mày có con chưa? mày thử nghĩ mày ko được nuôi con thì cảm giác như nào?đầu nóng thế này thì xong rồi, tao chỉ thấy tội con mày.
yếu đuối quá. phải dạy nó từ khi mới về, chứ giờ nhờn con mẹ nó rồi. gặp t thì t đấm cho ko trượt phát nàoTao giữa 95, vợ tao genZ, đã yêu nhau 3 năm, cưới về ở với nhau 2 năm, bọn tao đang ở chung với ông bà nội, con được 11 tháng. Hồi mới quen yêu nhau mặn nồng lắm, yêu được 6 tháng thì cưới vì yêu. Nói chung về hình ảnh bề ngoài thì ai cũng mong ước có được cuộc sống như tao vì tao có tiền, vợ tao đẹp. Chuyện bắt đầu căng thẳng kể từ sau khi sinh con, nó càng ngày càng bướng, càng có những suy nghĩ viển vông ko thực tế, đòi hỏi sự quan tâm quá mức đến từ tao.
Vợ tao thường cau có khi tao làm gì đó không vừa ý, mà chỉ cau có và im lặng thôi chứ ko chịu nói ra, chỉ đến lúc 2 vợ chồng cãi nhau, nó nhắc lại tất cả những chuyện hôm trước. Mà tính tao thì không chấp, nhanh quên, lúc nào có chửi có nạt thì một buổi là tao quên luôn chẳng nhớ gì. Nhiều lúc tao đang vui, lúc tao đi làm về là mặt nó cứ cau có một kiểu rất khó chịu. Thế nhưng tao vẫn cam chịu vì con nên cũng ko chấp. Nhà cửa xe cộ tao đầy đủ, việc gì cũng đến tay tao, sáng sớm đi làm còn mua đồ ăn và nước uống cho nó. Nói chung tao là một thằng rất chịu khó, cố gắng, việc nhà cái gì tao cũng làm nếu tao rảnh.
Tuần trước đỉnh điểm là nó lớn tiếng với bố mẹ tao, tao nhắc nó cẩn thận cái mồm thì nửa đêm nó ra phòng khách ngủ. Mà con tao thì lại không bú bình, con không thấy mẹ thì nó lại khóc ầm lên ảnh hưởng cả nhà phải thức. Tao thì buổi sáng đi làm sớm, thế là tao nổi khùng lên mắng nó. Ngày mai đi làm về thì đéo thấy vợ con đâu. Hỏi mới biết là bố mẹ vợ lên đón 2 mẹ con nó về ngoại rồi (bố nó đến "thông báo" với bố tao là cho vợ chồng ly thân để hiểu nhau hơn). Thế là tao chạy thẳng tới nhà ông bà ngoại bế con về, cấm cửa cả nhà nó đến nhà tao nếu ko xin lỗi bố mẹ tao đàng hoàng. Gần 10 ngày rồi con tao ko được bú sữa mẹ, 10 ngày rồi tao chưa ra khỏi nhà đi làm, còn con vợ tao thì vẫn nhởn nhơ kiểu nó không sai và đi kể với bạn bè rằng tao là một thằng chồng tồi, chuẩn bị li dị tao (mặc dù tao đưa nó đi du lịch khắp Việt Nam, mỗi năm tiêu hơn 100 triệu tiền du lịch, đồ hiệu túi xách thì cứ mấy chục triệu 1 cái,...). Đéo hiểu nó kể những gì mà bây giờ anh em bên nhà vợ nó ghét tao luôn rồi và tao vẫn im lặng ở nhà suốt 10 ngày qua. Bây giờ nó đang làm ly hôn đơn phương. Tao nói với nó: thích làm cái lồn gì tao cũng chiều, còn tao đéo đi đâu cả và đéo để ai bên ngoại vào nhà nếu đéo xin lỗi bố mẹ tao tử tế.
