Vợ bướng, nói ko nghe, đòi li dị vì không hiểu nhau

Richchoi

Lỗ đýt gợi cảm
Tao giữa 95, vợ tao genZ, đã yêu nhau 3 năm, cưới về ở với nhau 2 năm, bọn tao đang ở chung với ông bà nội, con được 11 tháng. Hồi mới quen yêu nhau mặn nồng lắm, yêu được 6 tháng thì cưới vì yêu. Nói chung về hình ảnh bề ngoài thì ai cũng mong ước có được cuộc sống như tao vì tao có tiền, vợ tao đẹp. Chuyện bắt đầu căng thẳng kể từ sau khi sinh con, nó càng ngày càng bướng, càng có những suy nghĩ viển vông ko thực tế, đòi hỏi sự quan tâm quá mức đến từ tao.
Vợ tao thường cau có khi tao làm gì đó không vừa ý, mà chỉ cau có và im lặng thôi chứ ko chịu nói ra, chỉ đến lúc 2 vợ chồng cãi nhau, nó nhắc lại tất cả những chuyện hôm trước. Mà tính tao thì không chấp, nhanh quên, lúc nào có chửi có nạt thì một buổi là tao quên luôn chẳng nhớ gì. Nhiều lúc tao đang vui, lúc tao đi làm về là mặt nó cứ cau có một kiểu rất khó chịu. Thế nhưng tao vẫn cam chịu vì con nên cũng ko chấp. Nhà cửa xe cộ tao đầy đủ, việc gì cũng đến tay tao, sáng sớm đi làm còn mua đồ ăn và nước uống cho nó. Nói chung tao là một thằng rất chịu khó, cố gắng, việc nhà cái gì tao cũng làm nếu tao rảnh.
Tuần trước đỉnh điểm là nó lớn tiếng với bố mẹ tao, tao nhắc nó cẩn thận cái mồm thì nửa đêm nó ra phòng khách ngủ. Mà con tao thì lại không bú bình, con không thấy mẹ thì nó lại khóc ầm lên ảnh hưởng cả nhà phải thức. Tao thì buổi sáng đi làm sớm, thế là tao nổi khùng lên mắng nó. Ngày mai đi làm về thì đéo thấy vợ con đâu. Hỏi mới biết là bố mẹ vợ lên đón 2 mẹ con nó về ngoại rồi (bố nó đến "thông báo" với bố tao là cho vợ chồng ly thân để hiểu nhau hơn). Thế là tao chạy thẳng tới nhà ông bà ngoại bế con về, cấm cửa cả nhà nó đến nhà tao nếu ko xin lỗi bố mẹ tao đàng hoàng. Gần 10 ngày rồi con tao ko được bú sữa mẹ, 10 ngày rồi tao chưa ra khỏi nhà đi làm, còn con vợ tao thì vẫn nhởn nhơ kiểu nó không sai và đi kể với bạn bè rằng tao là một thằng chồng tồi, chuẩn bị li dị tao (mặc dù tao đưa nó đi du lịch khắp Việt Nam, mỗi năm tiêu hơn 100 triệu tiền du lịch, đồ hiệu túi xách thì cứ mấy chục triệu 1 cái,...). Đéo hiểu nó kể những gì mà bây giờ anh em bên nhà vợ nó ghét tao luôn rồi và tao vẫn im lặng ở nhà suốt 10 ngày qua. Bây giờ nó đang làm ly hôn đơn phương. Tao nói với nó: thích làm cái Lồn gì tao cũng chiều, còn tao đéo đi đâu cả và đéo để ai bên ngoại vào nhà nếu đéo xin lỗi bố mẹ tao tử tế.
Tao thì không còn tình cảm với vợ sau vụ này nữa, kiểu tao nhận thấy nó đã sẵn sàng từ lâu cho tất cả mọi chuyện, những ngày qua chỉ là cam chịu nhau. Tao nghĩ vợ chồng nào cũng thế thôi, trách nhiệm ở với nhau là để xây dựng gia đình chứ đéo phải là yêu. Giờ suốt ngày cứ mộng mơ kiểu này kiểu kia riết rồi nuôi con cũng thành gà công nghiệp. Tao thì muốn nó về đây chăm con, nhưng chắc chắn là tình cảm sẽ đéo còn một chút nào nữa. Bỏ nhau thì tội con lắm. Nhưng nếu bỏ nhau, tao chắc chắn sẽ nuôi con và ko để nó nuôi. Tao biết rằng pháp luật cấm tao làm điều đó, nhưng nếu như vợ tao mà không để tao nuôi con thì tao cũng chẳng thiết cái cuộc sống này nữa, mạng người chỉ có một và tao đã sẵn sàng tâm lý chém chết cả nhà vợ rồi!
 
