Đạo Giáo có phép xuất-thần kinh thật.

Tao khuyên chúng mày đừng bao giờ tập nếu không có sự chỉ dậy của 1 Đạo Sĩ chân chính vì rất dễ nhập ma.

Nhập ma khi thiền sâu có mấy loại sau:

1) Phát điên: la hét, khóc lóc, nói cười lung tung - Quả báo là Ngay khi tắt thở lập tức đoạ địa ngục.
2) Tự cho mình đắc quả Thánh này Thánh kia - Quả báo là Ngay khi tắt thở lập tức đoạ địa ngục.
3) Vỡ mạch máu trong thân, nếu vỡ mạch máu tim hoặc não thì cực kỳ nguy hiểm, nhưng nhiều người là bị vỡ mạch máu dạ dày, đang thiền thì ộc máu mồm - Không đoạ ác đạo nhưng việc tu hành bị cản trở.
4) Tuy không phát điên, không cho mình đã đắc quả, nhưng càng thiền càng ngây ngô - Ngay khi tắt thở lập tức đoạ ác đạo (thường là địa ngục nhưng còn tuỳ vào mức độ ngây ngô). Nhập ma kiểu này rất dễ gặp trong thiền nội đan cao cấp của Đạo Giáo nếu không có thầy chỉ dẫn đàng hoàng.

Hồi xưa có cậu bé gì ở Nepal, thiền liên tục mấy năm, quần áo bốc cháy. Sau mấy năm thiền, xuất định thì tự xưng đã đắc quả. Nhiều người hiểu biết họ đều lắc đầu: "nhập ma rồi", "nhập ma rồi".



Thật đáng tiếc, không có thầy chỉ dậy đàng hoàng, tự hành thiền sâu rất nguy hiểm. Nhập ma thì A Tì địa ngục khó có ngày ra.

Nhiều người không biết gì mà cứ tập thiền, 1 thời gian là phát điên.

Thực ra thiền thư giãn 10-15 phút thì không sao, chả cần thầy dậy cũng được vì mình chỉ thiền thư giãn. Còn thiền sâu thì phải có tông chỉ; mỗi phái có 1 tông chỉ riêng, chưa rõ tông chỉ đừng có thiền sâu.

Pháp xuất thần của Đạo Giáo khi thực hành đúng thì công dụng như thế nào tao không rõ, chắc là có thể tự chọn nơi sinh, tự chọn giờ chết? Nhưng dù nó có tác dụng thì phải biết đây là 1 pháp cao cấp, đừng động vào nếu chưa nắm rõ giáo lý, tông chỉ vì nó cực kỳ nguy hiểm.

Thôi, tao viết ra để cho ai đang thực hành thì cẩn thận. Bởi vì gần nhà tao ngày xưa có 1 đứa con gái đi học yoga rồi thiền yoga khoảng 1 tháng sau là phát điên phải vào viện tâm thần. Nó suốt ngày nghe tiếng người nói chuyện.

Tao không phải người học đạo gì cả, tao chỉ tìm hiểu mỗi thứ 1 tí rồi nói ra chia sẻ thôi.
 
Đạo giáo hay thật, tiếc là không thể bàn Đạo Lý trên này mà chỉ có thể nói một ít về Đạo Thuật hoặc Đạo Y.
Đạo Lý thì là giáo lý chân quý của Thánh Nhân, không thể tuỳ tiện nói ra. Một khi nói ra là phải cân nhắc để nói với đúng người, đúng hoàn cảnh, đúng nơi chốn, đúng thời điểm. Cái gì chân quý thì không được phép tuỳ tiện mang ra cho người khác thấy kẻo gây hoạ cho người và gây hoạ cho mình.
 
Cái này tao nói lâu rồi.

Thiền vốn là 1 loại tự thôi miên để phóng đại tâm thức.

Tâm ngay thẳng, chính trực thì khi thiền mới ko nhập ma.

Tâm bất chính, tham lam thì khi thiền sẽ nhập ma.

