chungtacungdi
Bò lái xe
Viết cho em người con gái anh thương ❤️😘

Em là cô gái sinh năm 2006. Bọn mình quen nhau qua App hẹn hò từ ngày 20/6. Ban đầu chỉ nhắn tin qua lại, nói chuyện rất hợp nên càng ngày càng có cảm tình với nhau.
Đến thứ Bảy tuần trước, bọn mình hẹn gặp lần đầu.
Khoảng 9 giờ tối anh đón em đi uống cà phê. Điều đầu tiên khiến anh bất ngờ là em rất già dặn và chững chạc hơn tuổi. Em kể trước đây từng yêu một anh sinh năm 1991 và mới chia tay không lâu. Em học rất giỏi, trước học chuyên Vĩnh Phúc, hiện vừa học vừa đi làm, thuê nhà ở một mình nên suy nghĩ rất trưởng thành.
Hai đứa ngồi cà phê nói chuyện rất vui. Từ chuyện học hành, công việc, gia đình đến những chuyện trong cuộc sống. Không ngờ ngồi đến tận 12 giờ đêm mà vẫn còn rất nhiều điều để nói.
Sau đó anh rủ em ra Hồ Tây ngắm sen đêm. Không khí rất yên bình và lãng mạn. Hai đứa vừa đi vừa nói chuyện, anh nhẹ nhàng ôm eo em. Em không hề phản ứng hay né tránh. Lúc ấy anh cảm nhận được em cũng có thiện cảm với mình.
Cảm xúc cứ thế lớn dần. Anh đưa tay vuốt ve em, chạm vào ngực rồi luồn tay vào trong áo ôm lấy em. Em vẫn không nói gì, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt rất dịu dàng. Rồi cả hai trao nhau nụ hôn đầu tiên. Đó là một nụ hôn rất dài và rất nồng nàn. Anh cảm nhận được mình rung động thật sự và anh nghĩ em lúc đó cũng có cảm xúc giống như anh.
Có một chi tiết rất trùng hợp mà đến giờ anh vẫn nhớ. Ngay khi mới gặp nhau, chiếc áo hai dây của em bị tuột một bên dây. Đến lúc hai đứa ôm hôn nhau thì dây áo lại tuột thêm một lần nữa. Em cười rồi nói: “Hôm nay là điềm gì mà gặp anh em bị tuột dây áo đến hai lần.” Lúc đó cả hai chỉ cười, nhưng không hiểu sao anh lại thấy khoảnh khắc ấy rất đáng nhớ.
Sau đó anh lái xe đến một chỗ khá vắng và tối. Hai đứa cùng xuống hàng ghế sau. Không ai nói với ai điều gì, chỉ ôm lấy nhau thật chặt. Những cái ôm và nụ hôn ngày càng mãnh liệt hơn. Mọi chuyện diễn ra rất tự nhiên, như thể cả hai đều bị cuốn theo cảm xúc của chính mình.
Anh nhẹ nhàng nâng váy em lên, hôn lên cơ thể em. Em khẽ nũng nịu rồi nói nhỏ: “Bắt đền anh, em chảy nước hết rồi.” Câu nói ấy đến giờ anh vẫn còn nhớ rất rõ. Sau đó hai đứa đã quan hệ với nhau ngay trên xe. Mọi thứ đều diễn ra trong sự tự nguyện và đầy cảm xúc.
Khi gần kết thúc, em hôn anh rất tình cảm. Anh hỏi: “Em uống tinh anh nhé?” Em nhẹ nhàng đáp: “Vâng ạ.” Sau đó anh để em oral cho mình, em ngậm rất lâu và rất nhẹ nhàng. Khi anh xuất tinh, em vẫn ngậm trọn rồi nuốt hết. Khoảnh khắc ấy đối với anh không chỉ là sự gần gũi về thể xác mà còn là cảm giác được em hoàn toàn tin tưởng và đón nhận. Đó là cảm xúc mà anh rất khó diễn tả bằng lời.
Lúc ra về anh không nghĩ quá nhiều. Nhưng càng về nhà anh càng nhớ em. Anh nhận ra mình đã yêu em mất rồi.
Điều khiến anh băn khoăn là sau vài ngày, em có vẻ thay đổi. Em vẫn trả lời tin nhắn nhưng giữ khoảng cách hơn trước. Anh cảm giác em hơi ngại khi nhắc đến những gì đã xảy ra. Có lẽ em vốn là một cô gái ngoan, học giỏi, sống tử tế nên việc ngay lần gặp đầu tiên đã đi quá xa khiến em cảm thấy bối rối hoặc có chút áp lực với chính bản thân mình.
Mấy ngày nay anh rất nhớ em, rất muốn nhắn tin, muốn gặp em nhưng anh cố gắng kiềm chế. Anh muốn tôn trọng em và cho em thời gian. Anh không muốn vì nóng vội mà đánh mất một người con gái khiến anh thật sự rung động.