Tao giữa 95, vợ tao genZ, đã yêu nhau 3 năm, cưới về ở với nhau 2 năm, bọn tao đang ở chung với ông bà nội, con được 11 tháng. Hồi mới quen yêu nhau mặn nồng lắm, yêu được 6 tháng thì cưới vì yêu. Nói chung về hình ảnh bề ngoài thì ai cũng mong ước có được cuộc sống như tao vì tao có tiền, vợ tao đẹp. Chuyện bắt đầu căng thẳng kể từ sau khi sinh con, nó càng ngày càng bướng, càng có những suy nghĩ viển vông ko thực tế, đòi hỏi sự quan tâm quá mức đến từ tao.
Vợ tao thường cau có khi tao làm gì đó không vừa ý, mà chỉ cau có và im lặng thôi chứ ko chịu nói ra, chỉ đến lúc 2 vợ chồng cãi nhau, nó nhắc lại tất cả những chuyện hôm trước. Mà tính tao thì không chấp, nhanh quên, lúc nào có chửi có nạt thì một buổi là tao quên luôn chẳng nhớ gì. Nhiều lúc tao đang vui, lúc tao đi làm về là mặt nó cứ cau có một kiểu rất khó chịu. Thế nhưng tao vẫn cam chịu vì con nên cũng ko chấp. Nhà cửa xe cộ tao đầy đủ, việc gì cũng đến tay tao, sáng sớm đi làm còn mua đồ ăn và nước uống cho nó. Nói chung tao là một thằng rất chịu khó, cố gắng, việc nhà cái gì tao cũng làm nếu tao rảnh.
Tuần trước đỉnh điểm là nó lớn tiếng với bố mẹ tao, tao nhắc nó cẩn thận cái mồm thì nửa đêm nó ra phòng khách ngủ. Mà con tao thì lại không bú bình, con không thấy mẹ thì nó lại khóc ầm lên ảnh hưởng cả nhà phải thức. Tao thì buổi sáng đi làm sớm, thế là tao nổi khùng lên mắng nó. Ngày mai đi làm về thì đéo thấy vợ con đâu. Hỏi mới biết là bố mẹ vợ lên đón 2 mẹ con nó về ngoại rồi (bố nó đến "thông báo" với bố tao là cho vợ chồng ly thân để hiểu nhau hơn). Thế là tao chạy thẳng tới nhà ông bà ngoại bế con về, cấm cửa cả nhà nó đến nhà tao nếu ko xin lỗi bố mẹ tao đàng hoàng. Gần 10 ngày rồi con tao ko được bú sữa mẹ, 10 ngày rồi tao chưa ra khỏi nhà đi làm, còn con vợ tao thì vẫn nhởn nhơ kiểu nó không sai và đi kể với bạn bè rằng tao là một thằng chồng tồi, chuẩn bị li dị tao (mặc dù tao đưa nó đi du lịch khắp Việt Nam, mỗi năm tiêu hơn 100 triệu tiền du lịch, đồ hiệu túi xách thì cứ mấy chục triệu 1 cái,...). Đéo hiểu nó kể những gì mà bây giờ anh em bên nhà vợ nó ghét tao luôn rồi và tao vẫn im lặng ở nhà suốt 10 ngày qua. Bây giờ nó đang làm ly hôn đơn phương. Tao nói với nó: thích làm cái lồn gì tao cũng chiều, còn tao đéo đi đâu cả và đéo để ai bên ngoại vào nhà nếu đéo xin lỗi bố mẹ tao tử tế.
Tao thì không còn tình cảm với vợ sau vụ này nữa, kiểu tao nhận thấy nó đã sẵn sàng từ lâu cho tất cả mọi chuyện, những ngày qua chỉ là cam chịu nhau. Tao nghĩ vợ chồng nào cũng thế thôi, trách nhiệm ở với nhau là để xây dựng gia đình chứ đéo phải là yêu. Giờ suốt ngày cứ mộng mơ kiểu này kiểu kia riết rồi nuôi con cũng thành gà công nghiệp. Tao thì muốn nó về đây chăm con, nhưng chắc chắn là tình cảm sẽ đéo còn một chút nào nữa. Bỏ nhau thì tội con lắm. Nhưng nếu bỏ nhau, tao chắc chắn sẽ nuôi con và ko để nó nuôi. Tao biết rằng pháp luật cấm tao làm điều đó, nhưng nếu như vợ tao mà không để tao nuôi con thì tao cũng chẳng thiết cái cuộc sống này nữa, mạng người chỉ có một và tao đã sẵn sàng tâm lý chém chết cả nhà vợ rồi!
Chúc mừng mày, nó đòi ly dị thì cho nó 1 vé lên đường, cuộc đời này chúng mày đừng quá coi trọng 1 cái Lồn, ko có cái lồn này thì địt cái lồn khác, sống lụy tình để đàn bà nó khinh như chó. ....
 
