Có Hình [THẮC MẮC] Dân gởi tiết kiệm kỷ lục 10,826 triệu tỷ đồng nhưng ngân hàng vẫn KHÁT VỐN, vậy tiền đi về đâu trong khi kinh doanh đang bết bát ?

CHAEBOL NGUYÊN BẢN VÀ PHIÊN BẢN "NỬA VỜI" TẠI VIỆT NAM

Trong lịch sử kinh tế thế giới, mô hình Chaebol (tài phiệt) của Hàn Quốc những năm 1960 luôn là ví dụ kinh điển về cú bắt tay chiến lược giữa Nhà nước và Tư nhân để vực dậy một nền kinh tế đổ nát. Nhìn sang Việt Nam hôm nay, dường như chúng ta đang vận hành một phiên bản Chaebol khá "nửa vời".

1. Bản chất Chaebol Hàn Quốc: Đổi đặc quyền lấy kỷ luật toàn cầu.

Vào thập niên 1960, dưới bàn tay sắt của Tổng thống Park Chung-hee, chính phủ Hàn Quốc đã dồn những nguồn lực quốc gia tối thượng — từ tín dụng ưu đãi đến bảo hộ độc quyền — vào tay một số ít gia tộc để nhào nặn nên Samsung, Hyundai, LG, SK...

Nhưng điểm mấu chốt tạo nên kỳ tích sông Hàn không nằm ở sự ưu ái, mà nằm ở cơ chế sàng lọc tàn nhẫn dựa trên hai nguyên tắc:
- Áp lực xuất khẩu bắt buộc: Chính phủ không nuôi "gà chọi" bằng thóc nội địa. Các tập đoàn buộc phải lao vào các ngành công nghiệp nặng, công nghệ cao (đóng tàu, luyện thép, ô tô, bán dẫn) để đấu tay đôi với các ông lớn Mỹ, Âu, Nhật. Không mang được ngoại tệ về, dòng vốn ưu đãi lập tức bị cắt đứt. Thắng làm vua, thua bị đào thải.
- Cộng sinh chuỗi cung ứng: Định hướng Chaebol vào sản xuất công nghiệp và bắt buộc họ phải kéo theo hàng ngàn doanh nghiệp vừa và nhỏ (SME) trong nước tham gia sâu vào chuỗi giá trị>>>>Thịnh vượng được lan tỏa thực chất.

2. Phiên bản "Chaebol hướng nội" tại Việt Nam
Chủ trương phát triển các tập đoàn kinh tế tư nhân lớn đóng vai trò "đầu tàu" là định hướng hoàn toàn đúng. Thực tế, chúng ta đã hình thành được những đế chế quy mô khổng lồ, kiểm soát phần lớn vốn hóa chứng khoán, quỹ đất và các lĩnh vực trọng yếu.
Tuy nhiên, khi mô hình này được "Việt hóa", những khoảng trống chết người bắt đầu lộ ra, đó là:

Tập trung cào xới "địa tô" nội địa: Thay vì mang chuông đi đánh xứ người, chịu áp lực xuất khẩu công nghệ hay sản phẩm công nghiệp, đa phần các "đầu tàu" của chúng ta lại lớn lên nhờ khai thác tài nguyên nội địa — chủ yếu là bất động sản, tài chính và dịch vụ tiêu dùng.

Dòng tiền khép kín trong "hệ sinh thái": Lợi ích và dòng tiền từ các chính sách ưu đãi, thay vì chảy vào huyết mạch nền kinh tế để lan tỏa, thì lại xoay vòng, "xào nấu" bên trong các công ty con, công ty liên kết của chính tập đoàn đó.

Sự đứt gãy của khối doanh nghiệp vừa và nhỏ (SME): Khác với Nhật Bản hay Hàn Quốc — nơi các tập đoàn lớn nuôi dưỡng hàng vạn nhà cung cấp vệ tinh vững mạnh — khối SME tại Việt Nam phần lớn đang bị đẩy bên lề cuộc chơi. Họ chật vật xoay xở với nguồn vốn đắt đỏ và chi phí mặt bằng ngất ngưởng do chính bong bóng tài sản từ các ông lớn tạo ra.

3. Hệ lụy: Kinh tế hình chữ K và rủi ro "bụng ỏng đít teo". Sự lệch pha này đang bào mòn sức khỏe tổng thể của nền kinh tế một cách âm thầm nhưng khốc liệt:

Phân hóa hình chữ K sâu sắc: Nhánh đi lên là các tập đoàn lớn nắm giữ nguồn lực, đất đai và các đặc quyền. Nhánh cắm đầu xuống là đại đa số doanh nghiệp SME, hộ kinh doanh và người lao động — những đối tượng đang bị bóp nghẹt biên lợi nhuận và đối diện với sức mua cạn kiệt.

