Đạo lý 🌸Muốn giữ thân – học Nho. Muốn hóa khổ – học Phật. Muốn xoay vận – học Đạo.



🌸Có người thắng thiên hạ…
Nhưng thua chính mình.

Có người hiểu đời…
Nhưng không hiểu tâm.

Có người đổi được thế cục…
Nhưng không đổi nổi vận mình.

Vì…..

Đạo bất khả tạp.

Pháp bất khả loạn.

Tâm bất khả phân.

Nên người học Đạo – phải biết chọn đúng tầng để đi.

Muốn giữ thân – học Nho.

Muốn hóa khổ – học Phật.

Muốn xoay vận – học Đạo.
----
1. NHO - Cho người còn gánh đời !

Cây muốn đứng… phải có rễ.
Người muốn đứng… phải có lễ.

Không lễ — tài cũng thành dao.

Không nghĩa — giỏi cũng thành họa.

Giữa thiên hạ…
Người ta tin người giữ chuẩn.
Không tin người chỉ biết hơn.

Mà những thứ ấy – Nho dạy.

Cổ nhân có câu:
“Người chưa giữ nổi nhà – lấy gì nói chuyện thiên hạ?”

Vậy nên…
Muốn không gãy – học Nho.
Muốn đứng vững giữa người – học Nho.
Muốn bắt đầu đúng – thì phải bắt đầu từ lễ.

2. PHẬT - Cho người đã rách Tâm

Có người – nhìn bên ngoài thì không thiếu gì.
Công việc yên.
Gia đình đủ.
Thân thể không bệnh.
Nhưng trong lòng… như một cơn bão chưa có tên.

Nặng lắm – mà không ai thấy.
Vỡ lắm – mà vẫn cười được.
Lúc đó, nói đến vận là dư.
Nói đến mệnh là mù.

Không phải xoay cục đời
Mà phải xoay lại bên trong.

Phật không dạy chiến thắng.
Phật chỉ dạy… thấy rõ thứ đang trói mình.

Thấy rồi – mới buông.

Buông rồi – mới hóa.

Hóa được… mới có cơ may bước tiếp.

Ai đang khổ – đừng lo xoay vận.
Hãy lo xoay tâm trước.

Và muốn xoay được tâm – Phải học Phật.

3. ĐẠO – cho người bế cục - vận rối - Mệnh rớt.!

Còn có người – thân đã rèn.
Tâm đã sạch.
Nhưng đang đi trong thế cục lớn.

Đời không còn đơn giản là “đúng – sai”.
Mà là:

• Đi hướng nào?
• Dự báo điều gì?
• Vận sẽ nghịch ở đâu?
• Cục sẽ chuyển lúc nào?

Lúc ấy – cần pháp ứng.
Không thể chỉ ngồi yên.
Không thể chỉ giữ mình.

Phải biết dẫn khí – dưỡng trụ – né họa – chọn ngày – xoay thế.

Mà những điều đó…
Chỉ Đạo gia có đủ pháp.
Vừa cao – vừa sâu – Vừa mượn thiên thời để dẫn vận người.

Người đã biết mình là ai… Đừng để vận kéo đi.

Hãy học cách kéo vận lại.
Và muốn làm được điều đó… Phải học Đạo.

Thiên hạ đổi từng ngày.
Lòng người đổi từng giờ.
Chỉ có gốc… là thứ giữ được lâu.

Người biết giữ gốc…
Không sợ gió lớn.

Người biết thuận Đạo…
Không sợ dòng sâu.

Ba đạo – không thể trộn.
Nhưng người đời – phải đi qua cả ba.
Không cùng lúc…. Mà đúng lúc.
🌸🌸🌸
 



🌸Có người thắng thiên hạ…
Nhưng thua chính mình.

Có người hiểu đời…
Nhưng không hiểu tâm.

Có người đổi được thế cục…
Nhưng không đổi nổi vận mình.

Vì…..

Đạo bất khả tạp.

Pháp bất khả loạn.

Tâm bất khả phân.

Nên người học Đạo – phải biết chọn đúng tầng để đi.

Muốn giữ thân – học Nho.

