Có Video Team tâm linh tu tiên ei

hoá ra địa phủ là của bọn tư bản bóc lột à?
Trần sao âm vậy, bọn quỉ sai kêu ông kia làm không công, thời gian rảnh tụi nó đi kinh doanh hoặc đi nhậu, chơi gái, tiền về túi việc có người lo. Quỷ quyệt mà
 
Sống Mãi Trong Quần Chúng Ta" ...
Cái này là cái gì đây ??

Bác vẫn đang sống mà hồi sinh gì nữa ??



Tao ko nhớ là năm nay tao đã uống bao nhiêu chén canh Mãnh Bà rồi nên tao cũng ko nhớ năm nay tao bao nhiêu tuổi nữa ... Xin thứ lỗi :x
Thì ra là kẻ vô minh
 
Tùy mày.

Bởi vậy nhiều cái tao học được từ các ông thầy tao thiệt đéo muốn share.

Kiểu gì cũng có 1 đám nói nhăng nói cuội vào.
Tao có đọc 1 cuốn sách, trong đó có viết khi chết không nên mời thầy chùa về đọc kinh.
Mày có biết việc này không?
 
Tao có đọc 1 cuốn sách, trong đó có viết khi chết không nên mời thầy chùa về đọc kinh.
Mày có biết việc này không?
Sách gì mài?
Theo cá nhân của tao, mời thầy chùa( mà chuẩn ko pải thầy mà chỉ cần các vãi) đọc kinh siêu thoát cho ng đã khuất là tốt! Tao ko cần biết có linh hồn hay có này có kia ko nhưng đứng trên phương diện khoa học, việc đọc mấy loại kinh đó rất tốt cho người bị mất người thân!
Nội mấy kinh cần đọc bảo ng ta chớ đau buồn, ko nên sát sinh làm cỗ bàn = tránh lm đám tang lãng phí. Ko nên mê tín tin mấy tml doạ này doạ kia, trong kinh có đoạn: tội nghiệp ng nào ng đó gánh, con muốn báo hiếu thay cha còn ko gánh dc thay thì lm lol có thg thầy nào mồm niệm kinh tay đốt bùa mà đòi phá ách tai ương!…

Ng nhà có thể nghe ko hiểu nhưng quá trình này lặp đi lặp lại sẽ có tí chữ chui vào đầu. Như hitler đã nói: nói 1 lần ko nghe, 2 lần ko nghe nhưng 1000 lần sẽ thành điều hiển nhiên!
 
Tao có đọc 1 cuốn sách, trong đó có viết khi chết không nên mời thầy chùa về đọc kinh.
Mày có biết việc này không?
Nhiều sách viết về nhiều trường phái khác nhau, tao ko rõ ông tác giả theo trường phái nào nữa.

Sách theo trường phái Mật tông còn khuyên ko nên hiến xác nữa kìa, và bắt buộc phải liên tục xoa đỉnh đầu, vì lúc chết hồn sẽ thấy cực kỳ trống rỗng, đéo biết đi đâu về đâu nên phải xoa đỉnh đầu để hồn nương theo mà ra từ đỉnh đầu mới sanh về cõi Thiên được.

Còn sách về Đại thừa tao đọc hướng dẫn làm lễ, tụng niệm đủ thứ.

Và tao nghi là nó viết tránh mời mấy lão thợ tụng fake mà phải mời Ban Hộ niệm nhưng mày đọc thành đéo mời thầy chùa, đéo có thầy chùa thì mấy cái thất cúng sao?
 
Cho tao hỏi thăm là: có ai mua mấy cuốn sách tâm linh về tự học không? Về xuất hồn, bùa chú, linh phù... có thấy hiệu quả không?
Còn 1 điều tao thắc mắc là: tại sao các bùa chú, linh phù toàn là tiếng Hoa? Tại sao không có tiếng Việt hoặc tiếng Anh, Pháp...?
 
Tao có được dạy thế này.

Lúc chết đéo ai biết mình chết, chỉ có thể nhận ra bằng cách nhìn Mặt trăng.

Nếu tìm ko thấy Mặt trăng tức là đã chết.

