TUG
Con chim biết nói
Người ta cứ lao ra đường cày bạt mạng, bán máu 12–16 tiếng một ngày cho "nguồn thu nhập thứ hai, thứ ba" để rồi nhận lại một cơ thể rệu rã và một đống stress. Mà bản chất của stress là gì? Là tiêu tiền để giải tỏa! Thành ra, cái vòng quẩn quanh: Cày cuốc -> Kiếm tiền -> Stress -> Tiêu tiền -> Hết tiền -> Lại phải cày nó cứ xích chân chúng ta lại.
1. Bản chất của việc tiết kiệm là nhân đôi giá trị đồng tiền
Nhiều người nghĩ tiêu ít đi là khổ hạnh, nhưng thực chất, 1 đồng tiết kiệm được có giá trị lớn hơn cả 1 đồng kiếm thêm.
Muốn kiếm thêm 1 đồng sạch túi bỏ vào ví, chúng mày phải làm ra 1.2 - 1.5 đồng (vì còn trừ thuế, tiền xăng xe đi lại, tiền cà phê ngoại giao, rồi cả "hao mòn sức khỏe").
Nhưng khi chúng mày cắt giảm được 1 đồng chi tiêu vô bổ, bọn mày lập tức có trọn vẹn 1 đồng tiền mặt nằm im trong túi. Không thuế, không tốn sức, không mất một giọt mồ hôi nào.
2. Cuộc chiến với những "khoản chi vô hình"
Kiếm tiền khó như leo núi, còn tiêu tiền thì mượt như trượt cầu tuột. Những khoản chi vô bổ nó không xuất hiện dưới dạng một cái túi hiệu vài chục triệu để bọn mày dễ đề phòng đâu. Nó ẩn nấp dưới dạng:
Ly bia, cốc cà phê "bú" theo phong trào mỗi chiều.
Mấy món đồ công nghệ, quần áo mua về chỉ để bám bụi vì "thấy đang sale off".
Tiền đăng ký app phim, app nhạc, thẻ tập gym cả năm mà một tháng sờ vào được đúng 1 lần.
Gộp hết mấy thứ "lặt vặt" đó lại, cuối tháng nhìn hóa đơn mà ngỡ ngàng ngơ ngác bật ngửa: "Ơ, mình có ăn chơi gì lớn đâu mà tiền đi đâu hết rồi?"
3. Tự do tài chính đến từ việc "Kiểm soát ham muốn"
Bản chất của sự giàu có không nằm ở số tiền anh kiếm được, mà nằm ở khoảng cách giữa thu nhập và mức sống.
* Nếu kiếm 100 triệu mà tiêu hết 99 triệu thì bọn mày vẫn là nô lệ của công việc.
* Nếu kiếm 20 triệu nhưng biết gói ghém tiêu 10 triệu -> dư hẳn 50% thu nhập, tâm thế tự do và ung dung hơn hẳn.
Tiêu xài ít đi không phải là keo kiệt, mà là sự thông thái. Đó là việc bọn mày làm chủ đồng tiền chứ không để những ham muốn nhất thời làm chủ bản thân mình. Bớt một món đồ vô bổ, bọn mày đỡ được vài tiếng cày cuốc ngoài đường. Bớt một buổi nhậu nhẹt vô nghĩa, chúng mày có thêm một đêm ngủ ngon giấc.
1. Bản chất của việc tiết kiệm là nhân đôi giá trị đồng tiền
Nhiều người nghĩ tiêu ít đi là khổ hạnh, nhưng thực chất, 1 đồng tiết kiệm được có giá trị lớn hơn cả 1 đồng kiếm thêm.
Muốn kiếm thêm 1 đồng sạch túi bỏ vào ví, chúng mày phải làm ra 1.2 - 1.5 đồng (vì còn trừ thuế, tiền xăng xe đi lại, tiền cà phê ngoại giao, rồi cả "hao mòn sức khỏe").
Nhưng khi chúng mày cắt giảm được 1 đồng chi tiêu vô bổ, bọn mày lập tức có trọn vẹn 1 đồng tiền mặt nằm im trong túi. Không thuế, không tốn sức, không mất một giọt mồ hôi nào.
2. Cuộc chiến với những "khoản chi vô hình"
Kiếm tiền khó như leo núi, còn tiêu tiền thì mượt như trượt cầu tuột. Những khoản chi vô bổ nó không xuất hiện dưới dạng một cái túi hiệu vài chục triệu để bọn mày dễ đề phòng đâu. Nó ẩn nấp dưới dạng:
Ly bia, cốc cà phê "bú" theo phong trào mỗi chiều.
Mấy món đồ công nghệ, quần áo mua về chỉ để bám bụi vì "thấy đang sale off".
Tiền đăng ký app phim, app nhạc, thẻ tập gym cả năm mà một tháng sờ vào được đúng 1 lần.
Gộp hết mấy thứ "lặt vặt" đó lại, cuối tháng nhìn hóa đơn mà ngỡ ngàng ngơ ngác bật ngửa: "Ơ, mình có ăn chơi gì lớn đâu mà tiền đi đâu hết rồi?"
3. Tự do tài chính đến từ việc "Kiểm soát ham muốn"
Bản chất của sự giàu có không nằm ở số tiền anh kiếm được, mà nằm ở khoảng cách giữa thu nhập và mức sống.
* Nếu kiếm 100 triệu mà tiêu hết 99 triệu thì bọn mày vẫn là nô lệ của công việc.
* Nếu kiếm 20 triệu nhưng biết gói ghém tiêu 10 triệu -> dư hẳn 50% thu nhập, tâm thế tự do và ung dung hơn hẳn.
Tiêu xài ít đi không phải là keo kiệt, mà là sự thông thái. Đó là việc bọn mày làm chủ đồng tiền chứ không để những ham muốn nhất thời làm chủ bản thân mình. Bớt một món đồ vô bổ, bọn mày đỡ được vài tiếng cày cuốc ngoài đường. Bớt một buổi nhậu nhẹt vô nghĩa, chúng mày có thêm một đêm ngủ ngon giấc.

Một ngày quảng cáo cứ nã vô đầu bản thân, gia đình với vợ con tạo ra ham muốn thiếu thốn thì chạy đi đâu trừ khi nằm thẳng, buông bỏ là chân ái