NoWorries073
Lỗ đýt gợi cảm
Là 1 người yêu thích binh thư, bắt đầu đọc binh thư từ năm 8 tuổi và có khả năng định đoạt thiên hạ (nếu ở thời xa xưa), thì tôi có thể nhìn ra ngay cái “thế” của Trung Đông. Trung Đông là khu vực duy nhất trên thế giới có thể cạnh tranh được với phe Âu Mỹ, và có thể đoạt lấy ngôi vị siêu cường từ Mỹ. Các anh không nghe nhầm đâu, và đây chính là bi kịch của họ.
Nhiều người cứ nghĩ Nga và Trung Quốc mới có thể cạnh tranh được với Âu Mỹ nhưng đấy chỉ là chiêu hoả mù, hư hư thực thực của phe Âu Mỹ mà thôi - họ hiểu rất rõ bọn độc tài đấy lấy gì để cạnh tranh? Sự chiến thắng có được là từ mưu lược, Tôn Tử đã nói rằng “Thượng sách là dùng mưu”, bọn độc tài toàn con cháu bần nông, ngu si dốt nát thì làm sao biết dùng mưu. Không có khả năng dùng mưu thì phải dùng gì để thắng? Tôn Tử nói “Phải dùng thế, thế như cây cung đã dương, như tảng đá từ trên cao, như dòng nước đang chảy”. Và nhìn vào bản đồ thế giới thì Trung Đông mới là nơi có được “thế”.
Nó là trung tâm của thế giới, từ Trung Đông có thể đi qua các khu vực sau bằng đường sắt: Nam Á, Đông Nam Á, Trung á, Bắc Á, Nga, châu Âu, Châu phi. Có thể đi qua các khu vực sau bằng tàu thuỷ: châu Úc, châu Mỹ. Nếu đi bằng đường bộ thì với công nghệ đường sắt hiện nay sẽ rất nhanh và rẻ, nếu đi bằng đường thuỷ thì sẽ rất gần và nhanh.
Muốn thật sự thống trị thế giới thì không đâu bằng Trung Đông. Về kinh tế, nó có thể là nơi trung chuyển hàng hoá giữa các lục địa, người Trung Đông không cần phải làm gì cũng giàu (nếu chịu khó làm các việc khác như hút giàu, phát triển khoa học thì còn giàu nữa). Về chính trị, khi hệ thống chung chuyển hình thành thì nó có thể cấm vận bất kỳ quốc gia nào nó muốn. Về quân sự nó có thể đánh đi các ngả mà không bị địa lý cản trở. Nó thật sự là đất của bậc đế vương, và Mỹ không thích điều đó.
Để cho Trung Đông không bao giờ sử dụng được cái “thế” của mình thì các nước Âu Mỹ phải khiến cho nội bộ Trung Đông vỡ nát. Cực Âu mỹ với những nhà chính trị giỏi, học hỏi được từ các nhà lãnh đạo tài tình như Quản Trọng, Nhạc Nghị đã khiến cho Trung Đông ly tán với rất nhiều thế lực quân phiệt khác nhau, có thể đến 4 phe chính: Iran và các bọn thân Iran, GCC và các nước thân GCC, Isreal và các nước thân Isreal, và bọn toạ sơn nhìn xem ai mạnh thì sẽ theo. Thật đúng như Tôn Tử đã nói “Không đánh mà thắng mới là đỉnh cao của phép dụng binh”. Thế lực Âu Mỹ không tốn viên đạn nào mà khu vực Trung Đông đã vụn vỡ.
Sau này có 1 số thế lực vì muốn hợp nhất Trung Đông, có ý định phá vỡ thế cờ của Âu Mỹ thì Âu Mỹ mới phải tốn 1 ít đạn để bình định. Nhưng sau đó thì bàn cờ lại đẹp trở lại, Trung Đông lại lục đục như xưa, thậm chí còn lục đục hơn.
Và Trump lên, ông ta định phá vỡ cái cục diện lục đục đấy bằng việc đánh Iran, nói thế thôi chứ lão cũng không biết gì về sách lược đâu, tính đánh Iran để lấy tiếng thôi. Suốt ngày chửi “sao lại ký hiệp ước, thoả thuận với Iran? Bọn trước ngu quá”, nhưng họ ký là để giữ cục diện, để thằng Iran ngáo ộp ở đấy thì bàn cờ nó mới đẹp, bàn cờ đẹp thì thế bá chủ của Âu Mỹ mới bền. Dẹp Iran thì bàn cờ vỡ thế ngay.
