì cs sẽ tự huỷ
 
Lx chết vì dân đói, nhưng năm 80 quốc phòng chiếm 80% gdp của lx dẫn đến dân đéo có bánh mỳ mà ăn, tàu thì 2 cái cmvh vs đại nhảy vọt của mao cũng thế nhưng trời độ là còn có đặng lên bắt tay vs mỹ cuối năm 70 ko sụp lâu rồi
Thực ra mỹ đéo càn bắt tay ai cả, thì cả hai thằng liên xô và tq cùng sụp
 
Thực ra mỹ đéo càn bắt tay ai cả, thì cả hai thằng liên xô và tq cùng sụp
Năm 70 tàu gần chết rồi, sau 2 lần Mao chơi ngu làm gần 100 triệu dân bay màu thêm chục năm nữa dân nó treo cổ cs lên thì có Đặng, Đặng học từ mô hình Nam Tư để tự do kinh tế nắm chặt chính quyền nên ms xoay chuyển cục diện chứ năm 70 LX vẫn mạnh lắm, 3/4 thế giới theo LX mà, tàu mấy nghìn năm cứ dân đói thay đổi triều đại ngay,
 
XHCN là 1 đức tin chứ đéo phải 1 học thuyết, mô hình kinh tế - chính trị
Lý luận của xhcn là lý luận ăn cướp
Chiếm đoạt thặng dư của chủ, chủ nó đéo có thặng dư nó mở cty Lồn gì, chiếm đoạt tư liệu sản xuất, tư liệu sản xuất là nhà máy, máy móc, tiền bạc của chủ, có phải của công nhân đéo đâu, chiếm khác đéo gì cướp
 
Năm 70 tàu gần chết rồi, sau 2 lần Mao chơi ngu làm gần 100 triệu dân bay màu thêm chục năm nữa dân nó treo cổ cs lên thì có Đặng, Đặng học từ mô hình Nam Tư để tự do kinh tế nắm chặt chính quyền nên ms xoay chuyển cục diện chứ năm 70 LX vẫn mạnh lắm, 3/4 thế giới theo LX mà, tàu mấy nghìn năm cứ dân đói thay đổi triều đại ngay,
Tao tháyd liên xô sụp từ trong, do tự nó bóp, nhưng đó là sau này, nếu các lãnh đạo mỹ chỉ cần đợi chờ thì có lẽ tq đã chết, liên xô cũng băng hà sau đó 20 năm
 

Có thể bạn quan tâm

Top