Giai đoạn này cực kỳ quan trọng vì nhận ra đã chết mới biết phải đi đâu để siêu thoát.

Bởi vậy thông thường tao luôn nhìn trăng để xác định là tao còn sống hay đã chết.
Đây là mầy dùng cái suy nghĩ lúc còn ở cái xác con người mà nói lên được thôi.
Thực tế không phải như thế đâu, phải nó là cực kì thiểu số khi vừa chết mới biết mình đã chết, phần này đại đa số là "oan oan tương báo" phải trả kiếp này, nên bọn nó chết là biết mình chết, rồi tìm cách báo thù, loại báo thù thì chỉ có mấy loại, 1 là phá việt làm ăn, 2 là hành cho gia đình con cái, anh em họ hàng bị khùng bị điên, ăn chơi quậy phá. Oán nợ trả đủ thì bọn nó tự đi xuống diêm vương để đền tội, ngoài ra thì không ai quản được đâu, không ai giúp được người bị hại đâu , có câu "thiếu nợ thì trả tiền, thiên kinh địa nghĩa" chính ý tứ này. Loại báo oán thì chỉ có thành thành thật thật trả thôi, không mời ai giúp được đâu.
Loại kế. Cái này phải nói đến "nguyên thần" giới tu luyện không gọi linh hồn, mà gọi là "nguyên thần" bản thân tên gọi là đã nói ra nguồn góc rồi, con người có nguồn gốc tiên thiên là "Thần Tiên" nhưng đại đa số phạm tội, số khác thì muốn nhập thế để cứu kẻ bị tội đi lên, có thể kể ra như "các vị Phật, Tiên, Đạo, vv" số đó là tự mình hạ phàm để cứu những nguyên thần đã bị tội mà rớt đến Tam Giới này.
Lại nói tiếp. Bản thân nguyên thần là sẻ không có tư duy, suy nghĩ, vì bản thân nó đồng hóa với vũ trụ nên không có nghĩ, tưởng, muốn gì hết, bản thân nó là "trầm tĩnh, tĩnh lặng, không động niệm" . Thế nhưng để ở tam giới thì phải có cái "Da người" nên ai ai xuống đây điều phải bận thêm 1 bộ da người này, cái da người này nó làm mê thất đi "nguyên thần" nói sao cho mầy dể hình dung đây? À! Nếu mầy có xem phim atack on titan thì nó na ná như vậy, biến thành ti tan thì như thằng main mấy tập đầu, đéo nhớ gì hết, bản tính mất đi vv. Nhưng nó khó hơn cái đó nhiều, không những bản thân nguyên thần không nhớ gì hết, cộng thêm cái da người này nó như cái ăng ten vậy nó tiếp thu mọi suy nghĩ, tần số, tín hiệu của rất rất nhiều tầng vũ trụ, rồi từ đó mới tạo thành cái suy nghĩ hiện tại của mầy, nó cho đơn giản là cái suy nghĩ hiện tại của mầy thì nó cũng không phải của mầy nó chỉ là cái da người tổng hợp thông tin, bị phá sóng, bị can thiệp, vv rồi mới đưa ra cho mầy. Ở đây nó có dính dáng đến "ngộ" nữa đến "tự kỷ" nửa. Ai mà làm chủ được, quyết định được thì đó mới là 100% suy nghĩ của bản thân, còn cứ dựa theo suy nghĩ chợt lé lên, băng vơ thì rất có thể cái da của mầy đã bị can nhiểu, bị hack rồi đó, cũng tương đương là không ngộ được. Thôi chỉ nói đơn giản đến đây, nhiều lúc thực tế nó khác xa những thứ mầy học được lấm, người học cao thấp cũng sẻ thấy khác nhau, người tu luyện thể ngộ cũng sẻ khác nhau, mỗi người nhìn cũng sẻ khác nhau.
Điều là thể ngộ của ta.
 
Tao có được dạy thế này.

Lúc chết đéo ai biết mình chết, chỉ có thể nhận ra bằng cách nhìn Mặt trăng.

Nếu tìm ko thấy Mặt trăng tức là đã chết.