Muốn hóa khổ – học Phật.

Muốn xoay vận – học Đạo.
----
1. NHO - Cho người còn gánh đời !

Cây muốn đứng… phải có rễ.
Người muốn đứng… phải có lễ.

Không lễ — tài cũng thành dao.

Không nghĩa — giỏi cũng thành họa.

Giữa thiên hạ…
Người ta tin người giữ chuẩn.
Không tin người chỉ biết hơn.

Mà những thứ ấy – Nho dạy.

Cổ nhân có câu:
“Người chưa giữ nổi nhà – lấy gì nói chuyện thiên hạ?”

Vậy nên…
Muốn không gãy – học Nho.
Muốn đứng vững giữa người – học Nho.
Muốn bắt đầu đúng – thì phải bắt đầu từ lễ.

2. PHẬT - Cho người đã rách Tâm

Có người – nhìn bên ngoài thì không thiếu gì.
Công việc yên.
Gia đình đủ.
Thân thể không bệnh.
Nhưng trong lòng… như một cơn bão chưa có tên.

Nặng lắm – mà không ai thấy.
Vỡ lắm – mà vẫn cười được.
Lúc đó, nói đến vận là dư.
Nói đến mệnh là mù.

Không phải xoay cục đời
Mà phải xoay lại bên trong.

Phật không dạy chiến thắng.
Phật chỉ dạy… thấy rõ thứ đang trói mình.

Thấy rồi – mới buông.

Buông rồi – mới hóa.

Hóa được… mới có cơ may bước tiếp.

Ai đang khổ – đừng lo xoay vận.
Hãy lo xoay tâm trước.

Và muốn xoay được tâm – Phải học Phật.

3. ĐẠO – cho người bế cục - vận rối - Mệnh rớt.!

Còn có người – thân đã rèn.
Tâm đã sạch.
Nhưng đang đi trong thế cục lớn.

Đời không còn đơn giản là “đúng – sai”.
Mà là:

• Đi hướng nào?
• Dự báo điều gì?
• Vận sẽ nghịch ở đâu?
• Cục sẽ chuyển lúc nào?

Lúc ấy – cần pháp ứng.
Không thể chỉ ngồi yên.
Không thể chỉ giữ mình.

Phải biết dẫn khí – dưỡng trụ – né họa – chọn ngày – xoay thế.

Mà những điều đó…
Chỉ Đạo gia có đủ pháp.
Vừa cao – vừa sâu – Vừa mượn thiên thời để dẫn vận người.

Người đã biết mình là ai… Đừng để vận kéo đi.

Hãy học cách kéo vận lại.
Và muốn làm được điều đó… Phải học Đạo.

Thiên hạ đổi từng ngày.
Lòng người đổi từng giờ.
Chỉ có gốc… là thứ giữ được lâu.

Người biết giữ gốc…
Không sợ gió lớn.

Người biết thuận Đạo…
Không sợ dòng sâu.

Ba đạo – không thể trộn.
Nhưng người đời – phải đi qua cả ba.
Không cùng lúc…. Mà đúng lúc.
🌸🌸🌸
thùng rỗng kêu to, bộ nứng lắm rồi sao mà cứ lên đây nói đạo lý
 
Thông minh, thật là thông minh, người thông minh đến cấp độ này .. sống không lâu đâu ! 😁( Tư Mã Ý , tam quốc)
tao gần 70, sống bấy nhiêu cũng thấy quá đủ rồi. Mày học được bao nhiêu mà lên mạng giảng đạo ?

bạn có biết là thời xuân thu chiến quốc, bao nhiêu nhân sĩ tung hoành ngang dọc, mà Khổng Tử chỉ làm được chức quan bộ Lễ ở cái nước Lỗ nhỏ xíu không ?
người nho hào khí nhất ở lịch sử việt nam, văn võ song toàn có thể nói là Nguyễn công Trứ. Lúc trè hào khí ngất trời, từng viết

