Có Hình [Bàn về làm giàu theo xì tai của người Do Thái] Karl Marx đã ''ăn cắp có chọn lọc'' ý tưởng của các triết gia khác (một cách vô ích) như thế nào ?

club_libertad

Thích phó đà
Costa-Rica
Karl Marx đã xây dựng toàn bộ hệ thống của mình trên một nền tảng đã sụp đổ trước khi ráo mực in. Thuyết Giá trị Lao động, được gã vay mượn một cách cẩu thả từ Ricardo, cho rằng chỉ có lao động mới tạo ra giá trị kinh tế. Các mày có thể kiểm chứng điều này bằng ví dụ kinh điển: Một công nhân lành nghề mất 10 tiếng để lắp ráp một chiếc máy bản đồ cầm tay. Sản phẩm này cực kỳ hữu ích và xã hội công nhận. Nhưng ngay ngày hôm sau, Apple ra mắt iPhone. Lập tức, chiếc máy bản đồ cầm tay không còn ai mua nữa, giá trị giảm về bằng 0. Trớ trêu là, thời lượng lao động của người công nhân đó vẫn là 10 tiếng, kỹ năng vẫn hoàn hảo và tại thời điểm làm ra xã hội vẫn cần sản phẩm. Lý thuyết đã bị thực tế phũ phàng cho ăn một đòn nốc ao.
Gần như cùng thời điểm Marx viết tác phẩm Das Kapital (Tư bản - quyển 1 xuất bản năm 1867), cuộc "cách mạng tiện ích biên" đã nổ ra vào những năm 1870 bởi các nhà kinh tế như Carl Menger, William Stanley Jevons và Léon Walras. Trường phái này chứng minh rằng giá trị của một hàng hóa mang tính chủ quan. Nó được quyết định bởi mức độ thỏa thuận và nhu cầu của người mua ở đơn vị sản phẩm cuối cùng (tiện ích biên) chứ không phải chi phí lao động khách quan của người bán. Như vậy, Thuyết giá trị lao động của Marx thực tế đã trở nên lỗi thời đối với kinh tế học hiện đại ngay khi nó vừa được phổ biến.
Mấu chốt của giá trị hàng hóa (bao gồm cả sản phẩm vật lý & dịch vụ) bắt nguồn từ trong tâm trí của từng người tiêu dùng cá nhân chứ không phải từ số giờ sản xuất. Menger đã chứng minh điều này vào năm 1871, cùng thập kỷ mà Marx đang xuất bản bộ Tư bản. Giá cả truyền tải thông tin mà không một nhà hoạch định trung ương nào từng nắm giữ và Marx đã hoàn toàn phớt lờ điều này. Đó là lý do tại sao mọi nền kinh tế làm theo bản thiết kế của gã, từ Liên Xô cho đến Trung Quốc thời Mao Trạch Đông đều tạo ra nạn đói chứ không phải sự sung túc.
Tiếp theo là thảm họa đạo đức của Marx. Gã xem nhà nước như một lực lượng giải phóng, trong khi nhà nước (không có ngoại lệ) là một thể chế tự tài trợ thông qua sự cưỡng bức và mở rộng thông qua bạo lực. Gọi điều đó là sự giải phóng đòi hỏi một sự thiếu lương tri đạt tới cảnh giới dương vô cực.
Hạch toán xã hội chủ nghĩa là bất khả thi về mặt toán học. Marx không cung cấp cho các nhà hoạch định bất kỳ cơ chế giá cả nào. Không có giá cả đồng nghĩa việc phân bổ nguồn lực chỉ là sự đoán mò. Số lượng người tử vong trong thế kỷ XX là đáp án ko thể chuẩn xác hơn cho phép toán này.
4zGTajbmYSQ.jpeg


 
Hình như trong xàm ko có roanh nhân nào kinh doanh trong nền kinh tế thị trường định hướng thuận mua vừa bán thì phải
;))
 

Có thể bạn quan tâm

Top