1. Chuyện vợ chồng đừng để cha mẹ 2 bên và người ngoài biết
2. Con người (đặt biệt là phụ nữ) giống như bà vợ trong câu truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng. Mày chiều nó ko có điểm dừng, thì nó leo lên đầu mày ngồi.
3. Con vợ mày kiểu như gái dẫm, buồn vui thất thường...chắc đang mơ mộng làm single moom sẽ cưới được tổng tài
 
Theo như con mái bên cung ứng vật tư kể với tao, thì đàn bà nó muốn mày phải tự nhận ra, tự biết những cái điều mà vốn dĩ nó coi là hiển nhiên chứ đéo phải tới khi nó nói ra mới biết mà làm. Thứ 2, chúng nó luôn có tâm lý nạn nhân trong câu chuyện đó, nó thấy tủi thân, thấy khổ sở khi mày phản ứng lại chứ nó dí Lồn quan tâm lí do mày phản ứng. Thứ 3, chúng nó luôn nghĩ đàn ông phải là người xuống nước, phải là người níu giữ mối quan hệ, phải là người sẵn sàng vứt bỏ cái tôi vì gia đình. Và nó kể cái lồn gì đấy nữa về thằng chồng của nó nhưng tao đéo nhớ lắm vì lúc đấy tao buồn ngủ quá rồi =)) Nói chung là con đàn bà như vậy thì dù sớm hay muộn nó cũng chỉ thấy nó là nạn nhân vì mày đéo đáp ứng được những thứ ảo tưởng hãm lồn viển vông mà nó được dạy từ tiktok hay lũ óc lồn khác thôi. Gud luck
 
1. Chuyện vợ chồng đừng để cha mẹ 2 bên và người ngoài biết
cái số 1 này tao dặn nó thường xuyên
mà địt mẹ cay cái là nó toàn kể chuyện gia đình tao cho nhà vợ nó nghe
nói bao nhiêu lần rồi đéo nghe
mà ông bà ngoại cũng ngu, đéo biết cặc gì cũng lên đưa mẹ con nhà nó về. trong khi còn chưa gọi điện hỏi chuyện tao một câu nào. địt mẹ nhà nó, chắc cũng khinh tao từ lâu rồi
 
