Cuộc đời quá ngắn. Trung bình ăn học đến năm 22 tuổi thì bắt đầu đi làm. Nếu đầu óc, kĩ năng bình thường thì khoảng thời gian từ 22t-30t là thay đổi lương nhiều nhất. Từ năm 30t, nếu không có thay đổi gì lớn thì sẽ làm tàng tàng trong lo sợ, hoang man về tương lai.
Ai 30t có vợ, con thì cuộc sống sẽ xoay quanh làm sao để chăm lo cho gia đình, đặc biệt là con của mình.
Tao thấy con người bình thường chỉ có khoảng thời gian sống thoải mái đến năm 30 tuổi là hết. Từ năm 30 tuổi trở về sau hoặc sống trong lo lắng, hoang man, vô định. Hoặc là sống vì gia đình, con cái thôi. Nên nhiều người tầm 55-60 tuổi, khi con cái đã lớn, đủ lông, đủ cánh để sống cuộc đời nó thì bắt đầu mất định hướng, vì không còn biết sống vì điều gì nữa.
Những ai không lập gia đình thì tính cách sẽ trở nên quái gở, khùng khùng, điên điên.
Đáng lẽ đến sau tuổi 30, mỗi năm nên có một cuộc kiểm tra, đánh giá tâm lí định kì. Ai cũng vượt qua được chuẩn đánh giá thì có thể cân nhắc hiến tạng, hiến xác tự nguyện ngay và luôn.