Tranh cãi gần 2.000 năm: Khổng Minh quá sai khi bác bỏ kế sách của Ngụy Diên?

Kế sách của Ngụy Diên mà Khổng Minh bác bỏ sau đó được quân Ngụy áp dụng và thắng lớn; có phải nếu nghe Ngụy Diên thì chiến dịch của Khổng Minh đã không thất bại?​

Đến nay sau 1.800 năm, cuộc tranh cãi về kế sách Tý Ngọ cốc vẫn chưa ngã ngũ. Mưu kế quân sự đầy táo bạo này của Ngụy Diên là một trong những đề tài gây tranh cãi lớn nhất trong lịch sử quân sự thời Tam quốc.

Vị trí đặc biệt của Tý Ngọ cốc

Tý Ngọ cốc là một khe núi (hẻm vực) cực kỳ hiểm trở xuyên qua dãy núi Tần Lĩnh (Thiểm Tây - Trung Quốc). Trong phong thủy của người Trung Hoa, “Tý” là hướng chính Bắc, “Ngọ” là hướng chính Nam. Đường hẻm này chạy gần như một đường thẳng theo trục Bắc - Nam cắt ngang dãy Tần Lĩnh, nên được gọi là Tý Ngọ. Cửa ngõ phía Bắc gọi là Tý khẩu, cửa ngõ phía Nam gọi là Ngọ khẩu.

Vào thời Tam quốc, núi Tần Lĩnh là bức tường thành tự nhiên ngăn cách giữa miền Bắc (địa bàn của Tào Ngụy) và miền Nam (địa bàn Thục Hán). Ở thời đó, đường Tý Ngọ quá hẹp lại hiểm trở theo kiểu “một người làm nghẹt, vạn người không qua”, binh sỹ bắt buộc phải hành quân thành một hàng dài dằng dặc. Nếu bị quân phục kích từ trên cao ném đá hoặc bắn tên xuống, quân đội bên dưới hoàn toàn không có không gian để dàn trận hay né tránh.

Tam quốc - thời kỳ lịch sử của Trung Quốc xuất hiện nhiều anh hùng hào kiệt.

Tam quốc - thời kỳ lịch sử của Trung Quốc xuất hiện nhiều anh hùng hào kiệt.

Dãy Tần Lĩnh là nơi chắn gió mùa, nên vùng núi này thường xuyên đón những trận mưa lớn bất ngờ. Khi mưa lớn, nước từ các đỉnh núi đổ dồn vào lòng hẻm Tý Ngọ tạo thành lũ quét kinh hoàng, dễ dàng cuốn trôi hoặc làm mục nát hệ thống cầu ván. Nếu cầu gãy, quân đội ở giữa thung lũng sẽ bị cô lập hoàn toàn, tiến thoái lưỡng nan và đối mặt với nguy cơ chết đói.

Dù có sự rủi ro lớn về địa hình và thời tiết nhưng thời Tam quốc, Tý Ngọ là đường ngắn nhất để quân Thục có thể tiến thẳng tới uy hiếp trung tâm Trường An của Nguỵ và ngược lại. Chính vì thế, vị trí này xuất hiện trong chiến lược quân sự gây tranh cãi nhất thời Tam quốc.

Kế sách Tý Ngọ cốc của Ngụy Diên

Sau khi Lưu Bị qua đời, Gia Cát Lượng tập trung lực lượng lớn để tiến hành chiến dịch Bắc phạt lần thứ nhất.

Biết tướng trấn giữ Trường An của nước Ngụy lúc đó - Hạ Hầu Mậu - là kẻ bất tài, nhút nhát, đi lên nhờ quan hệ thân tộc, Ngụy Diên đề xuất với Gia Cát Lượng một kế hoạch táo bạo. Ông xin Gia Cát Lượng cấp cho 5.000 tinh binh và 5.000 dân phu tải lương đi theo đường Tý Ngọ để đánh chiếm Trường An.

Ngụy Diên tính toán chỉ mất 10 ngày để vượt qua hẻm núi, bất ngờ áp sát kinh đô miền tây của địch và Hạ Hầu Mậu chắc chắn sẽ hoảng sợ bỏ chạy. Ngụy Diên sẽ chiếm giữ Trường An, hội quân với đại quân của Gia Cát Lượng đi đường chính từ phía tây kéo sang để bình định hoàn toàn vùng Quan Trung.

Kế hoạch của Nguỵ Diên được đánh giá là cực kỳ táo bạo và bất ngờ. Chiến tranh thời cổ đại đề cao tính bất ngờ. Việc đi xuyên qua con đường mà đối phương cho rằng “không thể đi được” là cách nhanh nhất để làm tê liệt hệ thống phòng thủ.

Hơn nữa, nếu chiếm được Trường An - kinh đô cũ của nhà Hán, uy danh nhà Thục sẽ tăng vọt, khiến các quận xung quanh tự khắc đầu hàng.

Nguỵ Diên là người có tài năng quân sự xuất sắc. Ông có các kế hoạch tấn công vô cùng táo bạo. Lưu Bị thường giao cho Nguỵ Diên những nhiệm vụ tấn công độc lập và mạo hiểm. Kế sách Tý Ngọ cốc phản ánh đúng tư duy độc lập và khác biệt của vị tướng này.

Khi Lưu Bị còn sống, Nguỵ Diên luôn được trọng dụng và giao nhiệm vụ thủ lĩnh tiên phong.

Khi Lưu Bị còn sống, Nguỵ Diên luôn được trọng dụng và giao nhiệm vụ thủ lĩnh tiên phong.

Tuy nhiên, Gia Cát Lượng thẳng thừng bác bỏ kế sách của Nguỵ Diên vì cho rằng nó quá mạo hiểm (“bất toàn chi kế”). Theo thừa tướng nhà Thục, đường hẻm Tý Ngọ dài hơn 200km, vô cùng hẹp. Nếu quân Ngụy phát hiện và mai phục ở cửa ra, 5.000 tinh binh của Thục Hán sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn mà không có đường lui. Thêm vào đó, đường núi dễ bị sạt lở hoặc gặp mưa lớn. Nếu chậm trễ, quân Thục sẽ chết đói trong hẻm núi.

Gia Cát Lượng không bao giờ đặt cược vận mệnh quốc gia vào giả định “đối phương sẽ bỏ chạy”. Nếu Hạ Hầu Mậu thủ thành, hoặc viện binh từ Lạc Dương đến kịp, cánh quân Ngụy Diên sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn.

Trong trường hợp may mắn, đội quân của Nguỵ Diên chiếm được Trường An nhưng đại quân của Gia Cát Lượng không đến kịp, họ sẽ bị quân tiếp viện của nhà Ngụy bao vây và cô lập.

Các nhà quân sự và sử gia sau này nhận định, đây là cuộc đối đầu giữa hai trường phái quân sự kỳ binh và chính binh. Ngụy Diên (tư duy kỳ binh) coi trọng thắng lợi cục bộ, dám mạo hiểm để đạt bước ngoặt lớn. Đây là tư duy của một võ tướng ưa chuộng sự đột phá.

Gia Cát Lượng (tư duy chính binh) dùng binh rất cẩn trọng. Ông nhận định, Thục vốn yếu hơn Ngụy, 1 vạn người (gồm 5.000 tinh binh và 5.000 dân phu tải lương) là tài sản quá lớn để đem ra đánh bạc. Do đó, ông chọn cách tiến quân chậm chắc, chiếm đất đến đâu bình định đến đó, dù chậm nhưng không thua.

Gia Cát Lượng từ chối kế hoạch đường Tý Ngọ của Nguỵ Diên vì ông thực hiện nguyên tắc “không đánh ván cờ không có đường lùi”. Theo đánh giá của ông, kế của Ngụy Diên hoàn hảo về mặt ý tưởng nhưng có quá nhiều biến số may rủi (thời tiết, tâm lý địch) khi thực hiện.

Bên cạnh những lý do quân sự thuần túy, nhiều sử gia đặt ra giả thuyết về một rào cản vô hình khác: Sự thiếu tin tưởng cá nhân giữa Gia Cát Lượng và Ngụy Diên.

Trái với Lưu Bị luôn tin tưởng và trọng dụng Nguỵ Diên, ngay từ đầu Gia Cát Lượng đã nhìn thấy ở vị tướng này sự kiêu ngạo, bướng bỉnh và khó kiểm soát. Trong mắt một người tôn thờ kỷ luật và sự chuẩn xác như Khổng Minh, Ngụy Diên là “biến số” đầy rủi ro.

Trong tiểu thuyết Tam quốc diễn nghĩa, La Quán Trung đưa ra chi tiết: Gia Cát Lượng nhìn thấy phía sau gáy Ngụy Diên có xương lồi ra nên phán rằng vị tướng này sớm muộn gì cũng làm phản, từ đó luôn giữ thái độ dè chừng.

Kế sách Tý Ngọ cốc lại yêu cầu giao 10 nghìn binh sỹ cho Ngụy Diên độc lập tác chiến ở một mặt trận xa xôi, hiểm trở. Nếu Ngụy Diên thành công, uy thế của ông ta trong quân Thục sẽ lên cực cao, khó lòng kiềm chế. Nếu Ngụy Diên thất bại hoặc nảy sinh ý đồ khác, Thục sẽ mất đi một phần sức mạnh cốt lõi.

Gia Cát Lướng đã bác bỏ kế sách Tý Ngọ cốc và thực hiện Bắc lần thứ nhất phạt theo phương án khác. Chiến dịch của ông hoàn toàn thất bại.

Nguỵ Diên và Gia Cát Lượng nảy sinh bất đồng sâu sắc sau kế sách Tý Ngọ cốc.

Nguỵ Diên và Gia Cát Lượng nảy sinh bất đồng sâu sắc sau kế sách Tý Ngọ cốc.

Dùng kế Tý Ngọ cốc, quân Ngụy diệt Thục

Điều thú vị là nước Ngụy đã hai lần dùng đường Tý Ngọ để tấn công Thục với kết quả trái ngược nhau, một lần thất bại thảm hại và một lần thành công vang dội.

Năm 230, chỉ hai năm sau khi Ngụy Diên đề xuất kế sách, Ngụy quyết định chủ động tấn công Thục qua Tý Ngọ. Đại tư mã nước Ngụy là Tào Chân thống lĩnh 10 vạn đại quân, tự mình dẫn quân chủ lực tiến vào con đường này để đánh thẳng vào Hán Trung.

Giống như kế sách của Nguỵ Diên, Tào Chân muốn dùng Tý Ngọ làm con đường ngắn nhất để gây bất ngờ cho Thục. Tuy nhiên, địa hình hiểm trở cộng với một trận mưa lớn liên miên suốt 30 ngày khiến con đường độc đạo và cầu ván trong hẻm núi bị đứt gãy, sạt lở nghiêm trọng.

Kết quả, quân Ngụy đi suốt một tháng trời vẫn chưa đi nổi một nửa quãng đường, lương thảo cạn kiệt, binh sỹ mệt mỏi. Cuối cùng, hoàng đế Tào Duệ phải hạ chiếu lệnh cho Tào Chân rút quân.

Trận thua này đã chứng minh nhận định của Gia Cát Lượng về sự nguy hiểm mang tính “đánh cược với trời đất” của đường hẻm Tý Ngọ là hoàn toàn có cơ sở.

Gia Cát Lượng.

Gia Cát Lượng.

Hơn 30 năm sau, trong chiến dịch phạt Thục quy mô lớn, tướng Nguỵ là Chung Hội đã chọn đường Tý Ngọ làm một trong ba mũi giáp công để tiến đánh Hán Trung. Ông thành công là nhờ 3 yếu tố then chốt.

Thứ nhất, nước Ngụy chuẩn bị kỹ lưỡng. Rút kinh nghiệm từ Tào Chân, Chung Hội đã cho người âm thầm sửa sang lại đường sá, cầu ván từ trước. Thứ hai, ông chọn đúng thời điểm thời tiết thuận lợi để hành quân. Thứ ba, kế hoạch của Chung Hội gặp thuận lợi khi tướng nhà Thục là Khương Duy mắc sai lầm chiến lược đúng vào thời điểm đó.

Trước đây, Ngụy Diên trấn giữ Hán Trung bằng chiến lược “trọng môn” (xây dựng các đồn lũy kiên cố ngay tại cửa ngõ các hẻm núi để chặn địch ngay từ vòng ngoài). Nhưng đến thời điểm này, Đại tướng quân Khương Duy lại thay đổi thành chiến lược “thu hẹp phòng thủ” (bỏ các cửa ngõ, chủ động mở đường đón quân Ngụy vào sâu trong bình nguyên Hán Trung rồi mới bao vây tiêu diệt.

Kết quả, do phía Thục chủ động bỏ phòng ngự vòng ngoài, đại quân của Chung Hội đã đi qua đường Tý Ngọ mà không gặp phải bất kỳ sự kháng cự nào. Quân Ngụy tràn vào Hán Trung, bao vây các thành trì riêng lẻ, trực tiếp đẩy Thục vào thế chân tường.

Có thế nói, Chung Hội thực hiện kế sách đường Tý Ngọ thành công nhờ quy tụ đủ ba yếu tố thiên thời , địa lợi và nhân hoà.

Dưới thời Gia Cát Lượng, Nguỵ Diên không được trọng dụng nhiều như trước.

Dưới thời Gia Cát Lượng, Nguỵ Diên không được trọng dụng nhiều như trước.

Cho tới tận thời điểm hiện tại, vẫn có 2 luồng nhận định về kế sách đường Tý Ngọ mà Nguỵ Diên đề xuất. Những người ủng hộ Ngụy Diên cho rằng trong chiến tranh cần sự đột phá. Thục là nước nhỏ, yếu hơn Ngụy rất nhiều. Nếu cứ đánh chính quy, Thục không bao giờ thắng được. Kế của Ngụy Diên tuy liều lĩnh nhưng có cơ hội lật ngược thế cờ.

Ngược lại, phe ủng hộ Gia Cát Lượng cho rằng, Thục Hán tích lũy quân lương, binh mã rất khó khăn. Việc mất đi 5.000 tinh binh và một đại tướng như Ngụy Diên ngay trận đầu sẽ là một đòn giáng chí mạng vào vận nước Thục Hán.

Kế sách Tý Ngọ cốc mãi mãi là một dấu hỏi lớn cho hậu nhân. Nếu Khổng Minh đồng ý với kế sách của Nguỵ Diên, có khi nào Thục Hán đã chiến thắng Tào Nguỵ và thống nhất Trung Nguyên, hoặc có thể cuộc Bắc phạt đã kết thúc ngay từ khi mới bắt đầu?
 
Mấy thằng ngu đéo biết là Ngụy minh đế Tào Duệ đã cầm trọng binh trấn giữ thành Trường An đốc thúc Tào Chân
Cho nên kế tý ngọ cốc của ngụy diên chỉ là hy sinh một đại tướng và 5000 quân vô ích chứ đéo có hy vọng gì thắng cả.
Đéo biết ngụy diên dựa vào cái tự tin gì để 5000 quân có thể công phá thành kiên cố như trường an
 
Mấy thằng ngu đéo biết là Ngụy minh đế Tào Duệ đã cầm trọng binh trấn giữ thành Trường An đốc thúc Tào Chân
Cho nên kế tý ngọ cốc của ngụy diên chỉ là hy sinh một đại tướng và 5000 quân vô ích chứ đéo có hy vọng gì thắng cả.
Đéo biết ngụy diên dựa vào cái tự tin gì để 5000 quân có thể công phá thành kiên cố như trường an
tao đọc biết bao tướng giỏi từ cổ chí kim. có một điểm chung là "tiến quân rất nhanh, đánh bất ngờ". Khổng Minh chỉ là sản phẩm tưởng tượng. Ngụy Diên có thể không chắc, làm gì có cái gì chắc? nhưng mọi quyết định đều có rủi ro, nếu xác suất đánh một trận mà bình định cả mặt trận phía tây thì rủi ro này rất đáng.
KM chỉ là sản phẩm tưởng tượng. đọc sử không phải là ghi nhớ, mà đòi hỏi mày phải có khả năng hiểu ý mà tác giả/sử gia che giấu.
quân Ngụy đông hơn, giàu có hơn. quân Thục hành quân từ xa mà đánh đường dài, không đánh nhanh thắng nhanh tạo bất ngờ thì đây cho thấy rõ KM chỉ là sản phẩm xạo Lồn.
hay nói thêm. bỏ lỡ cơ hội Ngụy Diên. Thục không còn cơ hội thắng Ngụy. KM ngoan cố đánh bằng ý chí, chỉ hại chết hàng triệu người.
 
Mấy thằng ngu đéo biết là Ngụy minh đế Tào Duệ đã cầm trọng binh trấn giữ thành Trường An đốc thúc Tào Chân
Cho nên kế tý ngọ cốc của ngụy diên chỉ là hy sinh một đại tướng và 5000 quân vô ích chứ đéo có hy vọng gì thắng cả.
Đéo biết ngụy diên dựa vào cái tự tin gì để 5000 quân có thể công phá thành kiên cố như trường an
Kế Tý Ngọc cốc chỉ được đề cập trong cuốn Nguỵ lược và được Bùi Tùng Chi chú giải, không hề do Trần Thọ viết ra
La gió đã thêm chi tiết này làm bao người đọc nhầm tưởng
 
tao đọc biết bao tướng giỏi từ cổ chí kim. có một điểm chung là "tiến quân rất nhanh, đánh bất ngờ". Khổng Minh chỉ là sản phẩm tưởng tượng. Ngụy Diên có thể không chắc, làm gì có cái gì chắc? nhưng mọi quyết định đều có rủi ro, nếu xác suất đánh một trận mà bình định cả mặt trận phía tây thì rủi ro này rất đáng.
KM chỉ là sản phẩm tưởng tượng. đọc sử không phải là ghi nhớ, mà đòi hỏi mày phải có khả năng hiểu ý mà tác giả/sử gia che giấu.
quân Ngụy đông hơn, giàu có hơn. quân Thục hành quân từ xa mà đánh đường dài, không đánh nhanh thắng nhanh tạo bất ngờ thì đây cho thấy rõ KM chỉ là sản phẩm xạo lồn.
hay nói thêm. bỏ lỡ cơ hội Ngụy Diên. Thục không còn cơ hội thắng Ngụy. KM ngoan cố đánh bằng ý chí, chỉ hại chết hàng triệu người.
Trường An là kinh đô thời Hán của Bang, độ phòng thủ kiên cố thì khỏi bàn, 5k thằng khinh kỵ của Diên phá con cặc gì nổi, tướng Nguỵ nó đóng cửa đéo ra đánh thì Diên ăn cặc, tiếp tế đéo có thì kiểu gì cũng phải chạy
Thêm nữa là lúc đó Duệ đang ở gần đó, trọng binh đóng cả ở Trường An, Lượng ngu đéo đâu mà phí 5k thằng lính
Cuốn 3 quốc chí của Thọ chỉ viết là Diên bàn chia binh cùng tiến với Lượng, đéo hề viết gì vụ đi hang Tý Ngọ, chi tiết này là trong cuốn Nguỵ lược, được Chi trích dẫn ra thôi
 
