Mang thai hộ

Cunho123

Trẻ trâu
Abkhazia
Chào cả nhà.
VC mình qua Canada dạng chị vk bảo lảnh 15 năm rồi, sau đó mình được vk bảo lảnh cũng 12 năm và gđ mình có 1 cháu trai 12t. VC chị vk ko có con nên bà nói với vk mình giúp vc bà mang thai hộ. T cũng khó xử quá xin ý kiến mọi người.
Thanks
 
Mang thai hộ nên nhờ người xa lạ. Phụ nữ mang thai 9 tháng ít nhiều cũng sinh ra tình mẫu tử, sau này lại thấy chị bế con mình. Hoặc nhỡ lúc sinh nở có vấn đề gì, chị em khó nhìn mặt nhau.
VC bà cũng tìm người bao nhiêu năm nay rồi, gđ vk chỉ có 2 ce. Lúc nhỏ bà phá thai nhiêu lần nên h ko giữ được thai nhi. Lúc vk t sanh vc bà lo hết đặc biệt ổng giỏi tiếng anh nên mọi chuyện đều nhờ ổng.
 
M lấy vợ ông ấy. Ông ấy lấy vợ M,
Vẹn cả đôi đường, đổi ngôi tí thôi.

Suy nghĩ nhiều, đau đầu.
 
Chưa nói người trong nhà cần giúp nhau, lại là ân nhân nữa. Nếu sức khoẻ không vd gì thì nên giúp.
 
nếu t là m t cũng khó chấp nhận, nếu mình đồng ý thì sau này và mãi mãi trong lòng mình vẫn có cái gì đấy nó bứt rứt , khó chịu, không thể coi như là đẻ ra là xong coi như kb gì được
 
nếu t là m t cũng khó chấp nhận, nếu mình đồng ý thì sau này và mãi mãi trong lòng mình vẫn có cái gì đấy nó bứt rứt , khó chịu, không thể coi như là đẻ ra là xong coi như kb gì được
Đúng rồi, chưa kể chuyện hậu trường phía sau có nhiều uẩn khúc ko, vd lấy lý do chăm sóc con ổng chăm sóc vk t luôn
 
Thì vc chị vk muốn làm vậy đó, nhưng cũng nhiều nổi lo lắm.
Được bạn à. Nếu là ivf phôi của vc chị gái thì em gái giúp đỡ chị gái ruột thôi. Máu chảy ruột mềm. Coi như mình có thêm con là tốt. 2 chị em cùng yêu thương đứa bé thôi. Ko sao cả...Hãy giúp đỡ chị ấy nếu có thể.
Con là trời cho. Có đến được thế giới này hay không là phước của nó...
 
Được bạn à. Nếu là ivf phôi của vc chị gái thì em gái giúp đỡ chị gái ruột thôi. Máu chảy ruột mềm. Coi như mình có thêm con là tốt. 2 chị em cùng yêu thương đứa bé thôi. Ko sao cả...Hãy giúp đỡ chị ấy nếu có thể.
Con là trời cho. Có đến được thế giới này hay không là phước của nó...
Vấn về ck bà cv nó có máu dê, sợ nó lợi dụng vk t đó. Còn nhiều chuyện tế nhị lắm ko nên nói ở đây. Nếu bác quan tâm nt nha.
Thanks
 
Vấn về ck bà cv nó có máu dê, sợ nó lợi dụng vk t đó. Còn nhiều chuyện tế nhị lắm ko nên nói ở đây. Nếu bác quan tâm nt nha.
Thanks
Ko liên quan gì cả. Ivf thì liên quan gì đến dê hay ko dê. 2 vc bạn cứ nghĩ là giúp chị gái có con là tốt. Đôi khi nghỉ hơi xa 1 tí thì đó cũng là sợi dây có từ kiếp trước mà kiếp này vợ bạn trả cho chị ấy thôi. Đừng suy nghĩ lung tung. Cần thì giấy tờ rõ ràng. Quan trọng là vợ bạn ấy. Xác định từ đầu ntn thôi.
Sau con ra thì xác định có thêm 1 người mẹ thêm 1 ng bố . Đó cũng là 1 dạng phước vc bạn tu được thôi.
Quyền quyết định vẫn thuộc về vc bạn.
Tôi ko thể can thiệp nên tôi xin phép ko mật thư nhé.
Tôi cũng từng làm IVF . Lần đầu tôi còn đưa 4 phôi vào nhưng vẫn ko được bạn à.
Bởi tôi nói đấy, con là trời cho, đến được thế giới này hay ko là phước của nó ...
 