Đã lỡ sinh ra trong trời đất
Phải có công gì với núi sông

Thế mà về già phải thốt ra lời chua chát

Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng giữa trời chơ vơ

Lão Tử cuối cùng cũng bỏ nước ra đi, nếu không nhờ quan trấn biên phòng năn nỉ mãi thì hậu thế không ai biết đến.
Ngay đến Lão Tử còn nói :
Đạo mà diễn đạt được thì không còn là chính đạo nữa

Nhưng vẫn gượng gạo viết cuốn Đạo Đức Khinh

Phật vốn vô ngã, vô tâm. lấy đâu mà tu luyện.
Huệ Khả vì muốn quyết tâm theo học, tự chặt tay mình để chứng minh với Bồ Đề Đạt Ma lòng thành của mình
Bồn Đề Đạt Ma hỏi Huệ Khả muốn gì
Huệ Khả : Tâm của tôi không lúc nào thanh tịnh, xin hãy rửa sạch
Bồ Đề Đạt Ma : đươc, đưa tâm ra đây ta sẽ rửa sạch cho
Huệ Khả nghe xong giác ngộ

Tao không phải khoe khoang, chỉ muốn diễn dải cho mày hiểu, triết lý , tôn giáo là để sống, để cảm nhận, chứ không phải để diễn thuyết

18 tuổi tao đã đọc, Nho giáo của Trần Trọng Kim, Đạo Đức Kinh của Lão Tử. Phật tao đã tu hành hơn 10 năm, từng ăn chay trường 3 năm, mà không dám thuyết . Mày tu học được bao nhiêu mà huyên hoang dạy đời
 
tao gần 70, sống bấy nhiêu cũng thấy quá đủ rồi. Mày học được bao nhiêu mà lên mạng giảng đạo ?

bạn có biết là thời xuân thu chiến quốc, bao nhiêu nhân sĩ tung hoành ngang dọc, mà Khổng Tử chỉ làm được chức quan bộ Lễ ở cái nước Lỗ nhỏ xíu không ?
người nho hào khí nhất ở lịch sử việt nam, văn võ song toàn có thể nói là Nguyễn công Trứ. Lúc trè hào khí ngất trời, từng viết

Đã lỡ sinh ra trong trời đất
Phải có công gì với núi sông

Thế mà về già phải thốt ra lời chua chát

Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng giữa trời chơ vơ

Lão Tử cuối cùng cũng bỏ nước ra đi, nếu không nhờ quan trấn biên phòng năn nỉ mãi thì hậu thế không ai biết đến.
Ngay đến Lão Tử còn nói :
Đạo mà diễn đạt được thì không còn là chính đạo nữa

Nhưng vẫn gượng gạo viết cuốn Đạo Đức Khinh

Phật vốn vô ngã, vô tâm. lấy đâu mà tu luyện.
Huệ Khả vì muốn quyết tâm theo học, tự chặt tay mình để chứng minh với Bồ Đề Đạt Ma lòng thành của mình
Bồn Đề Đạt Ma hỏi Huệ Khả muốn gì
Huệ Khả : Tâm của tôi không lúc nào thanh tịnh, xin hãy rửa sạch
Bồ Đề Đạt Ma : đươc, đưa tâm ra đây ta sẽ rửa sạch cho
Huệ Khả nghe xong giác ngộ

Tao không phải khoe khoang, chỉ muốn diễn dải cho mày hiểu, triết lý , tôn giáo là để sống, để cảm nhận, chứ không phải để diễn thuyết

18 tuổi tao đã đọc, Nho giáo của Trần Trọng Kim, Đạo Đức Kinh của Lão Tử. Phật tao đã tu hành hơn 10 năm, từng ăn chay trường 3 năm, mà không dám thuyết . Mày tu học được bao nhiêu mà huyên hoang dạy đời
Cảm ơn ông cố đã chia sẻ. Tôi tôn trọng trải nghiệm gần 70 năm sống của ông cố, cũng không phủ nhận những điều ông cố nói về Khổng Tử, Lão Tử, Huệ Khả hay hành trình tu tập.

Nhưng có một điểm tôi nghĩ ông đang hiểu nhầm.
Tôi không tự nhận mình là bậc chân sư hay người đã chứng ngộ để đi "giảng đạo".