Giai đoạn này cực kỳ quan trọng vì nhận ra đã chết mới biết phải đi đâu để siêu thoát.

Bởi vậy thông thường tao luôn nhìn trăng để xác định là tao còn sống hay đã chết.
Đm nhỡ hôm mùng 1 thì mày lấy đâu ra trằn
 
Đây là mầy dùng cái suy nghĩ lúc còn ở cái xác con người mà nói lên được thôi.
Thực tế không phải như thế đâu, phải nó là cực kì thiểu số khi vừa chết mới biết mình đã chết, phần này đại đa số là "oan oan tương báo" phải trả kiếp này, nên bọn nó chết là biết mình chết, rồi tìm cách báo thù, loại báo thù thì chỉ có mấy loại, 1 là phá việt làm ăn, 2 là hành cho gia đình con cái, anh em họ hàng bị khùng bị điên, ăn chơi quậy phá. Oán nợ trả đủ thì bọn nó tự đi xuống diêm vương để đền tội, ngoài ra thì không ai quản được đâu, không ai giúp được người bị hại đâu , có câu "thiếu nợ thì trả tiền, thiên kinh địa nghĩa" chính ý tứ này. Loại báo oán thì chỉ có thành thành thật thật trả thôi, không mời ai giúp được đâu.
Loại kế. Cái này phải nói đến "nguyên thần" giới tu luyện không gọi linh hồn, mà gọi là "nguyên thần" bản thân tên gọi là đã nói ra nguồn góc rồi, con người có nguồn gốc tiên thiên là "Thần Tiên" nhưng đại đa số phạm tội, số khác thì muốn nhập thế để cứu kẻ bị tội đi lên, có thể kể ra như "các vị Phật, Tiên, Đạo, vv" số đó là tự mình hạ phàm để cứu những nguyên thần đã bị tội mà rớt đến Tam Giới này.
Lại nói tiếp. Bản thân nguyên thần là sẻ không có tư duy, suy nghĩ, vì bản thân nó đồng hóa với vũ trụ nên không có nghĩ, tưởng, muốn gì hết, bản thân nó là "trầm tĩnh, tĩnh lặng, không động niệm" . Thế nhưng để ở tam giới thì phải có cái "Da người" nên ai ai xuống đây điều phải bận thêm 1 bộ da người này, cái da người này nó làm mê thất đi "nguyên thần" nói sao cho mầy dể hình dung đây? À! Nếu mầy có xem phim atack on titan thì nó na ná như vậy, biến thành ti tan thì như thằng main mấy tập đầu, đéo nhớ gì hết, bản tính mất đi vv. Nhưng nó khó hơn cái đó nhiều, không những bản thân nguyên thần không nhớ gì hết, cộng thêm cái da người này nó như cái ăng ten vậy nó tiếp thu mọi suy nghĩ, tần số, tín hiệu của rất rất nhiều tầng vũ trụ, rồi từ đó mới tạo thành cái suy nghĩ hiện tại của mầy, nó cho đơn giản là cái suy nghĩ hiện tại của mầy thì nó cũng không phải của mầy nó chỉ là cái da người tổng hợp thông tin, bị phá sóng, bị can thiệp, vv rồi mới đưa ra cho mầy. Ở đây nó có dính dáng đến "ngộ" nữa đến "tự kỷ" nửa. Ai mà làm chủ được, quyết định được thì đó mới là 100% suy nghĩ của bản thân, còn cứ dựa theo suy nghĩ chợt lé lên, băng vơ thì rất có thể cái da của mầy đã bị can nhiểu, bị hack rồi đó, cũng tương đương là không ngộ được. Thôi chỉ nói đơn giản đến đây, nhiều lúc thực tế nó khác xa những thứ mầy học được lấm, người học cao thấp cũng sẻ thấy khác nhau, người tu luyện thể ngộ cũng sẻ khác nhau, mỗi người nhìn cũng sẻ khác nhau.
Điều là thể ngộ của ta.
Vậy có cách nào tu luyện Nguyên thần không vậy mày?
 