Ko liên quan gì cả. Ivf thì liên quan gì đến dê hay ko dê. 2 vc bạn cứ nghĩ là giúp chị gái có con là tốt. Đôi khi nghỉ hơi xa 1 tí thì đó cũng là sợi dây có từ kiếp trước mà kiếp này vợ bạn trả cho chị ấy thôi. Đừng suy nghĩ lung tung. Cần thì giấy tờ rõ ràng. Quan trọng là vợ bạn ấy. Xác định từ đầu ntn thôi.
Sau con ra thì xác định có thêm 1 người mẹ thêm 1 ng bố . Đó cũng là 1 dạng phước vc bạn tu được thôi.
Quyền quyết định vẫn thuộc về vc bạn.
Tôi ko thể can thiệp nên tôi xin phép ko mật thư nhé.
Tôi cũng từng làm IVF . Lần đầu tôi còn đưa 4 phôi vào nhưng vẫn ko được bạn à.
Bởi tôi nói đấy, con là trời cho, đến được thế giới này hay ko là phước của nó ...
Sao T ko nt riêng bạn được vậy. T biết bạn cũng nằm trong trường hợp hiếm muộn và hoàn toàn thông cảm và chia sẻ với bạn, cũng như bạn đã chia với T, nhưng mỗi gđ có hoàn cảnh khác nhau. Nếu được bạn nt riêng cho T nha. T còn rất nhiều việc chia sẻ
 
Có những mối quan hệ trong đời tưởng như chỉ được tạo nên bởi huyết thống, nhưng càng sống lâu, người ta càng nhận ra: có những người bước vào đời mình bằng một sợi dây vô hình mà chính mình cũng không thể gọi tên.

Chị em ruột vốn đã có chung huyết thống. Nhưng khi một người chị không thể tự mình mang thai, rồi phải nhờ chính em gái mang thai hộ, câu chuyện ấy không còn đơn thuần là chuyện của y học hay sinh nở.

Nó trở thành một câu hỏi rất sâu:
Vì sao lại là người em này?

Vì sao đứa trẻ ấy lại đến với gia đình này bằng con đường đặc biệt như vậy?

Và liệu giữa ba người – người chị, người em và đứa trẻ – có một thứ nhân duyên nào đó đã được gieo từ rất lâu trước khi họ gặp nhau trong kiếp này hay không?

Theo góc nhìn của triết lý phương Đông, một cuộc gặp gỡ quan trọng trong đời thường có thể được nhìn dưới chữ “duyên”.

Nhưng “duyên” không nhất thiết có nghĩa là một câu chuyện cụ thể từ tiền kiếp.

Không ai có thể chỉ dựa vào một sự kiện trong hiện tại mà khẳng định là
“Kiếp trước người chị là mẹ của đứa trẻ.”

Hay là
“Kiếp trước người em đã từng mang thai đứa trẻ này.”

Những kết luận như vậy vượt quá khả năng kiểm chứng.
Điều có thể nói một cách sâu sắc hơn là

Con người gặp nhau vì vô số nhân duyên chồng lên nhau.

Một người sinh ra trong cùng một gia đình với mình.

Một người trở thành chị.
Một người trở thành em.
Rồi nhiều năm sau, chính người em ấy lại trở thành người mang trong bụng đứa con mà người chị khao khát có được.

Nếu nhìn bằng chữ “duyên”, đó quả thực là một mối duyên rất sâu.