Hà Nội 00:50 đêm mưa khó ngủ 26/07/2026

Em là cô gái sinh năm 2006. Bọn mình quen nhau qua App hẹn hò từ ngày 20/6. Ban đầu chỉ nhắn tin qua lại, nói chuyện rất hợp nên càng ngày càng có cảm tình với nhau.
Đến thứ Bảy tuần trước, bọn mình hẹn gặp lần đầu.
Khoảng 9 giờ tối anh đón em đi uống cà phê. Điều đầu tiên khiến anh bất ngờ là em rất già dặn và chững chạc hơn tuổi. Em kể trước đây từng yêu một anh sinh năm 1991 và mới chia tay không lâu. Em học rất giỏi, trước học chuyên Vĩnh Phúc, hiện vừa học vừa đi làm, thuê nhà ở một mình nên suy nghĩ rất trưởng thành.
Hai đứa ngồi cà phê nói chuyện rất vui. Từ chuyện học hành, công việc, gia đình đến những chuyện trong cuộc sống. Không ngờ ngồi đến tận 12 giờ đêm mà vẫn còn rất nhiều điều để nói.
Sau đó anh rủ em ra Hồ Tây ngắm sen đêm. Không khí rất yên bình và lãng mạn. Hai đứa vừa đi vừa nói chuyện, anh nhẹ nhàng ôm eo em. Em không hề phản ứng hay né tránh. Lúc ấy anh cảm nhận được em cũng có thiện cảm với mình.
Cảm xúc cứ thế lớn dần. Anh đưa tay vuốt ve em, chạm vào ngực rồi luồn tay vào trong áo ôm lấy em. Em vẫn không nói gì, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt rất dịu dàng. Rồi cả hai trao nhau nụ hôn đầu tiên. Đó là một nụ hôn rất dài và rất nồng nàn. Anh cảm nhận được mình rung động thật sự và anh nghĩ em lúc đó cũng có cảm xúc giống như anh.
Có một chi tiết rất trùng hợp mà đến giờ anh vẫn nhớ. Ngay khi mới gặp nhau, chiếc áo hai dây của em bị tuột một bên dây. Đến lúc hai đứa ôm hôn nhau thì dây áo lại tuột thêm một lần nữa. Em cười rồi nói: “Hôm nay là điềm gì mà gặp anh em bị tuột dây áo đến hai lần.” Lúc đó cả hai chỉ cười, nhưng không hiểu sao anh lại thấy khoảnh khắc ấy rất đáng nhớ.
Sau đó anh lái xe đến một chỗ khá vắng và tối. Hai đứa cùng xuống hàng ghế sau. Không ai nói với ai điều gì, chỉ ôm lấy nhau thật chặt. Những cái ôm và nụ hôn ngày càng mãnh liệt hơn. Mọi chuyện diễn ra rất tự nhiên, như thể cả hai đều bị cuốn theo cảm xúc của chính mình.
Anh nhẹ nhàng nâng váy em lên, hôn lên cơ thể em. Em khẽ nũng nịu rồi nói nhỏ: “Bắt đền anh, em chảy nước hết rồi.” Câu nói ấy đến giờ anh vẫn còn nhớ rất rõ. Sau đó hai đứa đã quan hệ với nhau ngay trên xe. Mọi thứ đều diễn ra trong sự tự nguyện và đầy cảm xúc.
Khi gần kết thúc, em hôn anh rất tình cảm. Anh hỏi: “Em uống tinh anh nhé?” Em nhẹ nhàng đáp: “Vâng ạ.” Sau đó anh để em oral cho mình, em ngậm rất lâu và rất nhẹ nhàng. Khi anh xuất tinh, em vẫn ngậm trọn rồi nuốt hết. Khoảnh khắc ấy đối với anh không chỉ là sự gần gũi về thể xác mà còn là cảm giác được em hoàn toàn tin tưởng và đón nhận. Đó là cảm xúc mà anh rất khó diễn tả bằng lời.
Lúc ra về anh không nghĩ quá nhiều. Nhưng càng về nhà anh càng nhớ em. Anh nhận ra mình đã yêu em mất rồi.
Điều khiến anh băn khoăn là sau vài ngày, em có vẻ thay đổi. Em vẫn trả lời tin nhắn nhưng giữ khoảng cách hơn trước. Anh cảm giác em hơi ngại khi nhắc đến những gì đã xảy ra. Có lẽ em vốn là một cô gái ngoan, học giỏi, sống tử tế nên việc ngay lần gặp đầu tiên đã đi quá xa khiến em cảm thấy bối rối hoặc có chút áp lực với chính bản thân mình.
Mấy ngày nay anh rất nhớ em, rất muốn nhắn tin, muốn gặp em nhưng anh cố gắng kiềm chế. Anh muốn tôn trọng em và cho em thời gian. Anh không muốn vì nóng vội mà đánh mất một người con gái khiến anh thật sự rung động.
Hà Nội 00:50 đêm mưa khó ngủ 26/07/2026
Sửa lần cuối:
