Ganas
Gió lạnh đầu buồi
Mỗi ngày tôi sống mà không như đang sống. Đều đặn đến công ty đúng giờ, làm đi làm lại công việc đã làm từng ấy năm, nói chuyện với những người đã quen nhẵn mặt.
Nhìn lại thấy mình không khác gì những năm trước, chỉ có cơ thể ngày càng lão hóa, yếu dần. Tâm hồn khô cằn, cô độc.
Để tìm cảm giác mới, chạy trốn khỏi cảm giác cũ. Tôi đã đi tập gym, đi học ngoại ngữ. Nhưng đôi lúc chợt nghĩ "Mình có đang thay đổi, có đang phát triển hơn trước không? " Hay vẫn chỉ là mình.
Nhìn lại thấy mình không khác gì những năm trước, chỉ có cơ thể ngày càng lão hóa, yếu dần. Tâm hồn khô cằn, cô độc.
Để tìm cảm giác mới, chạy trốn khỏi cảm giác cũ. Tôi đã đi tập gym, đi học ngoại ngữ. Nhưng đôi lúc chợt nghĩ "Mình có đang thay đổi, có đang phát triển hơn trước không? " Hay vẫn chỉ là mình.