DUYÊN KHÔNG NHẤT THIẾT LÀ NỢ

Nhiều người khi nói đến tiền kiếp thường lập tức nghĩ đến chữ “nghiệp”.

Nhưng nghiệp không phải lúc nào cũng là món nợ phải trả.
Có nghiệp lành.
Có nghiệp dữ.
Có duyên đến để trả.
Cũng có duyên đến để giúp nhau hoàn thành một điều còn dang dở.

Nếu người em tự nguyện mang thai hộ vì thương chị, vì muốn giúp chị có một đứa con, thì nhìn dưới góc độ nhân quả, điều đáng nói không phải là

“Đứa trẻ này kiếp trước nợ người em.”

Mà có thể hiểu theo một cách nhân văn hơn là
3 người đang cùng tạo nên một nhân duyên mới trong chính kiếp này.

Người chị trao niềm tin.
Người em trao sự hy sinh.
Đứa trẻ trở thành kết quả của một hành trình mà nhiều người cùng góp phần tạo nên.

Đó không nhất thiết là một món nợ.
Nó có thể đơn giản là một lần con người dùng tình thân để cứu lấy một ước nguyện của nhau.

CÒN ĐỨA TRẺ THÌ SAO?

Đây mới là phần khiến nhiều người suy nghĩ.
Đứa trẻ được sinh ra từ người mẹ mang thai hộ, nhưng về mặt huyết thống và pháp lý, câu chuyện có thể rất khác tùy từng trường hợp.

Nếu nhìn bằng triết học phương Đông, ta có thể tách ba khái niệm là

người sinh ra, người nuôi dưỡng và người có huyết thống.

Ba vai trò ấy đôi khi trùng vào một người.

Nhưng cũng có khi không.
Và chính sự khác biệt đó khiến câu chuyện trở nên đặc biệt.

Một đứa trẻ không chỉ được tạo nên bởi một người.
Nó được tạo nên từ rất nhiều nhân duyên: cha mẹ, gia đình, hoàn cảnh, xã hội, thời đại và chính lựa chọn của những người trưởng thành quanh nó.

Bởi vậy, nếu muốn nói về “tiền kiếp”, có lẽ không nên vội vàng gán cho đứa trẻ một thân phận nào đó.

Không nên nói:
“Đây chắc chắn là người từng có duyên với em gái ở kiếp trước.”

Cũng không nên nói:
“Đứa trẻ đến để trả nghiệp cho gia đình.”

Những lời ấy đôi khi vô tình biến một đứa trẻ thành “người mang nghiệp” ngay từ khi chưa hiểu thế giới là gì.

Điều quan trọng hơn là:
Đứa trẻ được đón nhận bằng tình yêu hay bằng một câu chuyện về nghiệp?

Nếu là tình yêu, đó đã là một nhân duyên đẹp.

CÓ THỂ HAI CHỊ EM ĐÃ TỪNG LÀ NGƯỜI THÂN Ở KIẾP TRƯỚC?

Nếu đứng trên góc nhìn tín ngưỡng luân hồi, người ta có thể tin rằng những người có duyên sâu thường gặp lại nhau trong nhiều hình thức khác nhau.

Kiếp này là chị em.
Kiếp khác có thể là cha con, mẹ con, vợ chồng, bạn bè hoặc thậm chí chỉ là những người xa lạ nhưng vô tình giúp đỡ nhau trong một thời điểm quan trọng.

Nhưng đó là niềm tin tâm linh, không phải điều có thể chứng minh bằng một sự kiện đơn lẻ.

Vì thế, câu hỏi hay hơn không phải là:
“Kiếp trước chị em là gì của nhau?”

Mà là:
“Kiếp này chị em đang đối xử với nhau như thế nào?”

Bởi nếu kiếp trước từng là người thân mà kiếp này lại làm tổn thương nhau, thì cái gọi là “duyên” cũng trở nên vô nghĩa.

Ngược lại, nếu kiếp này hai người có thể vì nhau mà hy sinh, biết tôn trọng ranh giới của nhau, biết đặt lợi ích và tương lai của đứa trẻ lên trên lòng ích kỷ cá nhân, thì dù có biết tiền kiếp hay không, mối duyên ấy vẫn đáng quý.