Tao giữa 95, vợ tao genZ, đã yêu nhau 3 năm, cưới về ở với nhau 2 năm, bọn tao đang ở chung với ông bà nội, con được 11 tháng. Hồi mới quen yêu nhau mặn nồng lắm, yêu được 6 tháng thì cưới vì yêu. Nói chung về hình ảnh bề ngoài thì ai cũng mong ước có được cuộc sống như tao vì tao có tiền, vợ tao đẹp. Chuyện bắt đầu căng thẳng kể từ sau khi sinh con, nó càng ngày càng bướng, càng có những suy nghĩ viển vông ko thực tế, đòi hỏi sự quan tâm quá mức đến từ tao.
Vợ tao thường cau có khi tao làm gì đó không vừa ý, mà chỉ cau có và im lặng thôi chứ ko chịu nói ra, chỉ đến lúc 2 vợ chồng cãi nhau, nó nhắc lại tất cả những chuyện hôm trước. Mà tính tao thì không chấp, nhanh quên, lúc nào có chửi có nạt thì một buổi là tao quên luôn chẳng nhớ gì. Nhiều lúc tao đang vui, lúc tao đi làm về là mặt nó cứ cau có một kiểu rất khó chịu. Thế nhưng tao vẫn cam chịu vì con nên cũng ko chấp. Nhà cửa xe cộ tao đầy đủ, việc gì cũng đến tay tao, sáng sớm đi làm còn mua đồ ăn và nước uống cho nó. Nói chung tao là một thằng rất chịu khó, cố gắng, việc nhà cái gì tao cũng làm nếu tao rảnh.
Tuần trước đỉnh điểm là nó lớn tiếng với bố mẹ tao, tao nhắc nó cẩn thận cái mồm thì nửa đêm nó ra phòng khách ngủ. Mà con tao thì lại không bú bình, con không thấy mẹ thì nó lại khóc ầm lên ảnh hưởng cả nhà phải thức. Tao thì buổi sáng đi làm sớm, thế là tao nổi khùng lên mắng nó. Ngày mai đi làm về thì đéo thấy vợ con đâu. Hỏi mới biết là bố mẹ vợ lên đón 2 mẹ con nó về ngoại rồi (bố nó đến "thông báo" với bố tao là cho vợ chồng ly thân để hiểu nhau hơn). Thế là tao chạy thẳng tới nhà ông bà ngoại bế con về, cấm cửa cả nhà nó đến nhà tao nếu ko xin lỗi bố mẹ tao đàng hoàng. Gần 10 ngày rồi con tao ko được bú sữa mẹ, 10 ngày rồi tao chưa ra khỏi nhà đi làm, còn con vợ tao thì vẫn nhởn nhơ kiểu nó không sai và đi kể với bạn bè rằng tao là một thằng chồng tồi, chuẩn bị li dị tao (mặc dù tao đưa nó đi du lịch khắp Việt Nam, mỗi năm tiêu hơn 100 triệu tiền du lịch, đồ hiệu túi xách thì cứ mấy chục triệu 1 cái,...). Đéo hiểu nó kể những gì mà bây giờ anh em bên nhà vợ nó ghét tao luôn rồi và tao vẫn im lặng ở nhà suốt 10 ngày qua. Bây giờ nó đang làm ly hôn đơn phương. Tao nói với nó: thích làm cái lồn gì tao cũng chiều, còn tao đéo đi đâu cả và đéo để ai bên ngoại vào nhà nếu đéo xin lỗi bố mẹ tao tử tế.
Tao thì không còn tình cảm với vợ sau vụ này nữa, kiểu tao nhận thấy nó đã sẵn sàng từ lâu cho tất cả mọi chuyện, những ngày qua chỉ là cam chịu nhau. Tao nghĩ vợ chồng nào cũng thế thôi, trách nhiệm ở với nhau là để xây dựng gia đình chứ đéo phải là yêu. Giờ suốt ngày cứ mộng mơ kiểu này kiểu kia riết rồi nuôi con cũng thành gà công nghiệp. Tao thì muốn nó về đây chăm con, nhưng chắc chắn là tình cảm sẽ đéo còn một chút nào nữa. Bỏ nhau thì tội con lắm. Nhưng nếu bỏ nhau, tao chắc chắn sẽ nuôi con và ko để nó nuôi. Tao biết rằng pháp luật cấm tao làm điều đó, nhưng nếu như vợ tao mà không để tao nuôi con thì tao cũng chẳng thiết cái cuộc sống này nữa, mạng người chỉ có một và tao đã sẵn sàng tâm lý chém chết cả nhà vợ rồi!
mày ngu vcll mới tính đường đồng quy vô tận với nhà nó
bỏ nó đi còn tiếc con cạc gì, mới nói nhau vài câu vì nó láo với bố mẹ m mà đã gọi bố mẹ đến đón thì trả về nơi sản xuất là đúng rồi
tml có vẻ đụt chứ ko được khôn lắm nhỉ
 
gặp vấn đề thì xem lại bản thân, vợ mày chắc gì đã ngu, tụi tao đang nghe 1 phía từ mày.
mày muốn nghe một chuyện công bằng thì mày nên ra sở tư pháp xin một chân việc ở trong đấy
mày đéo nghe chuyện bố mày thì mày cút mẹ mày đi
địt bố cái thằng ngu đọc cũng đéo biết phân biệt chi tiết câu chuyện đúng sai như nào à?