Cho tao hỏi thăm là: có ai mua mấy cuốn sách tâm linh về tự học không? Về xuất hồn, bùa chú, linh phù... có thấy hiệu quả không?
Còn 1 điều tao thắc mắc là: tại sao các bùa chú, linh phù toàn là tiếng Hoa? Tại sao không có tiếng Việt hoặc tiếng Anh, Pháp...?
Thì m gọi con ma tàu thì phải dùng tiếng tàu chứ sao, gọi con ma Pháp hay con ma Anh, ma Việt thì mới dùng tiếng khác được chứ. Mấy môn này không tự học được đâu, phải có người cầm tay chỉ việc
 
Tao có được dạy thế này.

Lúc chết đéo ai biết mình chết, chỉ có thể nhận ra bằng cách nhìn Mặt trăng.

Nếu tìm ko thấy Mặt trăng tức là đã chết.

Giai đoạn này cực kỳ quan trọng vì nhận ra đã chết mới biết phải đi đâu để siêu thoát.

Bởi vậy thông thường tao luôn nhìn trăng để xác định là tao còn sống hay đã chết.
Chết thì không nhìn thấy được mặt trăng?
 
Vậy có cách nào tu luyện Nguyên thần không vậy mày?
Rất nhiều pháp muôn tu luyện, nếu có duyên phận thì tu thôi. Hỏi lại chắc chắn là mầy có phải thật sự muốn tu không?
Nói trước đã nói tu là phải bỏ từ từ "Sắc Dục", "Tham Lam, "Ganh Ghét", "Nóng Giận", "Sát Sinh" vv từ khi bất đầu luyện công là tính tu, là từ đó phải làm được cái Nhẫn trước rồi mới nói tới Sắc Dục vv.
 
Rất nhiều pháp muôn tu luyện, nếu có duyên phận thì tu thôi. Hỏi lại chắc chắn là mầy có phải thật sự muốn tu không?
Nói trước đã nói tu là phải bỏ từ từ "Sắc Dục", "Tham Lam, "Ganh Ghét", "Nóng Giận", "Sát Sinh" vv từ khi bất đầu luyện công là tính tu, là từ đó phải làm được cái Nhẫn trước rồi mới nói tới Sắc Dục vv.
Mày chỉ giúp tao cách tu Nguyên Thần với.
:pudency:
 