Trường An là kinh đô thời Hán của Bang, độ phòng thủ kiên cố thì khỏi bàn, 5k thằng khinh kỵ của Diên phá con cặc gì nổi, tướng Nguỵ nó đóng cửa đéo ra đánh thì Diên ăn cặc, tiếp tế đéo có thì kiểu gì cũng phải chạy
Thêm nữa là lúc đó Duệ đang ở gần đó, trọng binh đóng cả ở Trường An, Lượng ngu đéo đâu mà phí 5k thằng lính
Cuốn 3 quốc chí của Thọ chỉ viết là Diên bàn chia binh cùng tiến với Lượng, đéo hề viết gì vụ đi hang Tý Ngọ, chi tiết này là trong cuốn Nguỵ lược, được Chi trích dẫn ra thôi
thằng nào xem tam quốc mà không mê KM. bọn mày mê đến lú lẫn, cái gì cũng bênh cho cố. sự thật nó vả vào mặt vẫn cố bênh. KM đầy cái ngu. ở đây chỉ đang phân tích tình huống Ngụy Diên.
mày thấy Tư Mã Ý về sau có cần làm con cặc gì đâu. chỉ cần tử thủ thì KM buộc phải rút quân. đánh thế đéo nào được với thằng đông hơn, giàu hơn, nó lại còn thủ không ra đánh. hành quân đường xa, lương thảo tiếp tế cạn kiệt là phải rút quân hết.
mày đọc sử nhiều hơn đi, để biết tướng giỏi nó đánh như thế nào, thay vì tiểu thuyết.
 
Trường An là kinh đô thời Hán của Bang, độ phòng thủ kiên cố thì khỏi bàn, 5k thằng khinh kỵ của Diên phá con cặc gì nổi, tướng Nguỵ nó đóng cửa đéo ra đánh thì Diên ăn cặc, tiếp tế đéo có thì kiểu gì cũng phải chạy
Thêm nữa là lúc đó Duệ đang ở gần đó, trọng binh đóng cả ở Trường An, Lượng ngu đéo đâu mà phí 5k thằng lính
Cuốn 3 quốc chí của Thọ chỉ viết là Diên bàn chia binh cùng tiến với Lượng, đéo hề viết gì vụ đi hang Tý Ngọ, chi tiết này là trong cuốn Nguỵ lược, được Chi trích dẫn ra thôi
Diên bàn chia binh trên giả định nghe đồn mậu hèn nhát và thấy đại binh là bỏ chạy
Thế nó đéo hèn thì sao?
Nó bỏ chạy mà phó tướng ở lại đánh không mở thành hàng thì sao?
Và tào duệ đang tiếp cận trường an nghe tin này thì khả năng hạ hầu mậu bỏ trường an chạy gần như là không tưởng vì mậu có hèn đến đâu cũng không dám bỏ thành chạy khi vua đang cầm đại quân đến. Nó không sợ chém cả gia tộc à?
Và tào duệ cầm đại quân đến thì diên có chiếm được trường an thì cũng bị chiếm lại nhanh chóng thôi
 
Lần thứ nhất chả đánh cho Nguỵ tí cút đây hơn nữa Tam quốc là thế chân vạc rồi đương thời bọn nó không muốn thằng nào lên trùm đâu
thằng nào xem tam quốc mà không mê KM. bọn mày mê đến lú lẫn, cái gì cũng bênh cho cố. sự thật nó vả vào mặt vẫn cố bênh. KM đầy cái ngu. ở đây chỉ đang phân tích tình huống Ngụy Diên.
mày thấy Tư Mã Ý về sau có cần làm con cặc gì đâu. chỉ cần tử thủ thì KM buộc phải rút quân. đánh thế đéo nào được với thằng đông hơn, giàu hơn, nó lại còn thủ không ra đánh. hành quân đường xa, lương thảo tiếp tế cạn kiệt là phải rút quân hết.
mày đọc sử nhiều hơn đi, để biết tướng giỏi nó đánh như thế nào, thay vì tiểu thuyết.
 