Tôi chỉ đang chia sẻ góc nhìn học thuật và sự chiêm nghiệm của bản thân.

Nếu cứ phải đợi thành Khổng Tử mới được nói về Nho, thành Phật mới được nói về Phật, thành Lão Tử mới được nói về Đạo thì từ ngàn năm nay đã chẳng còn ai dám bàn luận kinh điển nữa rồi ông cố ạ.

Chính ông cũng vừa dùng trải nghiệm của mình để diễn giải Nho, Phật, Đạo. Đó cũng là đang chia sẻ, chứ đâu phải im lặng đâu ông

Còn câu "Đạo khả đạo phi thường Đạo", tôi hiểu là lời nhắc đừng chấp ngôn ngữ là chân lý, chứ không phải cấm người học Đạo trao đổi về Đạo.

Nếu không, chính Đạo Đức Kinh, Luận Ngữ hay Kinh Phật đã chẳng được truyền lại cho hậu thế.

Tôi không mong ai tin tôi. Ai thấy hợp thì đọc, thấy chưa hợp thì bỏ qua. Chân lý không nằm ở việc người nói bao nhiêu tuổi hay đọc bao nhiêu sách, mà nằm ở chỗ điều đó có giúp người nghe sống tốt hơn hay không.

Ông 70 tuổi rồi hãy đeo kính lão vào rồi đọc nhé. Chúc ông sống lâu trăm tuổi..
 
Đạo gì có thể xoay vận con người
Nếu bạn hiểu "xoay vận" là biến số mệnh thành thứ muốn gì được nấy thì không có Đạo nào làm được đâu bạn à

Nhưng nếu bạn hiểu "xoay vận" là thay đổi xác suất của cuộc đời bằng cách thay đổi con người và cách ứng xử với thời thế, thì Đạo gia có cả một hệ thống tư tưởng về việc thuận thiên thời, hiểu địa lợi, xét nhân hòa, dưỡng sinh, tu tâm, chọn thời điểm và tránh điều bất lợi.

Trong bài tôi viết, "xoay vận" không có nghĩa là phép màu, mà là:

Biết lúc nên tiến, lúc nên lui.
Biết tránh họa hơn là đối đầu với họa.
Biết sửa mình để đổi duyên, từ đó đổi hoàn cảnh.

Đạo gia gọi là "thuận Đạo", chứ không phải "cưỡng Đạo".

Vận không phải cái gì cũng đổi được, nhưng cách mình đi qua cái vận ấy thì luôn có thể thay đổi.

Đó chính là ý tôi muốn nói.
 
Cảm ơn ông cố đã chia sẻ. Tôi tôn trọng trải nghiệm gần 70 năm sống của ông cố, cũng không phủ nhận những điều ông cố nói về Khổng Tử, Lão Tử, Huệ Khả hay hành trình tu tập.

Nhưng có một điểm tôi nghĩ ông đang hiểu nhầm.
Tôi không tự nhận mình là bậc chân sư hay người đã chứng ngộ để đi "giảng đạo".

Tôi chỉ đang chia sẻ góc nhìn học thuật và sự chiêm nghiệm của bản thân.

Nếu cứ phải đợi thành Khổng Tử mới được nói về Nho, thành Phật mới được nói về Phật, thành Lão Tử mới được nói về Đạo thì từ ngàn năm nay đã chẳng còn ai dám bàn luận kinh điển nữa rồi ông cố ạ.

Chính ông cũng vừa dùng trải nghiệm của mình để diễn giải Nho, Phật, Đạo. Đó cũng là đang chia sẻ, chứ đâu phải im lặng đâu ông

Còn câu "Đạo khả đạo phi thường Đạo", tôi hiểu là lời nhắc đừng chấp ngôn ngữ là chân lý, chứ không phải cấm người học Đạo trao đổi về Đạo.

Nếu không, chính Đạo Đức Kinh, Luận Ngữ hay Kinh Phật đã chẳng được truyền lại cho hậu thế.

Tôi không mong ai tin tôi. Ai thấy hợp thì đọc, thấy chưa hợp thì bỏ qua. Chân lý không nằm ở việc người nói bao nhiêu tuổi hay đọc bao nhiêu sách, mà nằm ở chỗ điều đó có giúp người nghe sống tốt hơn hay không.