Ngay cả mấy người tu tiên cũng bị ràng buộc rất nhiều quy tắc về tham, sân, si, mạn, nghi, kiến, chứ ko riêng gì bên Phật đâu.

Nếu ko ai hướng dẫn thì nên theo trường phái thiền quán tưởng về 1 vị Phật, dưới sức mạnh của 1 vị Phật thì tâm cảnh sẽ ko dễ bị dao động như mấy loại thiền khác.
 
Đợt còn nhỏ có đi xem biểu diễn ảo thuật. Má cái lửa nó nóng vcl. Mà ông nội đó dắt tao đi 1 đoạn mà éo bị bỏng chân. Nhiều bí thuật lắm.
 
Cái này tao nói lâu rồi.

Thiền vốn là 1 loại tự thôi miên để phóng đại tâm thức.

Tâm ngay thẳng, chính trực thì khi thiền mới ko nhập ma.

Tâm bất chính, tham lam thì khi thiền sẽ nhập ma.

Ngay cả mấy người tu tiên cũng bị ràng buộc rất nhiều quy tắc về tham, sân, si, mạn, nghi, kiến, chứ ko riêng gì bên Phật đâu.

Nếu ko ai hướng dẫn thì nên theo trường phái thiền quán tưởng về 1 vị Phật, dưới sức mạnh của 1 vị Phật thì tâm cảnh sẽ ko dễ bị dao động như mấy loại thiền khác.

Anh nói đúng với ý tôi đấy, tôi rất đồng ý là tâm ngay thẳng, chính trực thì mới không vướng vào ma cảnh. Nhưng ma cảnh có vô số loại, có khi vượt qua được ma cảnh này mà lại vướng vào ma cảnh khác. Nên là phải có tông chỉ, bất kỳ ma cảnh nào hiện ra thì nhớ lấy tông chỉ là biết cách giải quyết.
 
Đạo Giáo hay thật mà ít người học, thường là bị các nghi thức và nhiều người học Đạo thường chú tâm vào Đạo thuật làm cho người ta tưởng Đạo Giáo có tính mê tín cao.
Hồi trước tao cũng tưởng là mê tín, không ngờ Đạo Giáo là giáo lý cao cấp.
Mà phần Giáo Lý (phần xương, tuỷ) thì ít người học, người ta thường chỉ học về Đạo Thuật (phần lông, da).
 
Đạo giáo con cặc
đcm thằng anh vợ tao còn đòi cho con nó mới học lớp 3 đi học đạo giáo, vãi cả Lồn. mê tín dị đoan
 
Đạo giáo con cặc
đcm thằng anh vợ tao còn đòi cho con nó mới học lớp 3 đi học đạo giáo, vãi cả lồn. mê tín dị đoan

Ngu, Đạo Giáo có rất nhiều nhánh học. Không phải cứ học Đạo là như người tu.
Có người học Đạo mà chỉ học về Đạo y, có người chỉ học phong thuỷ, có người chỉ học cách bảo vệ sức khoẻ, có người chỉ học cách trường sinh, có người học đoán mệnh. Đạo Giáo là 1 lĩnh vực rất rộng. Trong Đạo Giáo thậm chí có cả chính trị học (gọi là Đạo gia); có cả binh pháp (gọi là Đạo binh). Vài tuần nay tao đam mê với Đạo giáo là vì binh pháp của Đạo gia và thuật trường sinh của Đạo gia chứ Đạo Lý tao đọc vài dòng thôi.

Đạo giáo có hơn 5000 quyển sách. Bao trùm tất cả các lĩnh vực.

PHẢI NÓI LÀ QUÁ HAY.
 
đụ má nhập ma kệ mẹ nó mắc lôz gì đoạ địa ngục wtf?

Địa ngục Vô Gián là đằng khác.
Vì sao thì nó có được giải thích ở phần Đạo Lý.

Nhiều tôn giáo đều dậy người học phải kiêng dâm dục, tội dâm dục là tội đoạ địa ngục. Hồi trước tao cũng không hiểu dâm dục vì sao mà đoạ địa ngục, có làm ai đau đâu? Nhưng Đạo Giáo không chỉ nói mà còn có giải thích rất rõ ràng.
 