Mày chỉ giúp tao cách tu Nguyên Thần với.
:pudency:
Hiện nay có mấy loại tao nêu ra.
Phật Môn có
1. Tiểu thừa phật giáo, đó là cách gọi đại đa số, nên tao cũng nói vậy cho dể hiểu. Phương pháp tu luyện thì đơn giản rồi. Phật chủ trì Pháp Môn này là Phật Thích Ca Mâu Ni, mầy muốn tu thì chỉ đơn giản là cầm cái bát rồi xuất gia, đi chân trần, bỏ chuyện thế tục, cũng không cần niệm kinh nay Phật Hiệu, chỉ đơn giản là giử Giới, Giới là gì? "Giới là giới cấm hết thẩy dục vọng và tâm chấp trước trong người thường" theo tao ngộ là "thấ tình và lục dục" vừa xuất gia, vừa chụi khổ, vừa bị kinh bỉ vv còn phải nhẫn chụi các loại dục vọng từ từ bỏ nó đi. Pháp này hay còn gọi là "Hạnh Đầu Đà" làm theo như Ông Minh Tuệ đi xuất gia là được rồi.
2. Thiền Tông do Đạt Ma sáng lập, loại này ở nước mình cũng rât nhiều, trên google map có rất nhiều Thiền Viện, muốn tu thì lên đó người ta chuẩn bị"trà và thức ăn" chỉ việc ngồi thiền ngoài lúc ngủ với vệ sinh thôi. Vì không còn Pháp để truyền nên cũng không giảng Pháp chỉ cần ngộ.
3. Tịnh Độ Tông. Thờ Phật A Di Đà. Pháp môn này nói đơn giản cũng đơn giản nói khó thì cũng khó, vì yêu cầu phải nhập môn. Nhập môn nói ở đây là "những người mới tu chỉ cần ngồi niệm Nam Mô A Di Đà Phật trừ lúc ngủ với vệ sinh" niệm đến khi nào mầy nhấm mắt lại thấy chử "A Di Đà Phật" trước mất thì tính là nhập môn, được tính là đệ tử, cũng không cần xuất gia hay đi lên chùa , chỉ cần niệm Phật Hiệu và Giử Giới Luật của Phật Môn là được rồi.
4. Dược Sư Phật. Tu theo môn này thì cũng có kinh sách là "Dược sư kinh" cũng chỉ cần đọc sách ngồi thiền giử giới.
5. Ngoài ra còn có Hoa Nghiêm, Thiên Thay, Mật Tông, Pháp Luân Đại Pháp vv. Nói Mật Tông đi, là tu bí mật, mầy đủ cân cơ, Đức là tự có Sư Phụ đi tìm mầy và dạy loại này thì nguoif ta có tu cũng đi tu rồi, gọi là "Khẩu Truyền Tâm Thụ" không có kinh sách.
Thứ 2 là Đạo Gia.
Đạo gia thì giảng "Sư Phụ tìm đệ tử chứ không phải đệ tử tìm Sư Phụ" ai mà tu đạo thì điều là Sư Phụ đến tận nhà mà truyền công, dẫn đi tu (Không Có Ngoại Lệ) điều là Sư Phụ dẫn đệ tử đi tu. Muốn tự tu thì cũng được. Có 2 loại.
1. Lão Tử sáng lập ra Đạo Giáo cũng là 1 trong tam thanh. Tu theo Đạo Gia thì chỉ cần đọc "Đạo Đức Kinh" làm theo là được, vì ông ta chỉ để lại Tâm Pháp không có Công Pháp nên chỉ tính là Tu Thân, tu Nguyên Thần chứ chưa tính là người luyện công chân chính.
2. Trương Tam Phong ông ta để lại bộ "Thái Cực Quyền" là một bài công pháp nhưng ông ta không để lại Tâm Pháp, luyện Thái Cực Quyền đúng thì thân thể nhẹ nhàn, bệnh tình giảm bớt, vv chỉ có công Pháp không có Tâm Pháp nên cũng chưa tính là người tu luyện.
Ngoài ra còn có Kì Môn Công Pháp, loại này cũng là Sư Phụ tìm đệ tử, mấy ngàn năm mới có truyền 1 người, toàn đơn truyền, cả đời Sư Phụ chỉ truyền 1 đệ tử.
Còn có Tiên Thiên Đại Đạo, hay nói là Tu Tiên, loại này thì điều nhiền duyên Phận, Tiên Duyên cả, cũng là đơn truyền, mấy ngàn năm mới có 1 đệ tử, toàn tu bí mật, rất ích người biết.
Đây là tất cả những gì tao biết về các Pháp Môn tu luyện, mầy muốn tu Pháp môn nào thì lên mạng tìm, cái nào không biết thì hỏi thêm.
Điều là thể ngộ của ta.
 
