Live Tự do ngôn luận không có nghĩa nói gì thì nói (Hằng béo, Trumpig)

Tự do ngôn luận không có nghĩa nói gì thì nói

Mình ủng hộ tự do ngôn luận (freedom of speech) vì đây là nền tảng làm nên văn minh con người.

Con người phải được tự do phát biểu ý kiến của mình, tự do đeo đuổi các suy nghĩ, quan niệm của mình để từ đó tôn vinh vẻ đẹp của tâm hồn con người.

Cũng từ đó, con người sẽ đấu tranh vì cái đẹp, loại trừ cái xấu từ trong ý niệm từ đó hình thành nên tư duy phản biện và sáng tạo.

Tư duy phản biện về hình thức là bất tuân phục trước bất kỳ ý niệm, quan niệm nào. Mọi ý niệm, quan niệm đều cần phải được phản biện để đến cái bích toàn.

Một xã hội không có phản biện là xã hội mù loà.

Nó dẫn đến sự đồng phục về tư tưởng, độc ác và chuyên chế. Người ta có thể đấu tố, bỏ tù, thậm chí giết hại người khác quan điểm với mình.
(Giờ thì bạn hiểu vì sao người ta đấu tố rồi bỏ tù ông Nguyễn Thành Nam rồi đấy)

Dần dà sẽ dẫn đến chế độ tàn bạo, diệt chủng như Đức Quốc xã, Khmer Đỏ…

Có tự do tư tưởng, tự do biểu đạt (nền tảng cho phản biện) thì sẽ có dân chủ, văn minh.

Bạn đừng nhìn xã hội văn minh bằng các cuộc biểu tình hay đống đổ nát của đường phố sau đó mà hãy nhìn và hỏi tại sao xã hội của họ thường ngày luôn đẹp đẽ đến thế.

Đẹp từ trong nhà ra phố, cỏ cây xanh mướt, môi trường trong vắt và những ánh mắt trẻ thơ trong veo.

Bạn phải nhìn vào cái bản chất ấy, thay vì hoảng sợ biểu tình, sợ sự lộn xộn có tính thời điểm để rồi vĩnh viễn sống lem nhem như người tiền sử.

Biểu tình hay những cơn tức giận kia về bản chất chính là sự tiến hoá để có những thứ đẹp đẽ thường nhật kia. Nghĩa là người ta phải đấu tranh vì nó. Đấu tranh, đổ vỡ chính là sự thoát thai.

Như Hegel nói thì đó là sự vận động biện chứng (sau này Marx chôm chỉa thành của mình), vạn vật luôn vận động, đào thải.

Và trong tư duy về luật pháp cũng thế. Trong tư pháp văn minh người ta có “suy đoán vô tội”, có “trọng chứng hơn trọng cung”.

Rồi có, “thà bỏ sót 9 tội phạm còn hơn xử nhầm một người vô tội”.

Nhân danh một con người bạn phải nhìn tất cả đều là người trước, đều nhìn phần thiện ở con người trước; nhân danh một con người, bạn phải hướng đến cái đẹp trước.

(Nhưng đâu đó người ta lại có “triết lý”: “thà giết nhầm còn hơn bỏ sót”, và rồi biến tất cả thành ngợm cả. Nguyễn Thành Nam chính là hậu quả)
Nhưng tự do ngôn luận không đồng nghĩa với “muốn nói gì thì nói” như nhiều người ca ngợi văn minh, ca ngợi phương Tây một cách vung vít.

Tự do ngôn luận là để phản biện, là để xã hội đi đến cái đẹp đẽ như phân tích ở trên. Nó để tôn vinh “tính người”.

Và vì cái tính người ấy, con người phải chịu giới hạn về quyền tự do “để không gây phương hại cho người khác”.

Như tổng thống Cộng hòa Séc Vaclav Havel bình luận: "Tự do ngôn luận luôn tràn đầy nguy hiểm, vì cùng với tự do nói điều Thiện cũng sẽ có tự do nói điều Ác".

Thế nên Điều 19 trong ICCPR (International Covenant on Civil and Political Rights-Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị) nêu rõ việc thực hiện quyền tự do ngôn luận cũng phải mang theo "nhiệm vụ và trách nhiệm đặc biệt" và "theo đó phải tuân theo các hạn chế nhất định" khi cần thiết "để tôn trọng quyền hoặc danh dự của những người khác" hoặc "để bảo vệ an ninh quốc gia hoặc trật tự công cộng, hoặc sức khỏe hay đạo đức cộng đồng".