Ngu, Đạo Giáo có rất nhiều nhánh học. Không phải cứ học Đạo là như người tu.
Có người học Đạo mà chỉ học về Đạo y, có người chỉ học phong thuỷ, có người chỉ học cách bảo vệ sức khoẻ, có người chỉ học cách trường sinh, có người học đoán mệnh. Đạo Giáo là 1 lĩnh vực rất rộng. Trong Đạo Giáo thậm chí có cả chính trị học (gọi là Đạo gia); có cả binh pháp (gọi là Đạo binh). Vài tuần nay tao đam mê với Đạo giáo là vì binh pháp của Đạo gia và thuật trường sinh của Đạo giá chứ Đạo Lý tao đọc vài dòng thôi.

Đạo giáo có hơn 5000 quyển sách. Bao trùm tất cả các lĩnh vực.

PHẢI NÓI LÀ QUÁ HAY.
ĐỊT CỤ THẰNG ANH VỢ TAO CÒN ĐÒI TU TIÊN, THẦN KINH VÃI CẢ Lồn
 
ĐỊT CỤ THẰNG ANH VỢ TAO CÒN ĐÒI TU TIÊN, THẦN KINH VÃI CẢ LỒN

Cũng tốt chứ sao.
Nhưng tu tiên hay tu đạo gì cũng phải có chánh nhân. Nếu vì xấu, nghèo, chán đời mà đi tu thì đấy là không có chánh nhân.

Tu hành, bất kỳ đạo gì cũng không phải là việc dễ. Toàn bậc chánh nhân quân tử mới tu được. Hạng tao với mày thì vứt. Tao chỉ mỗi việc bỏ xem phim người lớn thôi mà nhức đầu, khó chịu, thơ thẩn. Nên học để tránh ác thôi mày, tu gì .
 
Tao khuyên chúng mày đừng bao giờ tập nếu không có sự chỉ dậy của 1 Đạo Sĩ chân chính vì rất dễ nhập ma.

Nhập ma khi thiền sâu có mấy loại sau:

1) Phát điên: la hét, khóc lóc, nói cười lung tung - Quả báo là Ngay khi tắt thở lập tức đoạ địa ngục.
2) Tự cho mình đắc quả Thánh này Thánh kia - Quả báo là Ngay khi tắt thở lập tức đoạ địa ngục.
3) Vỡ mạch máu trong thân, nếu vỡ mạch máu tim hoặc não thì cực kỳ nguy hiểm, nhưng nhiều người là bị vỡ mạch máu dạ dày, đang thiền thì ộc máu mồm - Không đoạ ác đạo nhưng việc tu hành bị cản trở.
4) Tuy không phát điên, không cho mình đã đắc quả, nhưng càng thiền càng ngây ngô - Ngay khi tắt thở lập tức đoạ ác đạo (thường là địa ngục nhưng còn tuỳ vào mức độ ngây ngô). Nhập ma kiểu này rất dễ gặp trong thiền nội đan cao cấp của Đạo Giáo nếu không có thầy chỉ dẫn đàng hoàng.

Hồi xưa có cậu bé gì ở Nepal, thiền liên tục mấy năm, quần áo bốc cháy. Sau mấy năm thiền, xuất định thì tự xưng đã đắc quả. Nhiều người hiểu biết họ đều lắc đầu: "nhập ma rồi", "nhập ma rồi".



Thật đáng tiếc, không có thầy chỉ dậy đàng hoàng, tự hành thiền sâu rất nguy hiểm. Nhập ma thì A Tì địa ngục khó có ngày ra.

Nhiều người không biết gì mà cứ tập thiền, 1 thời gian là phát điên.

Thực ra thiền thư giãn 10-15 phút thì không sao, chả cần thầy dậy cũng được vì mình chỉ thiền thư giãn. Còn thiền sâu thì phải có tông chỉ; mỗi phái có 1 tông chỉ riêng, chưa rõ tông chỉ đừng có thiền sâu.

