Có Video 🌸Ngày ấy... có cậu học trò hỏiThưa Thầy, cha mẹ mất, để tang ba năm chẳng phải quá lâu sao?Một năm là đủ rồi.Khổng tử đáp:...



🌸Ngày ấy, Tể Ngã hỏi Khổng Tử về đạo hiếu nghĩa:

“Thưa Thầy, để tang ba năm cho cha mẹ chẳng phải là quá dài sao? Thiết nghĩ, một năm là đủ một chu kỳ của trời đất rồi.”

Khổng Tử chỉ hỏi lại một câu duy nhất:

“Nếu con để tang một năm, rồi ăn cơm ngon, mặc áo gấm, lòng con có an yên không?”

Tể Ngã thẳng thắn đáp: “An ạ.”

Khổng Tử liền bảo:

“Nếu con thấy an thì cứ làm đi.”

Người nghe đều bàng hoàng.

Bởi từ trước đến nay, ai cũng tin rằng ba năm đại tang là cái khuôn bất dịch, là quy chuẩn xã hội mà bất kỳ người con nào cũng phải gò mình tuân thủ để trọn đạo làm người.

Vì sao Khổng Tử lại buông phóng một cách dễ dàng như vậy?

Khi Tể Ngã bước ra ngoài, cuộc tranh luận thực sự mới bắt đầu trong không gian tĩnh lặng của học đường.

Khổng Tử quay sang các môn sinh còn lại, buông một lời than thở dốc hết lòng can cốt:

“Tể Ngã thật bất nhân. Đứa trẻ sinh ra đời, phải mất ba năm ẵm bồng trên tay cha mẹ, mới rời khỏi tấm lòng bọc che của phụ mẫu.

Tinh thần ba năm để tang, chính là để trả lại ba năm ẵm bồng thuở lọt lòng đó vậy.”

Cái khó nhất... không phải là tuân thủ lễ nghi.

Mà là đối diện với sự sòng phẳng của lương tri.

Toàn bộ nút thắt của sự giáo điều đã được tháo gỡ tại tầng lật nghĩa này.

Người đời lầm tưởng ba năm để tang là một nghĩa vụ ép buộc đối với người chết.

Họ cân đo đong đếm xem một năm hay ba năm thì hợp lý về mặt kinh tế, thời gian và hiệu suất xã hội.

Nhưng Khổng Tử đã lật ngược dòng thời gian, đưa con người trở về điểm khởi đầu của một sinh mệnh.

Khi một đứa trẻ chào đời, nó hoàn toàn bất lực trước thế giới.

Nếu không có ba năm ôm ấp, đút từng thìa cháo, che từng cơn gió, dọn từng thứ uế tạp của cha mẹ, đứa trẻ đó không cách nào sống sót.

Ba năm để tang không phải là quy ước của triều đình, mà là sự phản hồi tự nhiên nhất của một tâm hồn biết ơn đối với khoảng thời gian mình được nuôi mạng.

Con người ta rất dễ tính toán thiệt hơn với hiện tại và tương lai, nhưng lại hoàn toàn mất trí nhớ về món nợ gốc ở quá khứ.

Đó mới là điều Khổng Tử gọi là "Nhân."

Không phải khó ở việc mặc chiếc áo tang.

Mà khó ở chỗ có nhìn thấy vết hằn của ba năm ẵm bồng thuở trước hay không.

Không phải khó vì quy chế xã hội nặng nề.

Mà khó vì năm tháng trưởng thành rất dễ khiến con người tự mãn rằng mình tự lớn lên, rồi sinh lòng vô ơn mang mác "văn minh."

Lễ trong Nho gia nếu không có chữ Nhân làm cốt lõi thì mọi nghi thức chỉ là sự giả tạo.

Người hiểu rõ bản chất của Lễ sẽ không cần ai bắt buộc, bởi họ biết mọi quy chuẩn ứng xử tốt đẹp giữa người với người đều là sự chuyển hóa của lòng biết ơn.

Nếu ngay nơi cội nguồn sinh ra mình mà lòng còn tính toán thiệt hơn, thì cái gọi là nhân nghĩa với thiên hạ ngoài kia cũng chỉ là trò trình diễn.