NHƯNG CÓ MỘT ĐIỀU PHẢI CẨN THẬN

Mang thai hộ không phải là chuyện nhỏ.
Đặc biệt khi người mang thai hộ là em gái ruột.

Bởi từ thời điểm đó, tình cảm chị em có thể bị kéo vào một mối quan hệ rất phức tạp:

Ai là mẹ?
Người mang thai có cảm xúc thế nào?
Người chị có cảm thấy bất an hay mặc cảm không?

Sau khi sinh, người em có thể xuất hiện cảm giác lưu luyến hay khó buông bỏ không?

Đứa trẻ sau này biết sự thật sẽ nghĩ gì?

Những câu hỏi ấy đôi khi còn quan trọng hơn câu chuyện tiền kiếp.

Bởi duyên có thể đưa người ta đến với nhau, nhưng cách con người đối xử với nhau mới quyết định duyên ấy trở thành phúc hay thành nghiệp.

Nếu thật sự bước vào hành trình này, 2 chị em cần sự đồng thuận hoàn toàn, chuẩn bị tâm lý kỹ càng, hiểu rõ quyền lợi và trách nhiệm của từng người, đồng thời tuân thủ đầy đủ quy định pháp luật và tư vấn y khoa chuyên môn.

Đừng để hai chữ “nghiệp duyên” khiến một người cảm thấy mình bắt buộc phải hy sinh.

Hy sinh chỉ đẹp khi nó xuất phát từ tự nguyện.

VÀ BIẾT ĐÂU…
Có thể chẳng cần biết kiếp trước hai người là ai.
Có thể chẳng cần biết đứa trẻ đã từng gặp họ ở một đời nào khác.

Bởi đôi khi, điều kỳ diệu nhất của nhân duyên không nằm ở việc:
“Kiếp trước chúng ta là gì của nhau?”

Mà nằm ở câu hỏi:
“Kiếp này, chúng ta có thể trở thành điều tốt đẹp gì cho nhau?”

Nếu người chị biết ơn người em.
Nếu người em không bị ép buộc mà thật sự tự nguyện.
Nếu cả hai cùng bảo vệ đứa trẻ bằng tình yêu và trách nhiệm.

Thì dù có tiền kiếp hay không, họ đã cùng nhau tạo ra một thiện duyên trong kiếp này.
Và có lẽ đó mới là điều đáng quý nhất.
Bởi nhân quả không chỉ nằm ở những gì ta đã làm trong quá khứ.
Nhân quả còn nằm trong từng lựa chọn của hiện tại.
Hôm nay ta gieo một hạt giống bằng tình thương, ngày mai có thể chính ta sẽ là người được hưởng bóng mát của nó.

Còn nếu gieo bằng sự ép buộc, ích kỷ, tham vọng hay chiếm hữu, thì dù nhân danh “duyên tiền kiếp”, cuối cùng vẫn có thể biến một mối quan hệ ruột thịt thành một món nợ tình cảm rất khó trả.

Cho nên, nếu có một câu để nói về chuyện chị nhờ em mang thai hộ, có lẽ tôi sẽ chọn câu này:

“Duyên đưa người ta đến bên nhau, nhưng phúc hay nghiệp được tạo ra từ cách người ta đối xử với nhau sau khi đã gặp.”

Và đôi khi, một đứa trẻ đến với cuộc đời không phải để trả món nợ của ai cả.
Nó chỉ đơn giản là một sinh mệnh đang tìm đường bước vào thế gian – còn những người lớn quanh nó có đủ tình yêu và trí tuệ để đón nhận nó như thế nào, đó mới là phần nhân quả mà chính họ đang viết nên.

Gửi bạn nhé.
 
Có những mối quan hệ trong đời tưởng như chỉ được tạo nên bởi huyết thống, nhưng càng sống lâu, người ta càng nhận ra: có những người bước vào đời mình bằng một sợi dây vô hình mà chính mình cũng không thể gọi tên.