Pháp xuất thần của Đạo Giáo khi thực hành đúng thì công dụng như thế nào tao không rõ, chắc là có thể tự chọn nơi sinh, tự chọn giờ chết? Nhưng dù nó có tác dụng thì phải biết đây là 1 pháp cao cấp, đừng động vào nếu chưa nắm rõ giáo lý, tông chỉ vì nó cực kỳ nguy hiểm.

Thôi, tao viết ra để cho ai đang thực hành thì cẩn thận. Bởi vì gần nhà tao ngày xưa có 1 đứa con gái đi học yoga rồi thiền yoga khoảng 1 tháng sau là phát điên phải vào viện tâm thần. Nó suốt ngày nghe tiếng người nói chuyện.

Tao không phải người học đạo gì cả, tao chỉ tìm hiểu mỗi thứ 1 tí rồi nói ra chia sẻ thôi.

Mày có phát card không?
 
Ngu, Đạo Giáo có rất nhiều nhánh học. Không phải cứ học Đạo là như người tu.
Có người học Đạo mà chỉ học về Đạo y, có người chỉ học phong thuỷ, có người chỉ học cách bảo vệ sức khoẻ, có người chỉ học cách trường sinh, có người học đoán mệnh. Đạo Giáo là 1 lĩnh vực rất rộng. Trong Đạo Giáo thậm chí có cả chính trị học (gọi là Đạo gia); có cả binh pháp (gọi là Đạo binh). Vài tuần nay tao đam mê với Đạo giáo là vì binh pháp của Đạo gia và thuật trường sinh của Đạo gia chứ Đạo Lý tao đọc vài dòng thôi.

Đạo giáo có hơn 5000 quyển sách. Bao trùm tất cả các lĩnh vực.

PHẢI NÓI LÀ QUÁ HAY.
Vị huynh đài này, tau rất hứng thú với Đạo Giáo, có thể xin chỉ giáo vài cuốn sách ko? Hôm bữa đàm đạo cùng một vị huynh đài khác thì có khuyên đọc bộ "Đạo Đức Kinh".

Nhưng khi tu thì cần phải có đủ Chiêu thức + Nội công tâm pháp. Ý là muốn nói phải có đủ "Lý thuyết + Thực hành" thì mới đủ, thiếu một trong hai đều ko ổn.

Mục tiêu của tau là tu tâm dưỡng tính, xây dựng con đường dài và để lại di sản cho thế hệ sau. Tâm tĩnh, tâm an, tâm hạnh phúc.
 
Cũng tốt chứ sao.
Nhưng tu tiên hay tu đạo gì cũng phải có chánh nhân. Nếu vì xấu, nghèo, chán đời mà đi tu thì đấy là không có chánh nhân.

Tu hành, bất kỳ đạo gì cũng không phải là việc dễ. Toàn bậc chánh nhân quân tử mới tu được. Hạng tao với mày thì vứt. Tao chỉ mỗi việc bỏ xem phim người lớn thôi mà nhức đầu, khó chịu, thơ thẩn. Nên học để tránh ác thôi mày, tu gì .
Tu tiên mục đích thành tiên đúng ko, tu đạo mục đích là chứng đạo đúng không?
Vì sao xấu, nghèo, chán đời đi tu thì đấy là không có chánh nhân, mày giải thích được không? Chả lẽ chỉ có người đẹp, giàu, yêu đời đi tu mới là có chánh nhân?
Mấy đứa có điều kiện như thế có phải đều muốn đi tu đâu? Đa phần chúng nó sẽ hưởng phước cho đã, không tích thêm để rồi ác nghiệp trổ quả đọa sml.
Riêng mấy đứa xấu, nghèo, chán đời, có khi nó thấy cuộc đời khó khăn quá nên cố gắng mà tu để phát triển trí tuệ, tạo nghiệp thiện, bỏ tạo nghiệp ác. Như vậy là có chánh nhân hay không có chánh nhân?
 

Có thể bạn quan tâm

Top