Phật gia cũng nhìn về cùng một gốc.

Nghi nghiệp lớn nhất của đời người là tội bất hiếu, cứu kính vạn hạnh cũng lấy hiếu làm đầu.

Phụng thờ cha mẹ chính là phụng thờ hai vị Phật sống tại tiền, không phải ở mâm cao cỗ đầy, mà ở niệm niệm không quên ơn đức cù lao.

Đến đây mới hiểu, điều Khổng Tử muốn dạy không phải là bắt người ta phải chịu khổ ba năm để làm tròn danh tiếng.

Mà là khai phóng cho những tâm hồn đang bị che mờ bởi tư duy lợi ích, giúp họ nhận ra món nợ gốc của sinh mệnh để mà sống cho có gốc rễ.

Bởi điều khiến người ta hối tiếc nhất khi đứng trước nấm mồ của đấng sinh thành không phải là chưa kịp tổ chức một đám tang đủ lớn.

Mà là đã đi qua bao nhiêu năm tháng, có đủ tri thức, đủ danh vọng, đủ lý lẽ để tính toán mọi điều… nhưng lại quên mất hơi ấm của ba năm ẵm bồng thuở lọt lòng.

Để tang một năm hay ba năm, ấy là cái khuôn có thể tùy thời mà bàn lại.

Nhưng hiểu vì sao cổ nhân đặt ra ba năm ấy, rồi sống cho sòng phẳng với lương tri, trọn vẹn với nguồn cội trong từng hơi thở hiện tại… mới là đạo của người quân tử.🌸
 
Sửa lần cuối:
Thế em mập biết người Việt Nam biết để tang cha mẹ 3 năm từ đời nào không?
Và ai ra lệnh đó em biết không?
Tôi viết là đang bàn về ý nghĩa triết học của câu chuyện trong Luận Ngữ, chứ không khẳng định lịch sử Việt Nam bắt đầu để tang ba năm từ thời nào.

Việc người Việt áp dụng chế độ đại tang ba năm chịu ảnh hưởng của Nho giáo qua nhiều triều đại, đặc biệt được pháp điển hóa dưới các triều Lê và Nguyễn.

Còn bài viết của tôi là phân tích vì sao Khổng Tử lý giải ba năm, chứ không phải ai ban lệnh cho người Việt.

2 vấn đề đó khác nhau, đừng đánh tráo nhé tml
 
Đm,đem mấy cái cổ hủ về rồi khen,quan trọng là lúc sống đối xử với nhau thế nào
Cái cổ hủ nó không nằm ở nghi lễ, mà nó nằm ở việc bạn chưa hiểu ý nghĩa của nghi lễ đã vội chê. Khổng Tử cũng đâu ép ai, ông chỉ hỏi một câu là "Lòng có an không?" Bài viết tôi là đang nói về lương tri, không phải cổ súy hình thức đâu.
 
Thực chất đối với tao, món quà lớn nhất, thuần khiết nhất mà một đứa con dành cho cha mẹ đã được trao đi trọn vẹn ngay trong 3 năm đầu đời.
Đúng là Cha mẹ cưu mang, che chở đứa con đó, nhưng chính bản thân đứa bé đó đã đang trả ơn cho cha mẹ, bằng cách hiên diện, mang đến niềm vui cho cha mẹ, và tái sinh cha mẹ bằng cách cho cha mẹ lý do để sống hoàn thiện nhất

P/s anh ko biết em copy từ nguồn nào nhưng câu cú chỗ nào cần nhập chung thì nhập vào, câu nào cũng xuống dòng đọc lê thê vl.
 
Cái cổ hủ nó không nằm ở nghi lễ, mà nó nằm ở việc bạn chưa hiểu ý nghĩa của nghi lễ đã vội chê. Khổng Tử cũng đâu ép ai, ông chỉ hỏi một câu là "Lòng có an không?" Bài viết tôi là đang nói về lương tri, không phải cổ súy hình thức đâu.
Nếu người cha muốn hoả táng tro cốt của mình, đừng tổ chức phúng điếu linh đình tốn kém nhưng lũ con nhất định không nghe, ướp xác ông ta, xây hẳn cung tẩm lăng mộ thật to. Ngày nào cũng linh đình huơng khói. Vậy lũ con này bất hiếu hay không?
 