Hiện nay có mấy loại tao nêu ra.
Phật Môn có
1. Tiểu thừa phật giáo, đó là cách gọi đại đa số, nên tao cũng nói vậy cho dể hiểu. Phương pháp tu luyện thì đơn giản rồi. Phật chủ trì Pháp Môn này là Phật Thích Ca Mâu Ni, mầy muốn tu thì chỉ đơn giản là cầm cái bát rồi xuất gia, đi chân trần, bỏ chuyện thế tục, cũng không cần niệm kinh nay Phật Hiệu, chỉ đơn giản là giử Giới, Giới là gì? "Giới là giới cấm hết thẩy dục vọng và tâm chấp trước trong người thường" theo tao ngộ là "thấ tình và lục dục" vừa xuất gia, vừa chụi khổ, vừa bị kinh bỉ vv còn phải nhẫn chụi các loại dục vọng từ từ bỏ nó đi. Pháp này hay còn gọi là "Hạnh Đầu Đà" làm theo như Ông Minh Tuệ đi xuất gia là được rồi.
2. Thiền Tông do Đạt Ma sáng lập, loại này ở nước mình cũng rât nhiều, trên google map có rất nhiều Thiền Viện, muốn tu thì lên đó người ta chuẩn bị"trà và thức ăn" chỉ việc ngồi thiền ngoài lúc ngủ với vệ sinh thôi. Vì không còn Pháp để truyền nên cũng không giảng Pháp chỉ cần ngộ.
3. Tịnh Độ Tông. Thờ Phật A Di Đà. Pháp môn này nói đơn giản cũng đơn giản nói khó thì cũng khó, vì yêu cầu phải nhập môn. Nhập môn nói ở đây là "những người mới tu chỉ cần ngồi niệm Nam Mô A Di Đà Phật trừ lúc ngủ với vệ sinh" niệm đến khi nào mầy nhấm mắt lại thấy chử "A Di Đà Phật" trước mất thì tính là nhập môn, được tính là đệ tử, cũng không cần xuất gia hay đi lên chùa , chỉ cần niệm Phật Hiệu và Giử Giới Luật của Phật Môn là được rồi.
4. Dược Sư Phật. Tu theo môn này thì cũng có kinh sách là "Dược sư kinh" cũng chỉ cần đọc sách ngồi thiền giử giới.
5. Ngoài ra còn có Hoa Nghiêm, Thiên Thay, Mật Tông, Pháp Luân Đại Pháp vv. Nói Mật Tông đi, là tu bí mật, mầy đủ cân cơ, Đức là tự có Sư Phụ đi tìm mầy và dạy loại này thì nguoif ta có tu cũng đi tu rồi, gọi là "Khẩu Truyền Tâm Thụ" không có kinh sách.
Thứ 2 là Đạo Gia.
Đạo gia thì giảng "Sư Phụ tìm đệ tử chứ không phải đệ tử tìm Sư Phụ" ai mà tu đạo thì điều là Sư Phụ đến tận nhà mà truyền công, dẫn đi tu (Không Có Ngoại Lệ) điều là Sư Phụ dẫn đệ tử đi tu. Muốn tự tu thì cũng được. Có 2 loại.
1. Lão Tử sáng lập ra Đạo Giáo cũng là 1 trong tam thanh. Tu theo Đạo Gia thì chỉ cần đọc "Đạo Đức Kinh" làm theo là được, vì ông ta chỉ để lại Tâm Pháp không có Công Pháp nên chỉ tính là Tu Thân, tu Nguyên Thần chứ chưa tính là người luyện công chân chính.
2. Trương Tam Phong ông ta để lại bộ "Thái Cực Quyền" là một bài công pháp nhưng ông ta không để lại Tâm Pháp, luyện Thái Cực Quyền đúng thì thân thể nhẹ nhàn, bệnh tình giảm bớt, vv chỉ có công Pháp không có Tâm Pháp nên cũng chưa tính là người tu luyện.
Ngoài ra còn có Kì Môn Công Pháp, loại này cũng là Sư Phụ tìm đệ tử, mấy ngàn năm mới có truyền 1 người, toàn đơn truyền, cả đời Sư Phụ chỉ truyền 1 đệ tử.
Còn có Tiên Thiên Đại Đạo, hay nói là Tu Tiên, loại này thì điều nhiền duyên Phận, Tiên Duyên cả, cũng là đơn truyền, mấy ngàn năm mới có 1 đệ tử, toàn tu bí mật, rất ích người biết.
Đây là tất cả những gì tao biết về các Pháp Môn tu luyện, mầy muốn tu Pháp môn nào thì lên mạng tìm, cái nào không biết thì hỏi thêm.
Điều là thể ngộ của ta.
Tau đã từng đi lên núi sâu, đi du lịch theo đoàn, nhưng đéo hiểu sao cả đoàn lạc trên núi cả đêm mãi mới có người dưới núi lên tìm thì mới xuống núi được. Trước khi đi thì trưởng đoàn bảo ko được phép nói lệch lạc, báng bổ. Mà trong đầu tau thì nghĩ "Lạc thế đéo nào được", cuối cùng lạc cả bầy.