Chị em ruột vốn đã có chung huyết thống. Nhưng khi một người chị không thể tự mình mang thai, rồi phải nhờ chính em gái mang thai hộ, câu chuyện ấy không còn đơn thuần là chuyện của y học hay sinh nở.

Nó trở thành một câu hỏi rất sâu:
Vì sao lại là người em này?

Vì sao đứa trẻ ấy lại đến với gia đình này bằng con đường đặc biệt như vậy?

Và liệu giữa ba người – người chị, người em và đứa trẻ – có một thứ nhân duyên nào đó đã được gieo từ rất lâu trước khi họ gặp nhau trong kiếp này hay không?

Theo góc nhìn của triết lý phương Đông, một cuộc gặp gỡ quan trọng trong đời thường có thể được nhìn dưới chữ “duyên”.

Nhưng “duyên” không nhất thiết có nghĩa là một câu chuyện cụ thể từ tiền kiếp.

Không ai có thể chỉ dựa vào một sự kiện trong hiện tại mà khẳng định là
“Kiếp trước người chị là mẹ của đứa trẻ.”

Hay là
“Kiếp trước người em đã từng mang thai đứa trẻ này.”

Những kết luận như vậy vượt quá khả năng kiểm chứng.
Điều có thể nói một cách sâu sắc hơn là

Con người gặp nhau vì vô số nhân duyên chồng lên nhau.

Một người sinh ra trong cùng một gia đình với mình.

Một người trở thành chị.
Một người trở thành em.
Rồi nhiều năm sau, chính người em ấy lại trở thành người mang trong bụng đứa con mà người chị khao khát có được.

Nếu nhìn bằng chữ “duyên”, đó quả thực là một mối duyên rất sâu.

DUYÊN KHÔNG NHẤT THIẾT LÀ NỢ

Nhiều người khi nói đến tiền kiếp thường lập tức nghĩ đến chữ “nghiệp”.

Nhưng nghiệp không phải lúc nào cũng là món nợ phải trả.
Có nghiệp lành.
Có nghiệp dữ.
Có duyên đến để trả.
Cũng có duyên đến để giúp nhau hoàn thành một điều còn dang dở.

Nếu người em tự nguyện mang thai hộ vì thương chị, vì muốn giúp chị có một đứa con, thì nhìn dưới góc độ nhân quả, điều đáng nói không phải là

“Đứa trẻ này kiếp trước nợ người em.”

Mà có thể hiểu theo một cách nhân văn hơn là
3 người đang cùng tạo nên một nhân duyên mới trong chính kiếp này.

Người chị trao niềm tin.
Người em trao sự hy sinh.
Đứa trẻ trở thành kết quả của một hành trình mà nhiều người cùng góp phần tạo nên.

Đó không nhất thiết là một món nợ.
Nó có thể đơn giản là một lần con người dùng tình thân để cứu lấy một ước nguyện của nhau.

CÒN ĐỨA TRẺ THÌ SAO?

Đây mới là phần khiến nhiều người suy nghĩ.
Đứa trẻ được sinh ra từ người mẹ mang thai hộ, nhưng về mặt huyết thống và pháp lý, câu chuyện có thể rất khác tùy từng trường hợp.

Nếu nhìn bằng triết học phương Đông, ta có thể tách ba khái niệm là

người sinh ra, người nuôi dưỡng và người có huyết thống.

Ba vai trò ấy đôi khi trùng vào một người.

Nhưng cũng có khi không.
Và chính sự khác biệt đó khiến câu chuyện trở nên đặc biệt.

Một đứa trẻ không chỉ được tạo nên bởi một người.
Nó được tạo nên từ rất nhiều nhân duyên: cha mẹ, gia đình, hoàn cảnh, xã hội, thời đại và chính lựa chọn của những người trưởng thành quanh nó.

Bởi vậy, nếu muốn nói về “tiền kiếp”, có lẽ không nên vội vàng gán cho đứa trẻ một thân phận nào đó.