Thực chất đối với tao, món quà lớn nhất, thuần khiết nhất mà một đứa con dành cho cha mẹ đã được trao đi trọn vẹn ngay trong 3 năm đầu đời.
Đúng là Cha mẹ cưu mang, che chở đứa con đó, nhưng chính bản thân đứa bé đó đã đang trả ơn cho cha mẹ, bằng cách hiên diện, mang đến niềm vui cho cha mẹ, và tái sinh cha mẹ bằng cách cho cha mẹ lý do để sống hoàn thiện nhất

P/s anh ko biết em copy từ nguồn nào nhưng câu cú chỗ nào cần nhập chung thì nhập vào, câu nào cũng xuống dòng đọc lê thê vl.
Anh nói đúng ở 1 ý rất đẹp, đó là sự hiện diện của một đứa con cũng là món quà lớn đối với cha mẹ. Có rất nhiều cha mẹ tìm thấy ý nghĩa sống từ khi có con.

Nhưng tôi nghĩ là tình yêu thì không nên được nhìn như một cuộc trao đổi ngang giá.

Một đứa trẻ mang niềm vui đến cho cha mẹ là điều tự nhiên, còn 3 năm ẵm bồng, thức trắng, hy sinh của cha mẹ vẫn là điều đứa trẻ không thể chủ động trả được khi còn bé.

Vì vậy Khổng Tử ông ấy mới dùng hình ảnh 3 năm để tang để nhắc con người nhớ đến ân nghĩa ấy, chứ không phải để tính toán ai nợ ai nhiều hơn đâu a.

Còn a góp ý về cách xuống dòng thì tôi ghi nhận. Tôi xuống dòng để người đọc trên DT dễ đọc dể theo dõi thôi, nhưng sẽ cân nhắc chỉnh lại cho mạch văn gọn hơn. Cảm ơn anh đã góp ý. 🌸
 
Tôi viết là đang bàn về ý nghĩa triết học của câu chuyện trong Luận Ngữ, chứ không khẳng định lịch sử Việt Nam bắt đầu để tang ba năm từ thời nào.

Việc người Việt áp dụng chế độ đại tang ba năm chịu ảnh hưởng của Nho giáo qua nhiều triều đại, đặc biệt được pháp điển hóa dưới các triều Lê và Nguyễn.

Còn bài viết của tôi là phân tích vì sao Khổng Tử lý giải ba năm, chứ không phải ai ban lệnh cho người Việt.

2 vấn đề đó khác nhau, đừng đánh tráo nhé tml
cách lý giải như ccc ấy
 
Nếu người cha muốn hoả táng tro cốt của mình, đừng tổ chức phúng điếu linh đình tốn kém nhưng lũ con nhất định không nghe, ướp xác ông ta, xây hẳn cung tẩm lăng mộ thật to. Ngày nào cũng linh đình huơng khói. Vậy lũ con này bất hiếu hay không?
Tôi thấy A đang nêu một ví dụ rất hay, nhưng nó không hề bác bỏ điều tôi viết.

Nho gia cũng không dạy biến lễ thành hình thức.

Lễ phải đi cùng chữ Nhân.

Trái ý nguyện của cha mẹ để phô trương thì dù đám tang đó có lớn đến đâu cũng chỉ là hữu lễ vô nhân, không thể gọi đó là hiếu được.
 
Tôi viết là đang bàn về ý nghĩa triết học của câu chuyện trong Luận Ngữ, chứ không khẳng định lịch sử Việt Nam bắt đầu để tang ba năm từ thời nào.

Việc người Việt áp dụng chế độ đại tang ba năm chịu ảnh hưởng của Nho giáo qua nhiều triều đại, đặc biệt được pháp điển hóa dưới các triều Lê và Nguyễn.