Câu chuyện là, trưởng đoàn có nói là trên núi "Có người tu tiên", họ thoắt ẩn thoắt hiện, ko bao giờ hiện thân, thứ được truyền miệng lại, nhưng tau thì vẫn muốn tìm hiểu sâu về tu luyện. Bản thân tau nghĩ rằng, vụ trụ này vô vàn đại đạo. Ngay cả những thứ đơn giản nhất cũng là đạo, đạo của mây trời, của đất, của nước, của gió, lửa, không khí, ... mỗi loại nguyên tố là cả một đại đạo. Vậy thì có ai / hoặc ở một nơi nào đó trong vũ trụ này truy cầu những đạo như vậy hay không?
 
Tau đã từng đi lên núi sâu, đi du lịch theo đoàn, nhưng đéo hiểu sao cả đoàn lạc trên núi cả đêm mãi mới có người dưới núi lên tìm thì mới xuống núi được. Trước khi đi thì trưởng đoàn bảo ko được phép nói lệch lạc, báng bổ. Mà trong đầu tau thì nghĩ "Lạc thế đéo nào được", cuối cùng lạc cả bầy.

Câu chuyện là, trưởng đoàn có nói là trên núi "Có người tu tiên", họ thoắt ẩn thoắt hiện, ko bao giờ hiện thân, thứ được truyền miệng lại, nhưng tau thì vẫn muốn tìm hiểu sâu về tu luyện. Bản thân tau nghĩ rằng, vụ trụ này vô vàn đại đạo. Ngay cả những thứ đơn giản nhất cũng là đạo, đạo của mây trời, của đất, của nước, của gió, lửa, không khí, ... mỗi loại nguyên tố là cả một đại đạo. Vậy thì có ai / hoặc ở một nơi nào đó trong vũ trụ này truy cầu những đạo như vậy hay không?
Rất nhiều là đằng khác, chỉ khi nào bươc chân vào thì mới thấy nhiều người như mình thôi. Có câu "gió tằng nào mây tằng ấy" chỉ e mình chưa đủ tiêu chuẩn thì muốn tiếp xúc, muốn gập, muốn nghe cũng không được đâu.
Lại có câu "Tu tại tự kỷ công tại Sư Phụ" khi thật sự bước vào rồi thì mới thấy nó như thế nào, nhưng tu được hay không, thành hay bại điều do bản thân cả, Sư Phụ chỉ cho mình công, cho mình hướng dẫn còn lại điều ở bản thân cả. Nhưng cái quan trọng nhất á! Là có tiến môn được hay không, chứ chưa nói đến có Sư Phụ hay không, nhiều người chụi giáo dục vô thần luận hể nghe tu luyện, chuyện ma vv là trong đầu nhảy lên hai chử "mê tín" loại người này rất rất khó để tiến môn, có thể bản thân họ cân cơ Phi Thường Tốt nhưng chụi sự giáo dục vô thần, làm bản thân mất đi cơ duyên tu luyện. Thật đáng buồn, hài! Âu cũng là quan ải, khảo nghiệm của họ cả, họ mà vượt qua được thì có thể người tu 5 10 năm cũng k bằng họ tu 1 2 ngày, chỉ là khảo nghiệm quá khó mà.
Điều là thể ngộ của ta.
 
