Mưa Thất Tịch tràn về bên bậu cửa.
Ngói nâu thương con Sẻ hót một mình.
Căn phòng nhuốm một màu đêm tĩnh mịch.
Em nhớ gì mà vành mắt rưng rưng?
"Tôi lặng lẽ gieo vài mầm hoa Cúc.
Ướp thương trên vạn cánh để yêu người.
Nhưng đời mà! Giấc mơ nào có thực?
Níu tay gầy, còn mỗi gió trêu ngươi....."
Bao nghiệt ngã, đổ lên người thiếu phụ.
Lưỡi trần gian đen trắng đổi mấy hồi?
Ngực đau thắt, nhưng cách gì chế ngự?
Đành mỉm cười: Em tự dỗ em thôi!
"Ngủ đi em! Bờ Môi và Tóc Rối!
Bi thương cõi người cứ đổ hết sang tôi"
P/s:
Một chiếc ảnh cũ mix ther cũ
trong 1 ngày Thất Tịch cũ ^^