Tao thì không còn tình cảm với vợ sau vụ này nữa, kiểu tao nhận thấy nó đã sẵn sàng từ lâu cho tất cả mọi chuyện, những ngày qua chỉ là cam chịu nhau. Tao nghĩ vợ chồng nào cũng thế thôi, trách nhiệm ở với nhau là để xây dựng gia đình chứ đéo phải là yêu. Giờ suốt ngày cứ mộng mơ kiểu này kiểu kia riết rồi nuôi con cũng thành gà công nghiệp. Tao thì muốn nó về đây chăm con, nhưng chắc chắn là tình cảm sẽ đéo còn một chút nào nữa. Bỏ nhau thì tội con lắm. Nhưng nếu bỏ nhau, tao chắc chắn sẽ nuôi con và ko để nó nuôi. Tao biết rằng pháp luật cấm tao làm điều đó, nhưng nếu như vợ tao mà không để tao nuôi con thì tao cũng chẳng thiết cái cuộc sống này nữa, mạng người chỉ có một và tao đã sẵn sàng tâm lý chém chết cả nhà vợ rồi!
Ly thân thôi. Con còn nhỏ Tạm thời để con ở với mẹ . Theo tao tốt nhất 2 vc ra ở riêng. Chủ yếu xích mích mẹ chồng nàng dâu chứ những chuyện đơn giản như này nhà nào tao thấy cũng có cả. Vk nữ quyền + ngu lol đã đành đây lại đc cả nhà vkTao giữa 95, vợ tao genZ, đã yêu nhau 3 năm, cưới về ở với nhau 2 năm, bọn tao đang ở chung với ông bà nội, con được 11 tháng. Hồi mới quen yêu nhau mặn nồng lắm, yêu được 6 tháng thì cưới vì yêu. Nói chung về hình ảnh bề ngoài thì ai cũng mong ước có được cuộc sống như tao vì tao có tiền, vợ tao đẹp. Chuyện bắt đầu căng thẳng kể từ sau khi sinh con, nó càng ngày càng bướng, càng có những suy nghĩ viển vông ko thực tế, đòi hỏi sự quan tâm quá mức đến từ tao.
Vợ tao thường cau có khi tao làm gì đó không vừa ý, mà chỉ cau có và im lặng thôi chứ ko chịu nói ra, chỉ đến lúc 2 vợ chồng cãi nhau, nó nhắc lại tất cả những chuyện hôm trước. Mà tính tao thì không chấp, nhanh quên, lúc nào có chửi có nạt thì một buổi là tao quên luôn chẳng nhớ gì. Nhiều lúc tao đang vui, lúc tao đi làm về là mặt nó cứ cau có một kiểu rất khó chịu. Thế nhưng tao vẫn cam chịu vì con nên cũng ko chấp. Nhà cửa xe cộ tao đầy đủ, việc gì cũng đến tay tao, sáng sớm đi làm còn mua đồ ăn và nước uống cho nó. Nói chung tao là một thằng rất chịu khó, cố gắng, việc nhà cái gì tao cũng làm nếu tao rảnh.
Tuần trước đỉnh điểm là nó lớn tiếng với bố mẹ tao, tao nhắc nó cẩn thận cái mồm thì nửa đêm nó ra phòng khách ngủ. Mà con tao thì lại không bú bình, con không thấy mẹ thì nó lại khóc ầm lên ảnh hưởng cả nhà phải thức. Tao thì buổi sáng đi làm sớm, thế là tao nổi khùng lên mắng nó. Ngày mai đi làm về thì đéo thấy vợ con đâu. Hỏi mới biết là bố mẹ vợ lên đón 2 mẹ con nó về ngoại rồi (bố nó đến "thông báo" với bố tao là cho vợ chồng ly thân để hiểu nhau hơn). Thế là tao chạy thẳng tới nhà ông bà ngoại bế con về, cấm cửa cả nhà nó đến nhà tao nếu ko xin lỗi bố mẹ tao đàng hoàng. Gần 10 ngày rồi con tao ko được bú sữa mẹ, 10 ngày rồi tao chưa ra khỏi nhà đi làm, còn con vợ tao thì vẫn nhởn nhơ kiểu nó không sai và đi kể với bạn bè rằng tao là một thằng chồng tồi, chuẩn bị li dị tao (mặc dù tao đưa nó đi du lịch khắp Việt Nam, mỗi năm tiêu hơn 100 triệu tiền du lịch, đồ hiệu túi xách thì cứ mấy chục triệu 1 cái,...). Đéo hiểu nó kể những gì mà bây giờ anh em bên nhà vợ nó ghét tao luôn rồi và tao vẫn im lặng ở nhà suốt 10 ngày qua. Bây giờ nó đang làm ly hôn đơn phương. Tao nói với nó: thích làm cái lồn gì tao cũng chiều, còn tao đéo đi đâu cả và đéo để ai bên ngoại vào nhà nếu đéo xin lỗi bố mẹ tao tử tế.