Do đó, quyền tự do ngôn luận và biểu đạt không được nhìn nhận như là "quyền tuyệt đối" mà phải tuân theo những giới hạn được quy định trong pháp luật. Những hạn chế chung về tự do ngôn luận liên quan đến hành động phỉ báng, tôn giáo, vu khống, tục tĩu, khiêu dâm, kích động, ngôn từ gây hấn, thông tin bí mật, vi phạm bản quyền, bí mật thương mại, nhãn dán thực phẩm, thỏa thuận bảo mật thông tin, quyền riêng tư, quyền được lãng quên, an ninh công cộng, và khai man.

Đây cũng chính là nền tảng, một chỉnh thể cân đối, để các nước văn minh bảo vệ công dân của mình.

Mỹ, Anh, Úc, Nhật Bản, Hàn Quốc…đều có luật giới hạn quyền tự do ngôn luận, đặc biệt trong kỷ nguyên số và MXH.

Theo đó, bất kể nền tảng số nào đều phải có những biện pháp đánh giá các mức độ tổn hại của những thông tin vu khống, bôi nhọ, xúc phạm, kích động có thể gây ra tới cộng đồng và an ninh quốc gia.

Và trong nhiều trường hợp khẩn cấp, chủ thể của các thông tin gây hại có thể chịu các hình phạt của pháp luật (phạt tiền, phạt tù).

Điều này giải thích việc facebook, instagram khoá tài khoản của Trump, Nhật Bản, Hàn Quốc xử tù các giáo phái nguy hiểm.

Và mới nhất tiktok khoá tài khoản của bà Phương Hằng. Còn Donald Trump thì khác hắn làm hẳn 1 MXH để nói láo tục tĩu.

Tự do ngôn luận không có nghĩa muốn nói gì thì nói.

Vì, chúng ta là con người.
 
Bọn CoSa XHCN ghét cay ghét đắng cái luật tự do ngôn luận, vì chúng nó độc tài. Đéo muốn ai nói xấu về chúng nó. Chúng nó muốn trong mắt ng khác, chúng nó phải cao đẹp.
Như dụ Chị Hằng, Lão Trump. Hay phát biểu những điều dì ngược với những tư duy ngủ dốt của chúng nó nên chúng nó ghét và căm thù ... Mà khổ cái.... ghét thì ghét chứ Trump kêu bù các là quỳ xuống bú... khổ dâm quá ...
 
Tự do ngôn luận không có nghĩa nói gì thì nói

Mình ủng hộ tự do ngôn luận (freedom of speech) vì đây là nền tảng làm nên văn minh con người.

Con người phải được tự do phát biểu ý kiến của mình, tự do đeo đuổi các suy nghĩ, quan niệm của mình để từ đó tôn vinh vẻ đẹp của tâm hồn con người.

Cũng từ đó, con người sẽ đấu tranh vì cái đẹp, loại trừ cái xấu từ trong ý niệm từ đó hình thành nên tư duy phản biện và sáng tạo.

Tư duy phản biện về hình thức là bất tuân phục trước bất kỳ ý niệm, quan niệm nào. Mọi ý niệm, quan niệm đều cần phải được phản biện để đến cái bích toàn.

Một xã hội không có phản biện là xã hội mù loà.

Nó dẫn đến sự đồng phục về tư tưởng, độc ác và chuyên chế. Người ta có thể đấu tố, bỏ tù, thậm chí giết hại người khác quan điểm với mình.
(Giờ thì bạn hiểu vì sao người ta đấu tố rồi bỏ tù ông Nguyễn Thành Nam rồi đấy)

Dần dà sẽ dẫn đến chế độ tàn bạo, diệt chủng như Đức Quốc xã, Khmer Đỏ…

Có tự do tư tưởng, tự do biểu đạt (nền tảng cho phản biện) thì sẽ có dân chủ, văn minh.

Bạn đừng nhìn xã hội văn minh bằng các cuộc biểu tình hay đống đổ nát của đường phố sau đó mà hãy nhìn và hỏi tại sao xã hội của họ thường ngày luôn đẹp đẽ đến thế.

Đẹp từ trong nhà ra phố, cỏ cây xanh mướt, môi trường trong vắt và những ánh mắt trẻ thơ trong veo.

Bạn phải nhìn vào cái bản chất ấy, thay vì hoảng sợ biểu tình, sợ sự lộn xộn có tính thời điểm để rồi vĩnh viễn sống lem nhem như người tiền sử.

Biểu tình hay những cơn tức giận kia về bản chất chính là sự tiến hoá để có những thứ đẹp đẽ thường nhật kia. Nghĩa là người ta phải đấu tranh vì nó. Đấu tranh, đổ vỡ chính là sự thoát thai.

Như Hegel nói thì đó là sự vận động biện chứng (sau này Marx chôm chỉa thành của mình), vạn vật luôn vận động, đào thải.