Còn bài viết của tôi là phân tích vì sao Khổng Tử lý giải ba năm, chứ không phải ai ban lệnh cho người Việt.

2 vấn đề đó khác nhau, đừng đánh tráo nhé tml
Câu trả lời không đúng nội dung câu hỏi và nó cũng sai bét
Vẫn câu hỏi này người Việt Nam biết để tang cha mẹ 3 năm bắt đầu từ triều đại nào và cụ thể là thời gian nào?
Ai đã ra lệnh áp dụng đầu tiên?
 
Câu trả lời không đúng nội dung câu hỏi và nó cũng sai bét
Vẫn câu hỏi này người Việt Nam biết để tang cha mẹ 3 năm bắt đầu từ triều đại nào và cụ thể là thời gian nào?
Ai đã ra lệnh áp dụng đầu tiên?
Nếu b muốn bàn lịch sử thì tôi bàn lịch sử với b thôi. Tôi không né câu hỏi của b

Chế độ đại tang 3 năm ở Việt Nam không phải do Khổng Tử ra lệnh, mà là một quy phạm của Nho giáo được các triều đại tiếp thu dần trong quá trình Hán hóa và xây dựng nhà nước Nho giáo.

Nếu bây giờ a hỏi ai là người đầu tiên ở VN ban lệnh áp dụng trên phạm vi toàn quốc thì lsử số liệu hiện nay không có một mốc duy nhất được tất cả học giả thống nhất.

Các quy định về tang chế được hoàn thiện và pháp điển hóa rõ ràng dưới thời Lê sơ, đặc biệt từ thời Lê Thánh Tông với bộ Quốc triều Hình luật ( gọi là Hồng Đức), rồi tiếp tục được kế thừa và quy định chặt chẽ hơn dưới triều Nguyễn.

Còn bài viết của tôi là ngay từ đầu không bàn đến lịch sử ban hành pháp luật ở Việt Nam, mà là tôi đang phân tích ý nghĩa triết học của đoạn đối thoại trong Luận Ngữ.

Bạn đang cố tình đổi chủ đề từ ý nghĩa tư tưởng sang lịch sử pháp chế sao?
 
Nếu b muốn bàn lịch sử thì tôi bàn lịch sử với b thôi. Tôi không né câu hỏi của b

Chế độ đại tang 3 năm ở Việt Nam không phải do Khổng Tử ra lệnh, mà là một quy phạm của Nho giáo được các triều đại tiếp thu dần trong quá trình Hán hóa và xây dựng nhà nước Nho giáo.

Nếu bây giờ a hỏi ai là người đầu tiên ở VN ban lệnh áp dụng trên phạm vi toàn quốc thì lsử số liệu hiện nay không có một mốc duy nhất được tất cả học giả thống nhất.

Các quy định về tang chế được hoàn thiện và pháp điển hóa rõ ràng dưới thời Lê sơ, đặc biệt từ thời Lê Thánh Tông với bộ Quốc triều Hình luật ( gọi là Hồng Đức), rồi tiếp tục được kế thừa và quy định chặt chẽ hơn dưới triều Nguyễn.

Còn bài viết của tôi là ngay từ đầu không bàn đến lịch sử ban hành pháp luật ở Việt Nam, mà là tôi đang phân tích ý nghĩa triết học của đoạn đối thoại trong Luận Ngữ.

Bạn đang cố tình đổi chủ đề từ ý nghĩa tư tưởng sang lịch sử pháp chế sao?
Câu trả lời sai bét.
Em mập không biết do em ngu chứ không phải là không có mốc cụ thể
 
Thế sao Khổng tử vừa khuyên học trò, muốn sao cũng được, miễn là thấy an lòng. Người học trò quay lưng Khổng tử đã mạt sát sau lưng anh ta với lũ học trò khác "thế là bất nhân"
Cách cư xử như vậy không được quang chính lắm đâu
vì trong lòng Mr. Khổng thấy bất an khi học trò lật thầy. Học trò này có dấu hiệu của tư duy canh tân đổi mới, rất nguy hiểm
 
Thế sao Khổng tử vừa khuyên học trò, muốn sao cũng được, miễn là thấy an lòng. Người học trò quay lưng Khổng tử đã mạt sát sau lưng anh ta với lũ học trò khác "thế là bất nhân"
Cách cư xử như vậy không được quang chính lắm đâu
A à, a đang hiểu nhầm dụng ý của Khổng Tử. Ông không mạt sát Tể Ngã vì không chịu để tang ba năm, mà vì câu trả lời "con thấy an" đã bộc lộ nội tâm của anh ấy.