Ông 70 tuổi rồi hãy đeo kính lão vào rồi đọc nhé. Chúc ông sống lâu trăm tuổi..
bản thân mình sống tốt còn chưa xong ,mà cứ muốn giúp người khác sống tốt. Mỗi cá nhân đều có một con thú vật bên trong, chiến đấu với nó cả đời chưa thắng nổi mà còn đòi giúp người khác sống tốt
PS: đeo kính hai tròng rối, sắp sửa đi mổ mắt . già thì mắt mờ, tai loãng đó là luật tự nhiên, có gì thắc mắc
 
bản thân mình sống tốt còn chưa xong ,mà cứ muốn giúp người khác sống tốt. Mỗi cá nhân đều có một con thú vật bên trong, chiến đấu với nó cả đời chưa thắng nổi mà còn đòi giúp người khác sống tốt
PS: đeo kính hai tròng rối, sắp sửa đi mổ mắt . già thì mắt mờ, tai loãng đó là luật tự nhiên, có gì thắc mắc
Ông à, ông nói đúng một nửa.
Đúng là mỗi người đều có con thú trong mình và cuộc chiến với bản thân kéo dài cả đời.

Nhưng chính vì vậy mà con người mới chia sẻ kinh nghiệm cho nhau.

Người thầy thuốc vẫn có lúc ốm.

Nhà tâm lý vẫn có lúc buồn.

Người dạy võ vẫn phải luyện mỗi ngày.

Không ai vì chưa hoàn hảo mà mất quyền chia sẻ điều mình học được.

Tôi đây chưa bao giờ nói mình đã thắng bản thân. Tôi cũng đang học, đang sửa mình từng ngày.

Bài tôi viết không phải để chứng minh tôi đã đến đích, mà để trao đổi về con đường.

Đi trước một đoạn thì có thể chỉ đường cho người đi sau một đoạn.
Thế thôi.
 
Ông à, ông nói đúng một nửa.
Đúng là mỗi người đều có con thú trong mình và cuộc chiến với bản thân kéo dài cả đời.

Nhưng chính vì vậy mà con người mới chia sẻ kinh nghiệm cho nhau.

Người thầy thuốc vẫn có lúc ốm.

Nhà tâm lý vẫn có lúc buồn.

Người dạy võ vẫn phải luyện mỗi ngày.

Không ai vì chưa hoàn hảo mà mất quyền chia sẻ điều mình học được.

Tôi đây chưa bao giờ nói mình đã thắng bản thân. Tôi cũng đang học, đang sửa mình từng ngày.

Bài tôi viết không phải để chứng minh tôi đã đến đích, mà để trao đổi về con đường.

Đi trước một đoạn thì có thể chỉ đường cho người đi sau một đoạn.
Thế thôi.
học người sao bằng học chính mình ?
nếu còn tâm thì tự hỏi tâm mình.
bây giờ tao còn không biết tâm tao là cái gì. Hỏi mà không có câu trả lời
 
Trong bài tôi viết, "xoay vận" không có nghĩa là phép màu, mà là:

Biết lúc nên tiến, lúc nên lui.
Biết tránh họa hơn là đối đầu với họa.
Biết sửa mình để đổi duyên, từ đó đổi hoàn cảnh.

Đạo gia gọi là "thuận Đạo", chứ không phải "cưỡng Đạo".

Vận không phải cái gì cũng đổi được, nhưng cách mình đi qua cái vận ấy thì luôn có thể thay đổi.