Thôi, gõ mệt quá rồi, chúng mày tự hiểu.
Cho cái thằng làm nồn gì cũng phá sản, khác đéo gì phạm nhật vượng lên làm tổng thống mỹ, nó sẽ phá hết.
Nhiều người cứ nghĩ Nga và Trung Quốc mới có thể cạnh tranh được với Âu Mỹ nhưng đấy chỉ là chiêu hoả mù, hư hư thực thực của phe Âu Mỹ mà thôi - họ hiểu rất rõ bọn độc tài đấy lấy gì để cạnh tranh? Sự chiến thắng có được là từ mưu lược, Tôn Tử đã nói rằng “Thượng sách là dùng mưu”, bọn độc tài toàn con cháu bần nông, ngu si dốt nát thì làm sao biết dùng mưu. Không có khả năng dùng mưu thì phải dùng gì để thắng? Tôn Tử nói “Phải dùng thế, thế như cây cung đã dương, như tảng đá từ trên cao, như dòng nước đang chảy”. Và nhìn vào bản đồ thế giới thì Trung Đông mới là nơi có được “thế”.
Nó là trung tâm của thế giới, từ Trung Đông có thể đi qua các khu vực sau bằng đường sắt: Nam Á, Đông Nam Á, Trung á, Bắc Á, Nga, châu Âu, Châu phi. Có thể đi qua các khu vực sau bằng tàu thuỷ: châu Úc, châu Mỹ. Nếu đi bằng đường bộ thì với công nghệ đường sắt hiện nay sẽ rất nhanh và rẻ, nếu đi bằng đường thuỷ thì sẽ rất gần và nhanh.
Muốn thật sự thống trị thế giới thì không đâu bằng Trung Đông. Về kinh tế, nó có thể là nơi trung chuyển hàng hoá giữa các lục địa, người Trung Đông không cần phải làm gì cũng giàu (nếu chịu khó làm các việc khác như hút giàu, phát triển khoa học thì còn giàu nữa). Về chính trị, khi hệ thống chung chuyển hình thành thì nó có thể cấm vận bất kỳ quốc gia nào nó muốn. Về quân sự nó có thể đánh đi các ngả mà không bị địa lý cản trở. Nó thật sự là đất của bậc đế vương, và Mỹ không thích điều đó.
Để cho Trung Đông không bao giờ sử dụng được cái “thế” của mình thì các nước Âu Mỹ phải khiến cho nội bộ Trung Đông vỡ nát. Cực Âu mỹ với những nhà chính trị giỏi, học hỏi được từ các nhà lãnh đạo tài tình như Quản Trọng, Nhạc Nghị đã khiến cho Trung Đông ly tán với rất nhiều thế lực quân phiệt khác nhau, có thể đến 4 phe chính: Iran và các bọn thân Iran, GCC và các nước thân GCC, Isreal và các nước thân Isreal, và bọn toạ sơn nhìn xem ai mạnh thì sẽ theo. Thật đúng như Tôn Tử đã nói “Không đánh mà thắng mới là đỉnh cao của phép dụng binh”. Thế lực Âu Mỹ không tốn viên đạn nào mà khu vực Trung Đông đã vụn vỡ.
Sau này có 1 số thế lực vì muốn hợp nhất Trung Đông, có ý định phá vỡ thế cờ của Âu Mỹ thì Âu Mỹ mới phải tốn 1 ít đạn để bình định. Nhưng sau đó thì bàn cờ lại đẹp trở lại, Trung Đông lại lục đục như xưa, thậm chí còn lục đục hơn.
Và Trump lên, ông ta định phá vỡ cái cục diện lục đục đấy bằng việc đánh Iran, nói thế thôi chứ lão cũng không biết gì về sách lược đâu, tính đánh Iran để lấy tiếng thôi. Suốt ngày chửi “sao lại ký hiệp ước, thoả thuận với Iran? Bọn trước ngu quá”, nhưng họ ký là để giữ cục diện, để thằng Iran ngáo ộp ở đấy thì bàn cờ nó mới đẹp, bàn cờ đẹp thì thế bá chủ của Âu Mỹ mới bền. Dẹp Iran thì bàn cờ vỡ thế ngay.
Thôi, gõ mệt quá rồi, chúng mày tự hiểu.
Cho cái thằng làm nồn gì cũng phá sản, khác đéo gì phạm nhật vượng lên làm tổng thống mỹ, nó sẽ phá hết.