Có Video [Music box] Virtual Insanity- Hiện thực mất trí




Xưa t có nghe một câu nói trong sách nào đó: đời người mười việc thì đến tám việc không như ý.
Cho nên; con người ta thường tìm đến những niềm vui nho nhỏ; để tạm quên đi những lo toan hằng ngày.

Có thể là rượu, là drug, hay là thứ weird hơn là nhìn vào khoảng không rồi tự nói: tôi đang tồn tại.

Tụi mày thử đi, nhìn vào khoảng không; không nghĩ gì cả trừ câu nói: t đang tồn tại.

Nghĩ 1 hồi tự nhiên cả thân thể như có cái rùng mình, như sau sex. Một khoái cảm nhận ra bản thân đang tồn tại. Và đang chết dần.
Đó; là một trải nghiệm hiện sinh.
 
Sửa lần cuối:
Tụi mày thử đi, nhìn vào khoảng không; không nghĩ gì cả trừ câu nói: t đang tồn tại.

Nghĩ 1 hồi tự nhiên cả thân thể như có cái rùng mình, như sau sex.
Thỉnh thoảng vẫn hay practice.
Nhưng cảm giác nó khác với cảm giác sau sex.
Sau sex thì thấy thỏa mãn do biến đổi hormone sinh lý ngay lập tức. Còn cái này là một cảm giác an yên rất khó tả của being, và chỉ thực sự đạt được khi thiếu vắng hoàn toàn mọi suy nghĩ
 
Thỉnh thoảng vẫn hay practice.
Nhưng cảm giác nó khác với cảm giác sau sex.
Sau sex thì thấy thỏa mãn do biến đổi hormone sinh lý ngay lập tức. Còn cái này là một cảm giác an yên rất khó tả của being, và chỉ thực sự đạt được khi thiếu vắng hoàn toàn mọi suy nghĩ
Yup.
T thì thấy trong tủy 1 luồn "điện" nhẹ chạy thẳng từ sống lưng lên tuyến tùng ngay não.
 
T thấy kiểu như tingling ở các lỗ chân lông
Đúng rồi, những huyệt m` tự nhiên nhột vs có gì chạy ở trong. giống như ai cù lét dưới làn da. Một hồi mắt m` hoa đi như nhìn mà không nhìn, đầu mày thấy mà không thấy.

Những thứ ta gọi là tuổi thơ thì chừ được coi như câu chuyện xa xăm tiền sử :ops:
Nhớ lâu là 1 lời nguyền đó chó. Thằng nào càng dễ quên càng hạnh "fuck"
 
Giờ ko có bọn nào chế biến đc những bài acid jazz + funk ngon như bọn Jamiroquai này nữa nhỉ, Bruno Mars nghe cũng bắt lỗ tai chứ còn lâu mới đạt tới cảnh giới của bọn này
:))
hề hề, cuối cùng cũng kiếm ra funkie trên xam., Play that funky music (asian) boy!
Gộc james brown đây!
 
Sửa lần cuối:
Túm gọm:

Nhà làm hồ sơ, k cho Ravi biết. Ravi ở SG tuổi trẻ như bao người, có bồ + đàn đúm sống nghĩ sơ sài.

Xong nhà báo có hồ sơ đi, bên Ngoại bảo lãnh. Plus ngay lúc đó ba đổ bệnh (ba cưới vợ 2 sau khi li dị, qua trước vài năm).

Chia tay bồ, nó hận Ravi quá xin du học Nga, Giờ làm AI bển (tốt cho em..., SK). Cũng lấy chồng rồi.

Ravi qua xong rồi đến bang ba đang nằm bệnh, để báo hiếu (có cmt rồi mà chuyện k vui gì, nên k nhắc lại). Cả năm k biết chạy xe hay làm ăn gì, chỉ ở nhà chăm cả năm đầu. Đến khi ba mất

Phần còn lại là lịch sử.
Hồi đó đi mày có thấy đắn đo hay lưu luyến gì không?
 
Top