Tao thì không còn tình cảm với vợ sau vụ này nữa, kiểu tao nhận thấy nó đã sẵn sàng từ lâu cho tất cả mọi chuyện, những ngày qua chỉ là cam chịu nhau. Tao nghĩ vợ chồng nào cũng thế thôi, trách nhiệm ở với nhau là để xây dựng gia đình chứ đéo phải là yêu. Giờ suốt ngày cứ mộng mơ kiểu này kiểu kia riết rồi nuôi con cũng thành gà công nghiệp. Tao thì muốn nó về đây chăm con, nhưng chắc chắn là tình cảm sẽ đéo còn một chút nào nữa. Bỏ nhau thì tội con lắm. Nhưng nếu bỏ nhau, tao chắc chắn sẽ nuôi con và ko để nó nuôi. Tao biết rằng pháp luật cấm tao làm điều đó, nhưng nếu như vợ tao mà không để tao nuôi con thì tao cũng chẳng thiết cái cuộc sống này nữa, mạng người chỉ có một và tao đã sẵn sàng tâm lý chém chết cả nhà vợ rồi!
Hoàn cảnh xamer giống nhau vậy @Âu Dương Khắc 009Tao giữa 95, vợ tao genZ, đã yêu nhau 3 năm, cưới về ở với nhau 2 năm, bọn tao đang ở chung với ông bà nội, con được 11 tháng. Hồi mới quen yêu nhau mặn nồng lắm, yêu được 6 tháng thì cưới vì yêu. Nói chung về hình ảnh bề ngoài thì ai cũng mong ước có được cuộc sống như tao vì tao có tiền, vợ tao đẹp. Chuyện bắt đầu căng thẳng kể từ sau khi sinh con, nó càng ngày càng bướng, càng có những suy nghĩ viển vông ko thực tế, đòi hỏi sự quan tâm quá mức đến từ tao.
Vợ tao thường cau có khi tao làm gì đó không vừa ý, mà chỉ cau có và im lặng thôi chứ ko chịu nói ra, chỉ đến lúc 2 vợ chồng cãi nhau, nó nhắc lại tất cả những chuyện hôm trước. Mà tính tao thì không chấp, nhanh quên, lúc nào có chửi có nạt thì một buổi là tao quên luôn chẳng nhớ gì. Nhiều lúc tao đang vui, lúc tao đi làm về là mặt nó cứ cau có một kiểu rất khó chịu. Thế nhưng tao vẫn cam chịu vì con nên cũng ko chấp. Nhà cửa xe cộ tao đầy đủ, việc gì cũng đến tay tao, sáng sớm đi làm còn mua đồ ăn và nước uống cho nó. Nói chung tao là một thằng rất chịu khó, cố gắng, việc nhà cái gì tao cũng làm nếu tao rảnh.
Tuần trước đỉnh điểm là nó lớn tiếng với bố mẹ tao, tao nhắc nó cẩn thận cái mồm thì nửa đêm nó ra phòng khách ngủ. Mà con tao thì lại không bú bình, con không thấy mẹ thì nó lại khóc ầm lên ảnh hưởng cả nhà phải thức. Tao thì buổi sáng đi làm sớm, thế là tao nổi khùng lên mắng nó. Ngày mai đi làm về thì đéo thấy vợ con đâu. Hỏi mới biết là bố mẹ vợ lên đón 2 mẹ con nó về ngoại rồi (bố nó đến "thông báo" với bố tao là cho vợ chồng ly thân để hiểu nhau hơn). Thế là tao chạy thẳng tới nhà ông bà ngoại bế con về, cấm cửa cả nhà nó đến nhà tao nếu ko xin lỗi bố mẹ tao đàng hoàng. Gần 10 ngày rồi con tao ko được bú sữa mẹ, 10 ngày rồi tao chưa ra khỏi nhà đi làm, còn con vợ tao thì vẫn nhởn nhơ kiểu nó không sai và đi kể với bạn bè rằng tao là một thằng chồng tồi, chuẩn bị li dị tao (mặc dù tao đưa nó đi du lịch khắp Việt Nam, mỗi năm tiêu hơn 100 triệu tiền du lịch, đồ hiệu túi xách thì cứ mấy chục triệu 1 cái,...). Đéo hiểu nó kể những gì mà bây giờ anh em bên nhà vợ nó ghét tao luôn rồi và tao vẫn im lặng ở nhà suốt 10 ngày qua. Bây giờ nó đang làm ly hôn đơn phương. Tao nói với nó: thích làm cái lồn gì tao cũng chiều, còn tao đéo đi đâu cả và đéo để ai bên ngoại vào nhà nếu đéo xin lỗi bố mẹ tao tử tế.
