Đàn ghita là một công cụ rẻ tiền dễ tiếp cận, dễ học.
Khi xưa chỗ bán đàn ít, người thường khó biết để mua, không có thầy, lớp, giáo trình, pp để học bài bản. Còn bây giờ thì order cây đàn nó ship tới tận nhà, có chỗ bán thì nó bán luôn giáo trình kèm đàn khỏi cần tìm thầy để học, còn không thì bật youtube vô số thầy dạy free tận tình từ a-z, kiểu gì cũng ra được vài skills cơ bản, go pro thì vào hội nhóm mà tự try hard, ở đó có các thầy chấm, chỉ lỗi free. Còn không thì học khoá học thầy kèm 1 1 (bây giờ đầy rẫy), kiểu gì cũng sẽ đánh được, thậm chí có thể ra nghề.
Bây giờ người học đàn, chơi đàn (không phải dân nghề) coi chơi đàn như một thú chơi cá nhân là chính (như câu cá, xe đạp, chơi xe, sưu tầm rượu...)
Chơi đàn có tán gái được không? Không, nhưng nếu là cấp độ Nghệ sĩ (Pro), kiếm tiền ổn định nhờ việc chơi nhạc cụ thì được, sức hút không đến từ cây đàn hay vài bài đệm hát vu vơ, mà là từ phong thái, cái tôi, chất nghệ, thu nhập của nghệ sĩ.
Ở điểm này bọn phương Tây đi trước xứ ta lâu rồi, chúng nó không có thần thánh sự lãng mạng, nhạc cụ, ở thời điểm xứ ta còn bận đổi mới thì chúng nó đã nghe nhoè tai ở các show, sự kiện âm nhạc, thính phòng rồi, chúng nó đã biết thế nào là hay, dở, gu cá nhân từ rất lâu, cho nên không thể lấy cái đàn ghi ta vài trăm Ơ khẩy khẩy như khẩy hột le bà già là gái nó chảy nước ra đâu.
Có câu cửa mồm chúng nó hay trêu đùa đại loại là: Mày đàn hay thì mày sẽ hấp dẫn được thằng đàn ông khác có cùng sở thích.