Đó chính là ý tôi muốn nói.
Nếu thế bạn đừng để chữ Đạo cạnh chữ "xoay vận" nghe nó giống cách giật tít của hội đa cấp lắm, sử dụng 1 từ mà đa số mọi người sẽ hiểu lầm rồi lại cắt nghĩa theo hướng khác

Đạo được ghi chép lại bởi những người đã dày dạn kinh nghiệm sống, và có cái nhìn sâu sắc về mọi thứ. Để mọi người có thể tham khảo và nhận định, nhưng việc theo học 1 đạo của 1 người đồng nghĩa vs việc đang nhét cả những nhìn nhận thiên kiến của người đó vào trong đầu mình. Nói chung chỉ nên tham khảo và có chọn lọc
 
học người sao bằng học chính mình ?
nếu còn tâm thì tự hỏi tâm mình.
bây giờ tao còn không biết tâm tao là cái gì. Hỏi mà không có câu trả lời
Ông à, ô nói câu này tôi lại càng thấy đáng để nói ne

Học mình và học người vốn không hề đối lập nhau

Nếu chỉ học mình, làm sao biết mình đang chấp ở đâu?
Chính người khác đôi khi là tấm gương soi rõ những góc khuất mà mình không thấy.

Còn chuyện ô không biết tâm mình là gì? thì Thiền tông đã nói từ rất lâu rồi.

Tâm không phải là một vật để cầm lên mà chỉ vào được.

Càng cố nắm thì càng không thấy.

Huệ Khả tìm tâm không được nên mới thưa với Đạt Ma.

Đạt Ma đáp: "Đem tâm ra đây, ta an cho."

Huệ Khả tìm mãi không thấy, liền ngộ.

Cho nên, không biết tâm là gì không phải ngõ cụt, mà chính là điểm khởi đầu của việc quán chiếu.

Tôi cũng không nói mình đã hiểu hết. Chỉ là đang học và chia sẻ điều mình hiểu đến hôm nay.
Ngày mai hiểu sâu hơn thì tôi sẵn sàng sửa mình.
 
Nếu thế bạn đừng để chữ Đạo cạnh chữ "xoay vận" nghe nó giống cách giật tít của hội đa cấp lắm, sử dụng 1 từ mà đa số mọi người sẽ hiểu lầm rồi lại cắt nghĩa theo hướng khác

Đạo được ghi chép lại bởi những người đã dày dạn kinh nghiệm sống, và có cái nhìn sâu sắc về mọi thứ. Để mọi người có thể tham khảo và nhận định, nhưng việc theo học 1 đạo của 1 người đồng nghĩa vs việc đang nhét cả những nhìn nhận thiên kiến của người đó vào trong đầu mình. Nói chung chỉ nên tham khảo và có chọn lọc
Tôi cũng hiểu và đồng ý với b ở điểm chữ "xoay vận" rất dễ gây hiểu lầm nếu người đọc liên tưởng đến kiểu "cải số đổi mệnh" hay đó là quảng cáo tâm linh.

Ý tôi dùng từ "xoay vận" không phải là phép màu, mà là thay đổi cách ứng xử với thời thế.

Trong tư tưởng Đạo gia, con người không cưỡng được thiên thời, nhưng có thể hiểu thời, thuận thời và giảm những va đập không cần thiết.

Có thể là tôi dùng từ hơi ngắn nên chưa diễn đạt hết ý.
Còn chuyện học Đạo, tôi cũng đồng ý là không nên tin tuyệt đối bất kỳ ai.

Khổng Tử, Lão Tử hay Đức Phật đều để lại tư tưởng để người đời tham khảo, chiêm nghiệm và kiểm chứng bằng chính cuộc sống của mình, chứ không phải để từ bỏ tư duy phản biện.

Có lẽ nếu viết lại, tôi sẽ đổi "xoay vận" thành "thuận vận" hoặc "ứng vận" thì sẽ sát với điều tôi muốn nói hơn.
Cảm ơn.
 
Tao đéo muốn khổ nên tao đéo học Phật
Đó là 1 cách hiểu nhầm phổ biến nhất về Phật.

Phật không bảo con người đi tìm khổ, mà dạy nhìn thẳng vào khổ để không bị khổ điều khiển.

Giống bác sĩ học về bệnh không phải để mắc bệnh, mà để chữa bệnh.

Nếu đời bạn đang vui, đang an, càng tốt.

Chẳng ai bắt bạn phải khổ mới được học Phật.

Học Phật không phải để khổ hơn, mà để khi khổ đến thì không bị nó đánh gục, khi sướng đến thì không bị nó làm mê.

Vậy thôi
 
Top