Không nên nói:
“Đây chắc chắn là người từng có duyên với em gái ở kiếp trước.”

Cũng không nên nói:
“Đứa trẻ đến để trả nghiệp cho gia đình.”

Những lời ấy đôi khi vô tình biến một đứa trẻ thành “người mang nghiệp” ngay từ khi chưa hiểu thế giới là gì.

Điều quan trọng hơn là:
Đứa trẻ được đón nhận bằng tình yêu hay bằng một câu chuyện về nghiệp?

Nếu là tình yêu, đó đã là một nhân duyên đẹp.

CÓ THỂ HAI CHỊ EM ĐÃ TỪNG LÀ NGƯỜI THÂN Ở KIẾP TRƯỚC?

Nếu đứng trên góc nhìn tín ngưỡng luân hồi, người ta có thể tin rằng những người có duyên sâu thường gặp lại nhau trong nhiều hình thức khác nhau.

Kiếp này là chị em.
Kiếp khác có thể là cha con, mẹ con, vợ chồng, bạn bè hoặc thậm chí chỉ là những người xa lạ nhưng vô tình giúp đỡ nhau trong một thời điểm quan trọng.

Nhưng đó là niềm tin tâm linh, không phải điều có thể chứng minh bằng một sự kiện đơn lẻ.

Vì thế, câu hỏi hay hơn không phải là:
“Kiếp trước chị em là gì của nhau?”

Mà là:
“Kiếp này chị em đang đối xử với nhau như thế nào?”

Bởi nếu kiếp trước từng là người thân mà kiếp này lại làm tổn thương nhau, thì cái gọi là “duyên” cũng trở nên vô nghĩa.

Ngược lại, nếu kiếp này hai người có thể vì nhau mà hy sinh, biết tôn trọng ranh giới của nhau, biết đặt lợi ích và tương lai của đứa trẻ lên trên lòng ích kỷ cá nhân, thì dù có biết tiền kiếp hay không, mối duyên ấy vẫn đáng quý.

NHƯNG CÓ MỘT ĐIỀU PHẢI CẨN THẬN

Mang thai hộ không phải là chuyện nhỏ.
Đặc biệt khi người mang thai hộ là em gái ruột.

Bởi từ thời điểm đó, tình cảm chị em có thể bị kéo vào một mối quan hệ rất phức tạp:

Ai là mẹ?
Người mang thai có cảm xúc thế nào?
Người chị có cảm thấy bất an hay mặc cảm không?

Sau khi sinh, người em có thể xuất hiện cảm giác lưu luyến hay khó buông bỏ không?

Đứa trẻ sau này biết sự thật sẽ nghĩ gì?

Những câu hỏi ấy đôi khi còn quan trọng hơn câu chuyện tiền kiếp.

Bởi duyên có thể đưa người ta đến với nhau, nhưng cách con người đối xử với nhau mới quyết định duyên ấy trở thành phúc hay thành nghiệp.

Nếu thật sự bước vào hành trình này, 2 chị em cần sự đồng thuận hoàn toàn, chuẩn bị tâm lý kỹ càng, hiểu rõ quyền lợi và trách nhiệm của từng người, đồng thời tuân thủ đầy đủ quy định pháp luật và tư vấn y khoa chuyên môn.

Đừng để hai chữ “nghiệp duyên” khiến một người cảm thấy mình bắt buộc phải hy sinh.

Hy sinh chỉ đẹp khi nó xuất phát từ tự nguyện.

VÀ BIẾT ĐÂU…
Có thể chẳng cần biết kiếp trước hai người là ai.
Có thể chẳng cần biết đứa trẻ đã từng gặp họ ở một đời nào khác.

Bởi đôi khi, điều kỳ diệu nhất của nhân duyên không nằm ở việc:
“Kiếp trước chúng ta là gì của nhau?”

Mà nằm ở câu hỏi:
“Kiếp này, chúng ta có thể trở thành điều tốt đẹp gì cho nhau?”

Nếu người chị biết ơn người em.
Nếu người em không bị ép buộc mà thật sự tự nguyện.
Nếu cả hai cùng bảo vệ đứa trẻ bằng tình yêu và trách nhiệm.

