Ngày xưa pháp mỹ nó có bỏ ra lắm tiền thế đâu?
Thì ngày xưa, theo học thuyết cường quốc hải quân, thì xứ Lừa này là cái cục CỨT CHÓ trong góc kẹt, đúng nghĩa đen luôn, nên có thằng loz thực dân xịn nào thèm ngó tới đâu.
Thực dân xịn nhất, mang lại giàu sang, văn minh, trao đổi cũng dạng fair-fair với quốc gia bản địa là:
_ Bồ Đào Nha: thực dân nice nhất. Đéo can thiệp nhiều vào nội bộ chính trị, hay là cướp bóc gì. Chỉ chăm chăm giao thương, truyền bá Đạo, dạy chữ dạy học. Còn lại quyền tự chủ quốc gia của tụi bây, kệ mẹ. Nhật là ví dụ điển hình.
_ Hà Lan, Anh, Tây Ban Nha: khỏi nói về độ bá đạo. Tuy có bóc lột nhưng cũng đổi lại giá trị với dân bản địa, chắc tỷ lệ 7-3, bố mày húp 7, thì tụi culi húp cháo loãng, sái thừa 3. HongKong, Sing, Brunei, Malaysia - Anh Quốc. Indonesia - Hà Lan. Philippines - Tây Ban Nha. Điểm chung là các quốc gia này đều nằm trên huyết mạch hàng hải, những cửa ngõ eo biển quan trọng như eo biển Malacca, tạm gọi là nhà mặt tiền đường lớn.
Chỉ mấy thằng nghèo hèn nằm tít trong góc kẹt, đéo có vị gì (nhà trong hẻm) như Việt Cam Lào, thì cái thằng què nhất, ki bo nhất là Pháp, nó mới tới chiếm. Chứ Phú Đĩ thử xách quân ra ks bãi ngon với mấy hạm đội thực dân kia xem, nó bắn cho đéo còn sịp trắng mà treo lên cờ đầu hàng luôn.
Trong WW2, cả thế giới thay đổi học thuyết, ưu tiên sang chủ thuyết "toàn cầu hoá - điểm nóng địa chính trị" , thì Mỹ mới để mắt tới Việt Nam. Tuy nhiên khi Kissinger đàm phán với Tàu, đã rút quyết tâm thí VNCH, để đổi lấy việc Tàu cách xa phe Lô Xiên. Và Mỹ lúc đó cũng tự tin là đã có con bài Đài Loan để chặn cửa ngõ, khống chế được Tàu rồi. Nhưng sau 2015, với sự vươn mình và mối tiềm hoạ từ con rồng Trung Hoa, Mỹ dưới thời Trump #1 mới quay trục, sang ve vãn VN đấy chứ.
Tóm lại:
_ Pháp đéo đầu tư nhiều tiền: đơn giản Phú đĩ nghèo, ki bo, cũng như tư duy ăn xổi, cướp bóc thuộc địa rồi xách dái chạy.
_ Mỹ: thời thế như thế, phải chịu thế. Đu trend theo từng thời điểm, cân nhắc giá trị lợi - hại mà đánh quân bài.