Có Hình GenZ: Chủ nghĩa hư vô tài chính

Năm 2023, một hộ gia đình Việt Nam cần trung bình 23,5 năm thu nhập để mua được một căn hộ (theo công bố từ Công ty tư vấn bất động sản Cushman & Wakefield).

Năm 2026, con số ấy đã vọt lên 30,2 năm (theo báo cáo từ Tổng cục Thống kê phối hợp cùng Viện Nghiên cứu Bất động sản Việt Nam).

Hãy làm một phép trừ đơn giản và tàn nhẫn: Trong 3 năm bạn cắm mặt đi làm, nhịn ăn nhịn mặc, tích góp từng đồng, cái đích bạn nhắm tới đã lùi xa thêm gần 7 năm. Bạn không hề đứng yên. Bạn đã chạy hết tốc lực về phía trước. Nhưng , vạch đích chạy nhanh hơn bạn.

Điều gì xảy ra bên trong tâm trí một con người, vào đúng khoảnh khắc họ nhận ra bản chất của phép tính này?

Câu trả lời, hóa ra, không phải là sự quyết tâm cao hơn. Cũng chẳng phải nỗi tuyệt vọng theo kiểu buông xuôi. Mà Đó là một trạng thái thứ ba, kỳ lạ hơn, và trong vài năm gần đây đã được định danh rõ ràng trên khắp các thị trường tài chính toàn cầu: chủ nghĩa hư vô tài chính (financial nihilism).

"ĐẰNG NÀO SỐ TIỀN ĐÓ CŨNG CHẲNG THAY ĐỔI ĐƯỢC GÌ"

Chi phí sinh hoạt đang bóp nghẹt, cơ hội vươn lên đã bị tước đoạt, và giấc mơ "cần cù bù thông minh" phần lớn chỉ còn thuộc về quá khứ.

Và đây là logic hạt nhân:

"Tại sao không thả 500 đô vào một đồng coin rác có khả năng nhân tài khoản năm mươi lần, dù biết rõ nhiều khả năng mình sẽ mất sạch? Đằng nào 500 đô đó cũng chẳng thay đổi được gì."

Hãy đọc lại câu nói đó một lần nữa. Đó không phải là tiếng nói của sự tham lam. Đó là tiếng than của một người đã tính toán kỹ lưỡng và nhận ra rằng: Khoản tiền tiết kiệm của mình quá nhỏ bé so với khoảng cách cần vượt qua, đến mức nó hoàn toàn mất đi ý nghĩa.

Khi 500 đô để dành không thể đưa bạn đến bất cứ đâu, nó ngừng làm "tiền tiết kiệm" và biến thành một "tấm vé số".

Không phải vì bạn ngu ngốc. Mà vì trong phép tính tuyệt vọng của bạn, tấm vé số bỗng nhiên sở hữu giá trị kỳ vọng cao hơn.

ĐÂY KHÔNG PHẢI SỰ NGU NGỐC, MÀ LÀ TÂM LÝ HỌC

Đứng trước hiện tượng này, phản xạ tự nhiên của thế hệ đi trước thường là lắc đầu thở dài: "Bọn trẻ bây giờ thích ăn xổi, thiếu kiên nhẫn, không chịu khó như thời chúng tôi."

Nhưng tâm lý học hành vi có một phát hiện khiến lời trách móc ấy trở nên thật hời hợt.

Hãy thử tự đặt mình vào lựa chọn sau:

(A) Chắc chắn mất 750 nghìn đồng.

(B) 75% khả năng mất 1 triệu đồng, và 25% khả năng không mất gì cả.

Xét về mặt toán học thuần túy, giá trị kỳ vọng của hai phương án là như nhau.

nhưng, đại đa số mọi người đều chọn B, chấp nhận một canh bạc.

Đây chính là hiện tượng tìm kiếm rủi ro trong miền thua lỗ (risk-seeking in the loss domain).

Khi con người tin rằng mình đã ở vào thế thua chắc, họ trở nên liều lĩnh một cách bất thường.

một mất mát chắc chắn sẽ khép lại mọi cửa thoát, trong khi một canh bạc, dù có xác suất tệ hơn, vẫn để hé ra một khe cửa hẹp của hy vọng.