Tao thì không còn tình cảm với vợ sau vụ này nữa, kiểu tao nhận thấy nó đã sẵn sàng từ lâu cho tất cả mọi chuyện, những ngày qua chỉ là cam chịu nhau. Tao nghĩ vợ chồng nào cũng thế thôi, trách nhiệm ở với nhau là để xây dựng gia đình chứ đéo phải là yêu. Giờ suốt ngày cứ mộng mơ kiểu này kiểu kia riết rồi nuôi con cũng thành gà công nghiệp. Tao thì muốn nó về đây chăm con, nhưng chắc chắn là tình cảm sẽ đéo còn một chút nào nữa. Bỏ nhau thì tội con lắm. Nhưng nếu bỏ nhau, tao chắc chắn sẽ nuôi con và ko để nó nuôi. Tao biết rằng pháp luật cấm tao làm điều đó, nhưng nếu như vợ tao mà không để tao nuôi con thì tao cũng chẳng thiết cái cuộc sống này nữa, mạng người chỉ có một và tao đã sẵn sàng tâm lý chém chết cả nhà vợ rồi!
Thì m nuôi . Lãi đứa con .con tao thì sao mày

em là trai trẻ còn zin .xin contact con vợ để Páo dạy cho em nó hiểu thế nào là người vợ ngoan, chiều chồng![]()
thiệt hả mày. chắc vì lấy tích xanh mà sẵn sàng bỏ vợ .Chuẩn bị được tích xanh từ manhthuong bữa ai nói là có tích xanh là người đã li dị vợ . Hèn gì trong đây toàn tích xanh hài vl
bố mẹ mày hiền lành vậy? thằng bố vợ tới đón con nói năng như vậy mà cũng để cho đi à? không đáng là phải gọi điện cho mày về ngay lúc đó mới phải.Tao giữa 95, vợ tao genZ, đã yêu nhau 3 năm, cưới về ở với nhau 2 năm, bọn tao đang ở chung với ông bà nội, con được 11 tháng. Hồi mới quen yêu nhau mặn nồng lắm, yêu được 6 tháng thì cưới vì yêu. Nói chung về hình ảnh bề ngoài thì ai cũng mong ước có được cuộc sống như tao vì tao có tiền, vợ tao đẹp. Chuyện bắt đầu căng thẳng kể từ sau khi sinh con, nó càng ngày càng bướng, càng có những suy nghĩ viển vông ko thực tế, đòi hỏi sự quan tâm quá mức đến từ tao.
Vợ tao thường cau có khi tao làm gì đó không vừa ý, mà chỉ cau có và im lặng thôi chứ ko chịu nói ra, chỉ đến lúc 2 vợ chồng cãi nhau, nó nhắc lại tất cả những chuyện hôm trước. Mà tính tao thì không chấp, nhanh quên, lúc nào có chửi có nạt thì một buổi là tao quên luôn chẳng nhớ gì. Nhiều lúc tao đang vui, lúc tao đi làm về là mặt nó cứ cau có một kiểu rất khó chịu. Thế nhưng tao vẫn cam chịu vì con nên cũng ko chấp. Nhà cửa xe cộ tao đầy đủ, việc gì cũng đến tay tao, sáng sớm đi làm còn mua đồ ăn và nước uống cho nó. Nói chung tao là một thằng rất chịu khó, cố gắng, việc nhà cái gì tao cũng làm nếu tao rảnh.
