Xem phim chiến tranh nhiều rồi tao chợt nghĩ: thực ra đám sống sót chắc phần lớn là núp lùm chờ đồng đội lên trước hoặc giả chết. Đặc biệt là đám được thống kê giết bao nhiêu địch…
Vì sao, trong lúc chiến đấu ác liệt, dell ai để ý được ai là ai, chỉ nhìn màu áo phân biệt địch ta, bắn loạn xa thì biết ai là người bắn trúng địch. Chỉ huy là người ghi công, có khi thấy một người lính nào đó tốt, nhưng sau đó chỉ huy hẹo thì cũng chẳng ai làm chứng cho người lính kia.
Kẻ sống sót trở về thì tha hồ bốc phét.
Tất nhiên vẫn có không ít anh hùng thực sự,nhưng thường mấy người đó lại ít lu loa là tao giết mấy ngàn thằng địch hạ hàng trăm máy bay…
Thường anh hùng thật sự chỉ có người khác chứng kiến rồi nói ra thì họ mới được biết đến.
Còn tiểu nhân thì hay làm trò để nhận công lao lắm.
Ngay cả môi trường công ty bây giờ cũng vậy.