Thì dù có tiền kiếp hay không, họ đã cùng nhau tạo ra một thiện duyên trong kiếp này.
Và có lẽ đó mới là điều đáng quý nhất.
Bởi nhân quả không chỉ nằm ở những gì ta đã làm trong quá khứ.
Nhân quả còn nằm trong từng lựa chọn của hiện tại.
Hôm nay ta gieo một hạt giống bằng tình thương, ngày mai có thể chính ta sẽ là người được hưởng bóng mát của nó.

Còn nếu gieo bằng sự ép buộc, ích kỷ, tham vọng hay chiếm hữu, thì dù nhân danh “duyên tiền kiếp”, cuối cùng vẫn có thể biến một mối quan hệ ruột thịt thành một món nợ tình cảm rất khó trả.

Cho nên, nếu có một câu để nói về chuyện chị nhờ em mang thai hộ, có lẽ tôi sẽ chọn câu này:

“Duyên đưa người ta đến bên nhau, nhưng phúc hay nghiệp được tạo ra từ cách người ta đối xử với nhau sau khi đã gặp.”

Và đôi khi, một đứa trẻ đến với cuộc đời không phải để trả món nợ của ai cả.
Nó chỉ đơn giản là một sinh mệnh đang tìm đường bước vào thế gian – còn những người lớn quanh nó có đủ tình yêu và trí tuệ để đón nhận nó như thế nào, đó mới là phần nhân quả mà chính họ đang viết nên.

Gửi bạn nhé.
Thanks bạn.
 
Sao T ko nt riêng bạn được vậy. T biết bạn cũng nằm trong trường hợp hiếm muộn và hoàn toàn thông cảm và chia sẻ với bạn, cũng như bạn đã chia với T, nhưng mỗi gđ có hoàn cảnh khác nhau. Nếu được bạn nt riêng cho T nha. T còn rất nhiều việc chia sẻ
Tôi viết cả cho vc bạn đọc và suy nghĩ nhé. Tôi ko có quyền can thiệp chuyện này được.
Tôi ko hiếm muộn. Tôi chỉ muốn chọn 1 đứa trẻ thông minh nhất thôi.😊
 
Đúng rồi, chưa kể chuyện hậu trường phía sau có nhiều uẩn khúc ko, vd lấy lý do chăm sóc con ổng chăm sóc vk t luôn
nhiều cái khó nói lắm , m cố gắng kiếm phụ ổng ai mang thai hộ chứ vợ mình thì chỉ mình sở hữu thôi chả muốn cho đứa nào mượn hay là động đến cả ,
- nguy hiểm khi mang thai hoặc khi đẻ có thể xảy ra: nhỡ lúc mang thai có vấn đề hoặc lúc sinh có vấn đề vợ con m bị ls thì ai chịu
- có thể bị thay đổi những thói quen hoặc hành động khác thường: kiểu vì mang thai con của ổng nên ổng sẽ hay để ý tới vợ m hơn, hay thân thiết hơn, gần gũi hơn , tần suất gặp vợ chồng m hoặc gặp riêng vợ m cũng nhiều hơn( kể cả đ có chuyện gì mờ ám nhưng mà vì đ thích có những chuyện như thế , đ thích ai quan tâm quá mức tới vợ nên đ muốn)
- sau này nữa, vì vợ m một phần cũng nuôi con của ổng nên skhi sinh ra kiểu gì cũng sẽ có một góc nhìn một sự quan tâm đặc biệt nào đó đến đứa trẻ kia, vì vốn dĩ vợ m là mẹ của đứa trẻ đấy mà
và còn rất nhiều việc sẽ xảy ra nữa...
=> nên t khuyên thật, giờ m hãy từ chối khéo ông đấy đồng đời là sẽ giúp ông đấy tìm người mang thai hộ : nếu m ở việt nam thì tìm ng mang hộ không có thiếu đâu , chúc m sớm giải quyết ổn thoả
 
Top