Tuần trước đỉnh điểm là nó lớn tiếng với bố mẹ tao, tao nhắc nó cẩn thận cái mồm thì nửa đêm nó ra phòng khách ngủ. Mà con tao thì lại không bú bình, con không thấy mẹ thì nó lại khóc ầm lên ảnh hưởng cả nhà phải thức. Tao thì buổi sáng đi làm sớm, thế là tao nổi khùng lên mắng nó. Ngày mai đi làm về thì đéo thấy vợ con đâu. Hỏi mới biết là bố mẹ vợ lên đón 2 mẹ con nó về ngoại rồi (bố nó đến "thông báo" với bố tao là cho vợ chồng ly thân để hiểu nhau hơn). Thế là tao chạy thẳng tới nhà ông bà ngoại bế con về, cấm cửa cả nhà nó đến nhà tao nếu ko xin lỗi bố mẹ tao đàng hoàng. Gần 10 ngày rồi con tao ko được bú sữa mẹ, 10 ngày rồi tao chưa ra khỏi nhà đi làm, còn con vợ tao thì vẫn nhởn nhơ kiểu nó không sai và đi kể với bạn bè rằng tao là một thằng chồng tồi, chuẩn bị li dị tao (mặc dù tao đưa nó đi du lịch khắp Việt Nam, mỗi năm tiêu hơn 100 triệu tiền du lịch, đồ hiệu túi xách thì cứ mấy chục triệu 1 cái,...). Đéo hiểu nó kể những gì mà bây giờ anh em bên nhà vợ nó ghét tao luôn rồi và tao vẫn im lặng ở nhà suốt 10 ngày qua. Bây giờ nó đang làm ly hôn đơn phương. Tao nói với nó: thích làm cái lồn gì tao cũng chiều, còn tao đéo đi đâu cả và đéo để ai bên ngoại vào nhà nếu đéo xin lỗi bố mẹ tao tử tế.
Tao thì không còn tình cảm với vợ sau vụ này nữa, kiểu tao nhận thấy nó đã sẵn sàng từ lâu cho tất cả mọi chuyện, những ngày qua chỉ là cam chịu nhau. Tao nghĩ vợ chồng nào cũng thế thôi, trách nhiệm ở với nhau là để xây dựng gia đình chứ đéo phải là yêu. Giờ suốt ngày cứ mộng mơ kiểu này kiểu kia riết rồi nuôi con cũng thành gà công nghiệp. Tao thì muốn nó về đây chăm con, nhưng chắc chắn là tình cảm sẽ đéo còn một chút nào nữa. Bỏ nhau thì tội con lắm. Nhưng nếu bỏ nhau, tao chắc chắn sẽ nuôi con và ko để nó nuôi. Tao biết rằng pháp luật cấm tao làm điều đó, nhưng nếu như vợ tao mà không để tao nuôi con thì tao cũng chẳng thiết cái cuộc sống này nữa, mạng người chỉ có một và tao đã sẵn sàng tâm lý chém chết cả nhà vợ rồi!
uh thì bố mẹ tao hiền lành, ngoài 70 tuổi cả rồibố mẹ mày hiền lành vậy? thằng bố vợ tới đón con nói năng như vậy mà cũng để cho đi à? không đáng là phải gọi điện cho mày về ngay lúc đó mới phải.
bố mẹ vợ mày thuộc dạng mất dạy rồi. con gái hư phải nói nó, đằng này chiều theo ý nó mang con về ngoại. lấy phải con vợ trẻ con chưa lớn, cộng thêm bố mẹ vợ mất dạy coi như hết cứu. bây giờ chỉ lo mỗi đứa con của mày.
mà mày vội vàng lấy vợ quá, mới có mấy tháng quen nhau, vợ lại là con nít, còn được nuông chiều, nó bướng là phải rồi. cộng thêm chút nhang sắc nữa thì nó coi mày ra gì.
mày kể thêm gia cảnh 2 bên được không?
Chuận cmnr , case này hội tụ đầy đủ yếu tố full combo pro max mâu thuẫn hôn nhân GATO đỉnh điểm xiên nhau vs đi tù rồi lên báo ở xứ vẹm.súc vật địt súc vật đẻ ra súc vật aka culi tương lai
Mày cũng dạng bướng vl đó, nghe kể thì một chiều nhưng đàn bà đẻ mà mày mắng nó thì nó nhớ và suy diễn nhiều hơn.Tao giữa 95, vợ tao genZ, đã yêu nhau 3 năm, cưới về ở với nhau 2 năm, bọn tao đang ở chung với ông bà nội, con được 11 tháng. Hồi mới quen yêu nhau mặn nồng lắm, yêu được 6 tháng thì cưới vì yêu. Nói chung về hình ảnh bề ngoài thì ai cũng mong ước có được cuộc sống như tao vì tao có tiền, vợ tao đẹp. Chuyện bắt đầu căng thẳng kể từ sau khi sinh con, nó càng ngày càng bướng, càng có những suy nghĩ viển vông ko thực tế, đòi hỏi sự quan tâm quá mức đến từ tao.