Mày để con sống trong môi trường cha mẹ cãi lộn suốt ngày, cũng ko tốt.
nhưng tao muốn nuôi thằng bé chứ con mẹ nó đéo đủ trách nhiệm
nó đang làm đơn đơn phương ly hôn
 
Tao giữa 95, vợ tao genZ, đã yêu nhau 3 năm, cưới về ở với nhau 2 năm, bọn tao đang ở chung với ông bà nội, con được 11 tháng. Hồi mới quen yêu nhau mặn nồng lắm, yêu được 6 tháng thì cưới vì yêu. Nói chung về hình ảnh bề ngoài thì ai cũng mong ước có được cuộc sống như tao vì tao có tiền, vợ tao đẹp. Chuyện bắt đầu căng thẳng kể từ sau khi sinh con, nó càng ngày càng bướng, càng có những suy nghĩ viển vông ko thực tế, đòi hỏi sự quan tâm quá mức đến từ tao.
Vợ tao thường cau có khi tao làm gì đó không vừa ý, mà chỉ cau có và im lặng thôi chứ ko chịu nói ra, chỉ đến lúc 2 vợ chồng cãi nhau, nó nhắc lại tất cả những chuyện hôm trước. Mà tính tao thì không chấp, nhanh quên, lúc nào có chửi có nạt thì một buổi là tao quên luôn chẳng nhớ gì. Nhiều lúc tao đang vui, lúc tao đi làm về là mặt nó cứ cau có một kiểu rất khó chịu. Thế nhưng tao vẫn cam chịu vì con nên cũng ko chấp. Nhà cửa xe cộ tao đầy đủ, việc gì cũng đến tay tao, sáng sớm đi làm còn mua đồ ăn và nước uống cho nó. Nói chung tao là một thằng rất chịu khó, cố gắng, việc nhà cái gì tao cũng làm nếu tao rảnh.
Tuần trước đỉnh điểm là nó lớn tiếng với bố mẹ tao, tao nhắc nó cẩn thận cái mồm thì nửa đêm nó ra phòng khách ngủ. Mà con tao thì lại không bú bình, con không thấy mẹ thì nó lại khóc ầm lên ảnh hưởng cả nhà phải thức. Tao thì buổi sáng đi làm sớm, thế là tao nổi khùng lên mắng nó. Ngày mai đi làm về thì đéo thấy vợ con đâu. Hỏi mới biết là bố mẹ vợ lên đón 2 mẹ con nó về ngoại rồi (bố nó đến "thông báo" với bố tao là cho vợ chồng ly thân để hiểu nhau hơn). Thế là tao chạy thẳng tới nhà ông bà ngoại bế con về, cấm cửa cả nhà nó đến nhà tao nếu ko xin lỗi bố mẹ tao đàng hoàng. Gần 10 ngày rồi con tao ko được bú sữa mẹ, 10 ngày rồi tao chưa ra khỏi nhà đi làm, còn con vợ tao thì vẫn nhởn nhơ kiểu nó không sai và đi kể với bạn bè rằng tao là một thằng chồng tồi, chuẩn bị li dị tao (mặc dù tao đưa nó đi du lịch khắp Việt Nam, mỗi năm tiêu hơn 100 triệu tiền du lịch, đồ hiệu túi xách thì cứ mấy chục triệu 1 cái,...). Đéo hiểu nó kể những gì mà bây giờ anh em bên nhà vợ nó ghét tao luôn rồi và tao vẫn im lặng ở nhà suốt 10 ngày qua. Bây giờ nó đang làm ly hôn đơn phương. Tao nói với nó: thích làm cái lồn gì tao cũng chiều, còn tao đéo đi đâu cả và đéo để ai bên ngoại vào nhà nếu đéo xin lỗi bố mẹ tao tử tế.
Tao thì không còn tình cảm với vợ sau vụ này nữa, kiểu tao nhận thấy nó đã sẵn sàng từ lâu cho tất cả mọi chuyện, những ngày qua chỉ là cam chịu nhau. Tao nghĩ vợ chồng nào cũng thế thôi, trách nhiệm ở với nhau là để xây dựng gia đình chứ đéo phải là yêu. Giờ suốt ngày cứ mộng mơ kiểu này kiểu kia riết rồi nuôi con cũng thành gà công nghiệp. Tao thì muốn nó về đây chăm con, nhưng chắc chắn là tình cảm sẽ đéo còn một chút nào nữa. Bỏ nhau thì tội con lắm. Nhưng nếu bỏ nhau, tao chắc chắn sẽ nuôi con và ko để nó nuôi. Tao biết rằng pháp luật cấm tao làm điều đó, nhưng nếu như vợ tao mà không để tao nuôi con thì tao cũng chẳng thiết cái cuộc sống này nữa, mạng người chỉ có một và tao đã sẵn sàng tâm lý chém chết cả nhà vợ rồi!
Ví dụ PL để nó nuôi cứ ok chấp nhận, xong sau đó tới cướp về thì có ai làm gì mình không?
 