Bây giờ, hãy đặt phát hiện ấy bên cạnh con số 30,2 năm (theo Tổng cục Thống kê và Viện Nghiên cứu Bất động sản Việt Nam).

Đối với một người trẻ nhìn vào bảng lương và bảng giá nhà hiện tại, con đường "tiết kiệm đều đặn suốt đời" không còn được bộ não mã hóa là lựa chọn an toàn nữa. Nó được mã hóa là một thất bại chắc chắn, chỉ là diễn ra chậm rãi.

Ngay khoảnh khắc bộ não xếp lựa chọn an toàn vào ô "thua chắc", toàn bộ logic vận hành bị đảo chiều: Canh bạc mạo hiểm nghiễm nhiên trở thành lựa chọn hợp lý duy nhất.

Người trẻ đổ tiền vào coin rác không phải vì họ không biết tính toán. Mà Chính vì họ đã tính quá kỹ, và kết cục nghiệt ngã của phép tính đã đẩy họ về phía rủi ro.

Chủ nghĩa hư vô tài chính không sinh ra vì ai đó cố tình bác bỏ đức tính cần cù, tiết kiệm hay kiên nhẫn. Nó sinh ra vì những đức tính ấy đã ngừng cho ra kết quả, và không gì tiêu diệt một hệ giá trị nhanh bằng việc nó không còn hiệu nghiệm trong thực tế.

Người trẻ đổ tiền vào coin rác với niềm tin ngây thơ rằng mình đang nổi loạn chống lại một hệ thống kinh tế bất công, mà không nhận ra rằng họ vừa bước chân vào một hệ thống khác, trần trụi, thao túng và tàn nhẫn hơn gấp nhiều lần:
  • Sàn giao dịch thu phí trên mọi lệnh cắt lỗ hay chốt lời của bạn
  • Nhà cái thu tiền dựa trên xác suất toán học khô khốc, không dựa trên cảm xúc phẫn nộ.
  • Kẻ phát hành coin rác đút túi chính khoản tiền xương máu của những người đặt niềm tin vào nó.

Cơn phẫn nộ chính đáng của cả một thế hệ, hóa ra, lại trở thành một món hàng hóa béo bở, và có cả một ngành công nghiệp đang sống khỏe bằng cách thương mại hóa sự tuyệt vọng đó.


Tệ hơn, hư vô tài chính là một lời tiên tri tự ứng nghiệm:
  • niềm tin cho rằng "tiết kiệm là vô nghĩa" sẽ dẫn đến hành vi dừng tiết kiệm.
  • không tiết kiệm sẽ dẫn đến việc thực sự không bao giờ tích lũy được tài sản
  • và kết cục trắng tay đó lại được đưa ra làm bằng chứng: "Thấy chưa, tôi đã nói là phép tính này không có kết quả mà!"

Một vòng lặp độc hại khép kín. Trong canh bạc này, kẻ thua cuộc không thể quay về vạch xuất phát, họ bị đẩy lùi sâu hơn vào khoảng trống phía sau, tổn thất cả tài chính lẫn quỹ thời gian của tuổi trẻ.

Nhưng xét cho cùng, chủ nghĩa hư vô tài chính không phải là biểu hiện của một kẻ đã hoàn toàn hết hy vọng. Nó là hành vi của một kẻ vẫn còn hy vọng đến mức tuyệt vọng,
một khát khao mãnh liệt đến mức sẵn sàng đánh đổi tất cả cho một bước nhảy sinh tử.

Go big or go bridge.

36cf56s5IS.jpeg
 
Sửa lần cuối:
Năm 2024 tao đọc thằng lê minh mẫn fuck book viết bình luận về trò chơi con mực thấy hay thôi chứ đéo hiểu cặn kẽ như giờ. Nó viết về tư bản & phản tư bản rất hay. Quả thực nếu ai cũng kệ mẹ hết thì con người sẽ diệt vong,vì rõ ràng số tiền để tồn tại qua ngày đéo lớn. Cho nên vi mô thì luôn có bank,yanglake chắp cánh những ước mơ từ ăn chơi cho đến làm ăn,vĩ mô thì các cường cuốc ko bao giờ cho phép mấy thằng kiểu như đông lào bể nợ.
 

Có thể bạn quan tâm

Top