Khi Khổng Tử hỏi: "Nếu ăn ngon mặc đẹp sau một năm mà lòng con thấy an thì cứ làm đi", đó là cách để chính Tể Ngã tự bộc lộ lương tri của mình.

Sau khi nghe câu trả lời ấy, Khổng Tử mới kết luận rằng Tể Ngã "bất nhân", vì theo ông, một người thực sự nhớ ơn cha mẹ sẽ không thể thấy an lòng nhanh như vậy.

Ông không hề cưỡng ép Tể Ngã làm theo lễ, mà đánh giá phẩm chất đạo đức đằng sau sự lựa chọn ấy, 2 việc đó khác nhau anh iu
 
Hết kiến thức là hết văn minh. Dẫn nguồn đi, đừng dẫn cảm xúc. Ok
Trích Minh Thực Lục
Ngày 4 tháng 7 năm Vĩnh Lạc thứ 17 [26/7/1419]

Phó Lý vấn ty Bố chính Giao Chỉ Lô văn Chính, tâu rằng:

"Người Giao Chỉ tập quen phong tục Man Di, cha mẹ chết chỉ mặc áo đen; Thổ quan, Sinh viên, Thư lại cha mẹ chết cũng không xin nghỉ việc cư tang. Xin dùng quốc triều [Trung Quốc) đã định về tang lễ, ban hành dân gian để tuân hành. Các Thổ quan, Sinh viên, Thư lại có cha mẹ chết, phải bỏ chức dịch" chịu tang, ngõ hầu dần dần từ bỏ tập tục Man Di."

Hoàng Thượng nghe tấu, liền dụ bộ Lễ rằng:


"Ba năm cư tang là thông lệ xưa nay, thiên hạ ai mà không có cha mẹ, cho theo lời thỉnh cầu."

(Minh Thực lục v.14, tr. 2146; Thái Tông q. 214, tr. lb)
Còn thắc mắc gì nữa không hả em mập?
 
A à, a đang hiểu nhầm dụng ý của Khổng Tử. Ông không mạt sát Tể Ngã vì không chịu để tang ba năm, mà vì câu trả lời "con thấy an" đã bộc lộ nội tâm của anh ấy.

Khi Khổng Tử hỏi: "Nếu ăn ngon mặc đẹp sau một năm mà lòng con thấy an thì cứ làm đi", đó là cách để chính Tể Ngã tự bộc lộ lương tri của mình.

Sau khi nghe câu trả lời ấy, Khổng Tử mới kết luận rằng Tể Ngã "bất nhân", vì theo ông, một người thực sự nhớ ơn cha mẹ sẽ không thể thấy an lòng nhanh như vậy.

Ông không hề cưỡng ép Tể Ngã làm theo lễ, mà đánh giá phẩm chất đạo đức đằng sau sự lựa chọn ấy, 2 việc đó khác nhau anh iu
Không, một người thầy không nên làm thế với học trò mình. Nhất là Vạn thế sư biểu như Khổng tử. Trong 72 học trò của Khổng, Tể Ngã là bậc xuất sắc ngang hàng với Tử Cống, chỉ xếp sau Nhan Hồi.
Việc mà Khổng tử làm là không dám đối diện với học trò, với thực tế học trò đưa ra mà quay sang đả kích nhân phẩm của ông ấy với lũ học trò khác, sau lưng ông ta.
Bậc thánh nhân dạy người đời về Nhân, lễ,nghĩa trí, tín .. không tự cảm thấy xấu hổ à?
 