mày ngu vcll mới tính đường đồng quy vô tận với nhà nó
bỏ nó đi còn tiếc con cạc gì, mới nói nhau vài câu vì nó láo với bố mẹ m mà đã gọi bố mẹ đến đón thì trả về nơi sản xuất là đúng rồi
tml có vẻ đụt chứ ko được khôn lắm nhỉ
bố mẹ nhà nó đón về vì nó tự gọi chứ có phải tao gọi đâu
kiểu nó qua mặt tao như thế thì coi tao ra cái Lồn
tao đéo tiếc hay lưu luyến gì cả nhé
mà con tao 10 tháng bắt nó bỏ bú đột ngột thế sao nó chịu được
 
bố mẹ nhà nó đón về vì nó tự gọi chứ có phải tao gọi đâu
kiểu nó qua mặt tao như thế thì coi tao ra cái lồn gì
tao đéo tiếc hay lưu luyến gì cả nhé
mà con tao 10 tháng bắt nó bỏ bú đột ngột thế sao nó chịu được
mày ra viện phụ sản mà mua sữa của bà bầu, mua của vài người xem con mày hợp ai thì mua của người đấy
mày có tiền thì lo gì mấy cái này
 
mày muốn nghe một chuyện công bằng thì mày nên ra sở tư pháp xin một chân việc ở trong đấy
mày đéo nghe chuyện bố mày thì mày cút mẹ mày đi
địt bố cái thằng ngu đọc cũng đéo biết phân biệt chi tiết câu chuyện đúng sai như nào à?
Bình tĩnh lại đi cu? Ai đọc kỹ bài của m cũng phải thắc mắc thôi. M chu toàn cho con vợ mày cỡ đó mà vợ m vẫn vô cớ mất dạy, thì xammer được quyền nghi vấn, cả bài toàn là bàn về con vợ chứ có thấy m nói gì về m đâu.
Còn nếu đúng như m nói thì con m giành quyền nuôi, chứ để nó ở trong cái gia đình cha mẹ không yêu thương nhau để làm gì
 
Còn đang đoạn yêu mà cưới cmnl rầu thì tau cũng nể, chắc tới tuổi nên cũng mót cưới. Cưới xong nó mang bầu lại thay đổi hocmon nữa, đổi tính may chưa tới đoạn trầm cảm nhúng con vô thùng nước như con nhỏ gì cách đây 2 3 năm. Mấy tml có ý định cưới thì tệ nhất là yêu 1 năm đi tính gì tính không là theo chân tml xammer nầy luôn :vozvn (22):
 
Bình tĩnh lại đi cu? Ai đọc kỹ bài của m cũng phải thắc mắc thôi. M chu toàn cho con vợ mày cỡ đó mà vợ m vẫn vô cớ mất dạy, thì xammer được quyền nghi vấn, cả bài toàn là bàn về con vợ chứ có thấy m nói gì về m đâu.
Còn nếu đúng như m nói thì con m giành quyền nuôi, chứ để nó ở trong cái gia đình cha mẹ không yêu thương nhau để làm gì

Cái này đối với phụ nữ không phải là chuyện vặt vãnh đâu, nhất là với mấy con dẫm
Mà tính tao thì không chấp, nhanh quên, lúc nào có chửi có nạt thì một buổi là tao quên luôn chẳng nhớ gì.
 
mày muốn nghe một chuyện công bằng thì mày nên ra sở tư pháp xin một chân việc ở trong đấy
mày đéo nghe chuyện bố mày thì mày cút mẹ mày đi
địt bố cái thằng ngu đọc cũng đéo biết phân biệt chi tiết câu chuyện đúng sai như nào à?
đầu nóng thế này thì xong rồi, tao chỉ thấy tội con mày.
 
đầu nóng thế này thì xong rồi, tao chỉ thấy tội con mày.
thằng này t nghĩ nó hơi đụt
đúng như n nói thì có tiền, có bố mẹ gia đình hạnh phúc
thế mà chỉ vì như này mà đòi đồng quy vô tận =)))
đéo biết n có quay tay ra bài ko nghe chuyện ngáo ngơ thật
nhà vợ nó mà đúng như n kể thì cũng vứt đi
tóm lại là như cái Lồn
 

Có thể bạn quan tâm

Top