Rất nhiều là đằng khác, chỉ khi nào bươc chân vào thì mới thấy nhiều người như mình thôi. Có câu "gió tằng nào mây tằng ấy" chỉ e mình chưa đủ tiêu chuẩn thì muốn tiếp xúc, muốn gập, muốn nghe cũng không được đâu.
Lại có câu "Tu tại tự kỷ công tại Sư Phụ" khi thật sự bước vào rồi thì mới thấy nó như thế nào, nhưng tu được hay không, thành hay bại điều do bản thân cả, Sư Phụ chỉ cho mình công, cho mình hướng dẫn còn lại điều ở bản thân cả. Nhưng cái quan trọng nhất á! Là có tiến môn được hay không, chứ chưa nói đến có Sư Phụ hay không, nhiều người chụi giáo dục vô thần luận hể nghe tu luyện, chuyện ma vv là trong đầu nhảy lên hai chử "mê tín" loại người này rất rất khó để tiến môn, có thể bản thân họ cân cơ Phi Thường Tốt nhưng chụi sự giáo dục vô thần, làm bản thân mất đi cơ duyên tu luyện. Thật đáng buồn, hài! Âu cũng là quan ải, khảo nghiệm của họ cả, họ mà vượt qua được thì có thể người tu 5 10 năm cũng k bằng họ tu 1 2 ngày, chỉ là khảo nghiệm quá khó mà.
Điều là thể ngộ của ta.
Chà, biển cả tri thức là vô biên, ai có duyên thì được cởi trói thôi. Vạn pháp có thể quy nhất, có thể không, nhưng ai phỉ báng hay ko phỉ báng, vô thần hay ko, mê tín hay ko, kệ thôi. Việc mình mình làm, quan tâm chi người đời.
 
Chà, biển cả tri thức là vô biên, ai có duyên thì được cởi trói thôi. Vạn pháp có thể quy nhất, có thể không, nhưng ai phỉ báng hay ko phỉ báng, vô thần hay ko, mê tín hay ko, kệ thôi. Việc mình mình làm, quan tâm chi người đời.
Muốn tu hoặc giả thử thử thì xem ở trên tao viết các pháp môn mà chọn thôi.
Phật Gia có câu "Phật Quang Phổ Chiếu, Phổ Độ Chúng Sinh" đại ý là muốn tu Phật thì tu thôi, không quản người đó địa vị, thập ác bất xá , vv muốn tu thì tu thôi, nghe được Phật Pháp là tốt rồi, muốn tu thì lại càng tốt, lại bất đầu tu thì là quá quý rồi. Đương thời Trần Huyền Trang có nói đại ý là sống trên đời có 3 thứ quý nhất "làm người là quá quý rồi, hai là sinh ra ở Trung Thổ, ba là đắc được Pháp môn tu hành"
Hài! Nhiều người ích đọc sách, ích đọc cố sự, ích nghe người già nói chuyện mà bỏ qua biết bao nhiêu là bao nhiêu câu chuyện đời thường mà phi thường, cuộc sống vô thường. Thật đáng tiếc thay!
 
Muốn tu hoặc giả thử thử thì xem ở trên tao viết các pháp môn mà chọn thôi.
Phật Gia có câu "Phật Quang Phổ Chiếu, Phổ Độ Chúng Sinh" đại ý là muốn tu Phật thì tu thôi, không quản người đó địa vị, thập ác bất xá , vv muốn tu thì tu thôi, nghe được Phật Pháp là tốt rồi, muốn tu thì lại càng tốt, lại bất đầu tu thì là quá quý rồi. Đương thời Trần Huyền Trang có nói đại ý là sống trên đời có 3 thứ quý nhất "làm người là quá quý rồi, hai là sinh ra ở Trung Thổ, ba là đắc được Pháp môn tu hành"
Hài! Nhiều người ích đọc sách, ích đọc cố sự, ích nghe người già nói chuyện mà bỏ qua biết bao nhiêu là bao nhiêu câu chuyện đời thường mà phi thường, cuộc sống vô thường. Thật đáng tiếc thay!
Tau ko phù hợp, thực tế thì sự hiểu biết và khai mở tâm trí của t nó hơi đi khác con đường mà Phật môn chỉ ra.

Vũ trụ này vô cùng, có sáng có tối, có âm có dương, có đen thì ắt phải có trắng. Có cái xấu thì mới sinh ra làm nổi bật cái tốt. Vì vậy, xấu ko hẳn là xấu, và tốt cũng ko hẳn là tốt. Cho dù bản ngã của mình hướng tới cái thiện, nhưng tao bàng quang với những sự xấu xa và coi đó như là một sự hiển nhiên của cuộc sống này, ko cần thiết phải can thiệp vào.

Vì vậy tau thấy tau hợp với Đại đạo hơn, có thể phù hợp với Thái Cực Quyền nhưng lại thiếu Pháp ngôn. Chà chà.
 
Top