Trích Minh Thực Lục
Ngày 4 tháng 7 năm Vĩnh Lạc thứ 17 [26/7/1419]

Phó Lý vấn ty Bố chính Giao Chỉ Lô văn Chính, tâu rằng:

"Người Giao Chỉ tập quen phong tục Man Di, cha mẹ chết chỉ mặc áo đen; Thổ quan, Sinh viên, Thư lại cha mẹ chết cũng không xin nghỉ việc cư tang. Xin dùng quốc triều [Trung Quốc) đã định về tang lễ, ban hành dân gian để tuân hành. Các Thổ quan, Sinh viên, Thư lại có cha mẹ chết, phải bỏ chức dịch" chịu tang, ngõ hầu dần dần từ bỏ tập tục Man Di."

Hoàng Thượng nghe tấu, liền dụ bộ Lễ rằng:


"Ba năm cư tang là thông lệ xưa nay, thiên hạ ai mà không có cha mẹ, cho theo lời thỉnh cầu."

(Minh Thực lục v.14, tr. 2146; Thái Tông q. 214, tr. lb)
Còn thắc mắc gì nữa không hả em mập?
Cảm ơn vì b cuối cùng đã dẫn nguồn, như vậy mới đúng là chúng ta đang tranh luận.

Nhưng chính đoạn b trích lại không chứng minh điều b đang khẳng định đâu.

Đoạn Minh Thực Lục năm 1419 chỉ ghi nhận việc nhà Minh ra lệnh áp dụng chế độ cư tang ba năm ở Giao Chỉ trong thời kỳ họ đang đô hộ, vì họ cho rằng người Giao Chỉ quen với phong tục Man Di.

Nó chứng minh chính sách của chính quyền Minh, chứ nó không chứng minh được người Việt chúng ta bắt đầu biết để tang ba năm từ năm 1419, càng không chứng minh đây là mốc đầu tiên trong lịch sử Việt Nam.

Ban đầu là b hỏi tôi là:

"Người Việt biết để tang 3 năm từ đời nào? Ai ra lệnh đầu tiên?"

Muốn kết luận là đầu tiên thì b phải chứng minh trước năm 1419 không hề có, chứ một tư liệu năm 1419 không đủ để b chứng minh nó là mốc khởi đầu. Ok

Nói 1 cách khác, b đã đưa được một mốc, chứ b chưa chứng minh được mốc đầu tiên đâu.
 
Còn có câu Phụ từ tử hiếu.
Cha mẹ phải nhân từ, dạy con đúng đắng thì đứa nhỏ mới có hiếu.

Nhiều cha mẹ Việt Nam bây giờ đéo hiểu nho giáo, sôngs vô trách nhiệm nhưng cứ bắt con cái nó phải hiếu mình,

Trách nhiệm của phụ mẫu ngoài việc nuôi nấng dạy dỗ còn kiêm cả việc tìm vợ tìm chồng, chuẩn bị tài sản đất đai cho con ra ở riêng.
Nên thực ra ai cũng sống cá nhân như bây giờ lại là 1 điều hay
 
Bài viết tuy có vẻ triết luận, nhưng nếu đọc kỹ:
Dù chốt hạ bằng câu:
Để tang một năm hay ba năm, ấy là cái khuôn có thể tùy thời mà bàn lại.
Nhưng xuyên suốt bài viết là những luận điểm "nợ gốc", "vô ơn".v.v... để ám thị người đọc bằng quan điểm "không trả nợ gốc là vô ơn".
Đặc biệt, đoạn này
Lễ trong Nho gia nếu không có chữ Nhân làm cốt lõi thì mọi nghi thức chỉ là sự giả tạo.

Người hiểu rõ bản chất của Lễ sẽ không cần ai bắt buộc, bởi họ biết mọi quy chuẩn ứng xử tốt đẹp giữa người với người đều là sự chuyển hóa của lòng biết ơn
Gọi những người không theo quan điểm của tác giả, là "giả tạo" "không biết ứng xử tốt đẹp".
Nhìn chung, đặt vấn đề tốt, nhưng bài viết mang rất nhiều cài cắm tư duy, và đóng kín mọi tranh luận bằng tư duy đóng.
 

Có thể bạn quan tâm

Top