Và trong tư duy về luật pháp cũng thế. Trong tư pháp văn minh người ta có “suy đoán vô tội”, có “trọng chứng hơn trọng cung”.

Rồi có, “thà bỏ sót 9 tội phạm còn hơn xử nhầm một người vô tội”.

Nhân danh một con người bạn phải nhìn tất cả đều là người trước, đều nhìn phần thiện ở con người trước; nhân danh một con người, bạn phải hướng đến cái đẹp trước.

(Nhưng đâu đó người ta lại có “triết lý”: “thà giết nhầm còn hơn bỏ sót”, và rồi biến tất cả thành ngợm cả. Nguyễn Thành Nam chính là hậu quả)
Nhưng tự do ngôn luận không đồng nghĩa với “muốn nói gì thì nói” như nhiều người ca ngợi văn minh, ca ngợi phương Tây một cách vung vít.

Tự do ngôn luận là để phản biện, là để xã hội đi đến cái đẹp đẽ như phân tích ở trên. Nó để tôn vinh “tính người”.

Và vì cái tính người ấy, con người phải chịu giới hạn về quyền tự do “để không gây phương hại cho người khác”.

Như tổng thống Cộng hòa Séc Vaclav Havel bình luận: "Tự do ngôn luận luôn tràn đầy nguy hiểm, vì cùng với tự do nói điều Thiện cũng sẽ có tự do nói điều Ác".

Thế nên Điều 19 trong ICCPR (International Covenant on Civil and Political Rights-Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị) nêu rõ việc thực hiện quyền tự do ngôn luận cũng phải mang theo "nhiệm vụ và trách nhiệm đặc biệt" và "theo đó phải tuân theo các hạn chế nhất định" khi cần thiết "để tôn trọng quyền hoặc danh dự của những người khác" hoặc "để bảo vệ an ninh quốc gia hoặc trật tự công cộng, hoặc sức khỏe hay đạo đức cộng đồng".

Do đó, quyền tự do ngôn luận và biểu đạt không được nhìn nhận như là "quyền tuyệt đối" mà phải tuân theo những giới hạn được quy định trong pháp luật. Những hạn chế chung về tự do ngôn luận liên quan đến hành động phỉ báng, tôn giáo, vu khống, tục tĩu, khiêu dâm, kích động, ngôn từ gây hấn, thông tin bí mật, vi phạm bản quyền, bí mật thương mại, nhãn dán thực phẩm, thỏa thuận bảo mật thông tin, quyền riêng tư, quyền được lãng quên, an ninh công cộng, và khai man.

Đây cũng chính là nền tảng, một chỉnh thể cân đối, để các nước văn minh bảo vệ công dân của mình.

Mỹ, Anh, Úc, Nhật Bản, Hàn Quốc…đều có luật giới hạn quyền tự do ngôn luận, đặc biệt trong kỷ nguyên số và MXH.

Theo đó, bất kể nền tảng số nào đều phải có những biện pháp đánh giá các mức độ tổn hại của những thông tin vu khống, bôi nhọ, xúc phạm, kích động có thể gây ra tới cộng đồng và an ninh quốc gia.

Và trong nhiều trường hợp khẩn cấp, chủ thể của các thông tin gây hại có thể chịu các hình phạt của pháp luật (phạt tiền, phạt tù).

Điều này giải thích việc facebook, instagram khoá tài khoản của Trump, Nhật Bản, Hàn Quốc xử tù các giáo phái nguy hiểm.

Và mới nhất tiktok khoá tài khoản của bà Phương Hằng. Còn Donald Trump thì khác hắn làm hẳn 1 MXH để nói láo tục tĩu.

Tự do ngôn luận không có nghĩa muốn nói gì thì nói.

Vì, chúng ta là con người.
Con cặc nè, tự do mà đéo cho nói thì tự do cái Lồn què. Địch mẹ mày!
 
M có thể nói cái gì cũng được nhưng người ta cũng có nhé! Hơn nữa nếu xâm phạm quyền lợi của người khác trước thì tự do ngôn luận của m bay vào sọt rác!
 
Bọn CoSa XHCN ghét cay ghét đắng cái luật tự do ngôn luận, vì chúng nó độc tài. Đéo muốn ai nói xấu về chúng nó. Chúng nó muốn trong mắt ng khác, chúng nó phải cao đẹp.
Như dụ Chị Hằng, Lão Trump. Hay phát biểu những điều dì ngược với những tư duy ngủ dốt của chúng nó nên chúng nó ghét và căm thù ... Mà khổ cái.... ghét thì ghét chứ Trump kêu bù các là quỳ xuống bú... khổ dâm quá ...
Câu nói thông minh duy nhất của Trump là: những đứa ngu thì thích lão
 
Top