Olineasdf
Bụi đời chở lợn
Chào anh em, mình năm nay 26 tuổi, đang sống ở nước ngoài. Năm ngoái mình được họ hàng giới thiệu một bé 2k5 ở cùng quê. Ban đầu tìm hiểu rất vui vẻ, mình thương ẻm ở xa nên luôn cố gắng bù đắp quan tâm túc trực lúc ẻm ốm đau, quà cáp lễ lộc đầy đủ cho cả ẻm và gia đình.
Nhưng càng về sau ẻm càng lạnh nhạt. Lúc mình định tỏ tình thì ẻm chặn trước bằng lý do "Giờ em chỉ muốn học", thậm chí quên bẵng luôn sinh nhật mình.
Đỉnh điểm là 2 tuần trước, ẻm nói dối là về quê ngay trong đêm để phụ đám tang người thân (tắt trạng thái hoạt động, không nhận tin nhắn). Lo ẻm bận quên uống thuốc viêm xoang, mình nhắn hỏi thăm mẹ ẻm thì mới phát hiện ra trưa hôm sau ẻm mới về. Bị phát hiện nói dối, ẻm không một lời giải thích, "seen" tin nhắn rồi im lặng tận 4 ngày. Khi mình gặng hỏi, ẻm bật lại: "Mẹ em quản không được thì không có ai quản được em", dù trước giờ mình chưa từng cấm đoán gì.
Mẹ ẻm biết chuyện có nhắn tin khuyên mình bỏ qua vì là "chuyện nhỏ" kiểu hong đáng để buồn rồi trách mình hong nói chuyện với em. Ẻm quay sang trách mình có chuyện không tự giải quyết lại đi làm phiền người lớn (trong khi chính ẻm là người bơ mình trước).
Cái dở nhất của mình là lụy tình. Mình níu kéo thì ẻm chốt hạ chỉ muốn làm bạn. Thậm chí biết ẻm sắp mổ viêm xoang, mình nhắn xin mẹ ẻm cho phép được âm thầm mua đồ bồi bổ, chăm sóc lần cuối rồi đi. Kết quả ẻm biết được, lại tiếp tục nhắn tin phũ phàng và trách móc mình làm phiền mẹ ẻm.
Hôm nay mình đã dứt khoát block ẻm và hạn chế tin nhắn của bác gái để khỏi ngứa tay níu kéo nữa. Buồn và suy quá anh em ạ. Các bác cho em hỏi, gái mà hết tình cảm là phũ lắm sao? Và tại sao ngay từ đầu lại phải nói dối mình?
Nhưng càng về sau ẻm càng lạnh nhạt. Lúc mình định tỏ tình thì ẻm chặn trước bằng lý do "Giờ em chỉ muốn học", thậm chí quên bẵng luôn sinh nhật mình.
Đỉnh điểm là 2 tuần trước, ẻm nói dối là về quê ngay trong đêm để phụ đám tang người thân (tắt trạng thái hoạt động, không nhận tin nhắn). Lo ẻm bận quên uống thuốc viêm xoang, mình nhắn hỏi thăm mẹ ẻm thì mới phát hiện ra trưa hôm sau ẻm mới về. Bị phát hiện nói dối, ẻm không một lời giải thích, "seen" tin nhắn rồi im lặng tận 4 ngày. Khi mình gặng hỏi, ẻm bật lại: "Mẹ em quản không được thì không có ai quản được em", dù trước giờ mình chưa từng cấm đoán gì.
Mẹ ẻm biết chuyện có nhắn tin khuyên mình bỏ qua vì là "chuyện nhỏ" kiểu hong đáng để buồn rồi trách mình hong nói chuyện với em. Ẻm quay sang trách mình có chuyện không tự giải quyết lại đi làm phiền người lớn (trong khi chính ẻm là người bơ mình trước).
Cái dở nhất của mình là lụy tình. Mình níu kéo thì ẻm chốt hạ chỉ muốn làm bạn. Thậm chí biết ẻm sắp mổ viêm xoang, mình nhắn xin mẹ ẻm cho phép được âm thầm mua đồ bồi bổ, chăm sóc lần cuối rồi đi. Kết quả ẻm biết được, lại tiếp tục nhắn tin phũ phàng và trách móc mình làm phiền mẹ ẻm.
Hôm nay mình đã dứt khoát block ẻm và hạn chế tin nhắn của bác gái để khỏi ngứa tay níu kéo nữa. Buồn và suy quá anh em ạ. Các bác cho em hỏi, gái mà hết tình cảm là phũ lắm sao? Và tại sao ngay từ đầu lại phải nói dối mình?