Vợ tao thường cau có khi tao làm gì đó không vừa ý, mà chỉ cau có và im lặng thôi chứ ko chịu nói ra, chỉ đến lúc 2 vợ chồng cãi nhau, nó nhắc lại tất cả những chuyện hôm trước. Mà tính tao thì không chấp, nhanh quên, lúc nào có chửi có nạt thì một buổi là tao quên luôn chẳng nhớ gì. Nhiều lúc tao đang vui, lúc tao đi làm về là mặt nó cứ cau có một kiểu rất khó chịu. Thế nhưng tao vẫn cam chịu vì con nên cũng ko chấp. Nhà cửa xe cộ tao đầy đủ, việc gì cũng đến tay tao, sáng sớm đi làm còn mua đồ ăn và nước uống cho nó. Nói chung tao là một thằng rất chịu khó, cố gắng, việc nhà cái gì tao cũng làm nếu tao rảnh.
Tuần trước đỉnh điểm là nó lớn tiếng với bố mẹ tao, tao nhắc nó cẩn thận cái mồm thì nửa đêm nó ra phòng khách ngủ. Mà con tao thì lại không bú bình, con không thấy mẹ thì nó lại khóc ầm lên ảnh hưởng cả nhà phải thức. Tao thì buổi sáng đi làm sớm, thế là tao nổi khùng lên mắng nó. Ngày mai đi làm về thì đéo thấy vợ con đâu. Hỏi mới biết là bố mẹ vợ lên đón 2 mẹ con nó về ngoại rồi (bố nó đến "thông báo" với bố tao là cho vợ chồng ly thân để hiểu nhau hơn). Thế là tao chạy thẳng tới nhà ông bà ngoại bế con về, cấm cửa cả nhà nó đến nhà tao nếu ko xin lỗi bố mẹ tao đàng hoàng. Gần 10 ngày rồi con tao ko được bú sữa mẹ, 10 ngày rồi tao chưa ra khỏi nhà đi làm, còn con vợ tao thì vẫn nhởn nhơ kiểu nó không sai và đi kể với bạn bè rằng tao là một thằng chồng tồi, chuẩn bị li dị tao (mặc dù tao đưa nó đi du lịch khắp Việt Nam, mỗi năm tiêu hơn 100 triệu tiền du lịch, đồ hiệu túi xách thì cứ mấy chục triệu 1 cái,...). Đéo hiểu nó kể những gì mà bây giờ anh em bên nhà vợ nó ghét tao luôn rồi và tao vẫn im lặng ở nhà suốt 10 ngày qua. Bây giờ nó đang làm ly hôn đơn phương. Tao nói với nó: thích làm cái lồn gì tao cũng chiều, còn tao đéo đi đâu cả và đéo để ai bên ngoại vào nhà nếu đéo xin lỗi bố mẹ tao tử tế.
Tao thì không còn tình cảm với vợ sau vụ này nữa, kiểu tao nhận thấy nó đã sẵn sàng từ lâu cho tất cả mọi chuyện, những ngày qua chỉ là cam chịu nhau. Tao nghĩ vợ chồng nào cũng thế thôi, trách nhiệm ở với nhau là để xây dựng gia đình chứ đéo phải là yêu. Giờ suốt ngày cứ mộng mơ kiểu này kiểu kia riết rồi nuôi con cũng thành gà công nghiệp. Tao thì muốn nó về đây chăm con, nhưng chắc chắn là tình cảm sẽ đéo còn một chút nào nữa. Bỏ nhau thì tội con lắm. Nhưng nếu bỏ nhau, tao chắc chắn sẽ nuôi con và ko để nó nuôi. Tao biết rằng pháp luật cấm tao làm điều đó, nhưng nếu như vợ tao mà không để tao nuôi con thì tao cũng chẳng thiết cái cuộc sống này nữa, mạng người chỉ có một và tao đã sẵn sàng tâm lý chém chết cả nhà vợ rồi!