Cấu trúc dị dạng: Khi nguồn lực quốc gia (đất đai, tín dụng, giấy phép) tập trung quá mức vào một nhóm lợi ích mà thiếu đi áp lực về hiệu suất kinh tế thực, chúng ta dễ rơi vào trạng thái "bụng ỏng đít teo" — phình to ở phần ngọn (các tập đoàn ngàn tỷ) nhưng teo tóp ở phần gốc (năng lực sản xuất cốt lõi và túi tiền của người dân).

Thiết nghĩ:
Một nền kinh tế muốn bứt phá không thể thiếu những cánh chim đầu đàn. Nhưng nếu sao chép mô hình Chaebol mà bỏ quên hai mỏ neo cốt lõi: Kỷ luật xuất khẩu và Trách nhiệm dẫn dắt chuỗi cung ứng, chúng ta sẽ chỉ tạo ra những "đầu tàu" ngốn tài nguyên nhưng thiếu đi lực kéo thực sự.
Bài toán ở đây không phải là kìm hãm các tập đoàn lớn, mà là thiết lập lại luật chơi: Gắn liền đặc quyền ưu đãi với trách nhiệm tạo ra giá trị kinh tế thực cho quốc gia.
"Chaebol" là của xứ củ sâm
Còn ở Đông Lào là "Cha bố"
 
"Bán nước" cho quỹ tài chén thì có ánh sáng cuối đường bể phốt không luật sư @Johnsmith, ra chỉ thị cho các tập đoàn nhà nghỉ tái cấu trúc rồi đó, hết quý 3 phải ra phương án bán vốn không là một vài bank lại 0,000 đồng
Vẫn câu đó:"Nợ ko tự sinh ra ra hay mất đi, nó chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác".

Ở bình diện vĩ mô (cả cái xứ này) lẫn vi mô (1 vài "chaebol" (phát âm là Cha bố)) thì cta đang ko tìm cách tạo ra tài sản hay giá trị để xóa nợ, mà là đang cố tìm cách để nợ chuyển từ dạng này sang dạng khác thôi.
 
Vào các dự án lớn của những thằng như vượn chứ đâu? Ko lẽ ủi hết giờ ko có tiền làm
 
Ai cũng biết thế
Nhưng tình hình bây h thì m làm gì để lãi nói t nghe xem ?
Bọn phía trên có nhiều thằng cao thủ đưa ra rất nhiều phương án, mày có thể tham khảo. Tao chỉ thuận mồm nói thôi. Không cần để ý.
 
Mày ngu như chó vậy. Giờ cầm vàng sjc đi bán kể cả vàng vỉ các cửa hàng đều từ chối mua giá trị trường mà mua bằng giá vàng trôi nổi không nguần gốc. Mỗi cây mất 10 tr đồng. Vậy thì rõ ràng quyền lợi mua vàng của nhà nước déo bằng mấy cửa hàng trôi nổi. Chưa kể đi ra Bao Tín hay các thương hiệu lơn từ chối mua. Lồn mẹ mày mua vàng nhà nước tự nhiên mất thêm 10 tr mà đi bán phai quỳ lậy chúng nó thì mày có dám ôm không. Mai nó ra chính sách bán vàng phải có đủ thông tin giấy tờ kiểm đinh do cơ quan chúng nó lập ra thì chỉ có mà đái ra quần . Muốn đi bán phải qua nhà nước kiểm định thì dân ngu có dám mang vàng đi bán lông nhông chắc. Ngu lại hay nói.

Đầu cơ lướt sóng thì lỗ chứ dân ôm chắc tay càng sập nó càng mua chứ ông. Vàng mà sập tôi nói với ông dân xin nghỉ làm đứng đầy đường mua luôn chứ đùa.
Pnj giờ cũng đang méo mồm ôm lại kim cương lởm giả lại khách bằng vàng đây. Nghĩ mà thốn.
 
đe dọa k giảm là năm sau cắt room tín dụng r đó :vozvn (20):
Để chờ xem có nách đẫm mồ hôi v2 k? :sweet_kiss:
Đơn giản lắm, mày có quyền đòi lãi suất thấp. Nó OK, anh chờ em trình sếp. Chừng nào được sẽ giải ngân. Xong, ngồi chờ mốc mỏ.

Cuối cùng doanh nghiệp vẫn ohair ôm lãi suất cao thôi. Chỉ có mấy thằng được chỉ định vay như Vin Sun mới hưởng lợi.

Đcm. Khổ gấp đôi cho mấy thằng sản xuất.
 
Đơn giản lắm, mày có quyền đòi lãi suất thấp. Nó OK, anh chờ em trình sếp. Chừng nào được sẽ giải ngân. Xong, ngồi chờ mốc mỏ.

Cuối cùng doanh nghiệp vẫn ohair ôm lãi suất cao thôi. Chỉ có mấy thằng được chỉ định vay như Vin Sun mới hưởng lợi.

Đcm. Khổ gấp đôi cho mấy thằng sản xuất.
Hợp lý, gần cuối năm mà mấy thằng này vẫn k đủ để tạo ra tăng chưởng 2 con số thì chắc có lẽ là cũng nên in tiền dần nhể
 

Có thể bạn quan tâm

Top