Mỗi thời đều có một kiểu gian lận trong thi cử thôi, không bằng cách này thì cách khác.
Kể chuyện thi về TN cấp 2 quê tau. Hồi đấy, nhà trường phát(bán) cho học sinh bộ đề cương ôn thi 4 môn, toán, văn, sử, lý hay gì quên mất. Tao không có tiền, nên chỉ mình tao không mua được. Ngày thi, học sinh toàn huyện tập trung về thi tại 1 trường quê xã nhà của tao.
Trước ngày thi 3 ngày, bà cô chủ nhiệm gửi tml cháu học ngu ở xã khác vô ở ké nhà tao để tao kèm nó học (vì bà ấy biết tao học giỏi). Tiện thể, nó có thể xem ké bài của tao khi thi vì bà cô biết tao với nó xếp ngồi kế nhau (tên gần giống). Vậy là trong 3 ngày đó, tao học ké bộ đề cương ôn thi của nó luôn. Mà nhỏ nhớ ghê thiệt, trong một buổi là tao thuộc luôn 4 cuốn sách nhỏ đó luôn.
Đến ngày thi, tml đó được xếp SBD ngồi sát tao thật. Vấn đề là, tao không cho nó coi bài tao làm vì sợ bị bắt, với lại tao cũng không thích vậy. Lúc này ngoài vườn, công an, thầy cô, và dân xôn xao phía ngoài, ném tài liệu vô như mưa. Tao thì không xem cái đó, vì bài khá dễ đối với tao. Nhiều khi mấy cái phao đó còn sai, thêm nữa là sợ bị đuổi. Thằng ml đó không xem được của tao, nên dựa vô phao được ném vào.
Trong cuộc thi đó, có một bài toán cuối tao bó tay. Sau cuộc thi vài ngày, tao leo cửa sổ trường vào xem mấy cái cái phao đó để xem có ai giải được bài toán đó không. Tao nhận ra là kẻ cả thầy cô cũng không giải được. Sau đó cô hiệu trưởng nói là có 1 tml xã khác làm được bài toán đó, nhưng tml đó lại thấp điểm thua tao khá nhiều. Tao lúc đó được 35 điểm 4 môn, cao nhất huyện (không cao so với bây giờ, vì hồi đó điểm 7 8 gọi là cao rồi). Nghỉ lại tao cũng vui vì tao không gian lận gì, dù trường ngầm cho phép. Con tml ở ké nhà tao, tao không bao giờ gặp lại nó. Chắc nó cũng pass thôi, gian lận kiểu đó mà.