tao đọc biết bao tướng giỏi từ cổ chí kim. có một điểm chung là "tiến quân rất nhanh, đánh bất ngờ". Khổng Minh chỉ là sản phẩm tưởng tượng. Ngụy Diên có thể không chắc, làm gì có cái gì chắc? nhưng mọi quyết định đều có rủi ro, nếu xác suất đánh một trận mà bình định cả mặt trận phía tây thì rủi ro này rất đáng.
KM chỉ là sản phẩm tưởng tượng. đọc sử không phải là ghi nhớ, mà đòi hỏi mày phải có khả năng hiểu ý mà tác giả/sử gia che giấu.
quân Ngụy đông hơn, giàu có hơn. quân Thục hành quân từ xa mà đánh đường dài, không đánh nhanh thắng nhanh tạo bất ngờ thì đây cho thấy rõ KM chỉ là sản phẩm xạo lồn.
hay nói thêm. bỏ lỡ cơ hội Ngụy Diên. Thục không còn cơ hội thắng Ngụy. KM ngoan cố đánh bằng ý chí, chỉ hại chết hàng triệu người.
Có nghĩa là ngụy diên chỉ nghe nói hạ hầu mậu nhát gan và ông ấy đoán mậu sẽ bỏ thành chạy?
Bây giờ đi tý ngọ cốc gặp phục binh là toi.
Cứ cho không gặp phục binh thì đường núi hiểm yếu chắc gì thành công
Thứ ba cứ cho thuận lợi áp sát trường an mà hạ hầu mậu không bỏ thành chạy thì sao?
Cứ cho là mậu chạy thì phó tướng nó can đảm ở lại chiến đấu thì sao?
Cứ cho là ngụy diên gặp tất cả thuận lợi chiếm xong trường an thì chính quân của Gia Cát Lượng có tiến kịp để phối hợp không hay diên sẽ là cô quân và một tòa thành trước sự bao vây của đại quân ngụy ứng cứu?
Nên nhớ đại quân của tào duệ hoàng đế đang trên đường đến trường an.
Như vậy trời gầm thì hạ hầu mậu cũng đéo dám bỏ thành trường an chạy.
Sác xuất thắng trận của ngụy diên còn nhỏ hơn 1/1000
Còn thua là thục mất 1 vạn quân và 1 viên đại tướng
Tổn thất cực kì khủng khiếp ngay trước thời điểm tiến quân dễ làm ảnh hưởng tinh thần binh sĩ
Lượng có ngu cũng đéo thê đem 1 vạn quân cho Ngụy diên đi nướng
 
Lần thứ nhất chả đánh cho Nguỵ tí cút đây hơn nữa Tam quốc là thế chân vạc rồi đương thời bọn nó không muốn thằng nào lên trùm đâu
Đéo có lần nào thục đánh ngụy tí cút trong tất cả các lần ra Kỳ Sơn của Gia Cát Lượng
2 lần đầu lượng bị đại đô đốc tào chân đánh bại
3 lần sau Lượng và tư mã ý diễn trò
 
Diên bàn chia binh trên giả định nghe đồn mậu hèn nhát và thấy đại binh là bỏ chạy
Thế nó đéo hèn thì sao?
Nó bỏ chạy mà phó tướng ở lại đánh không mở thành hàng thì sao?
Và tào duệ đang tiếp cận trường an nghe tin này thì khả năng hạ hầu mậu bỏ trường an chạy gần như là không tưởng vì mậu có hèn đến đâu cũng không dám bỏ thành chạy khi vua đang cầm đại quân đến. Nó không sợ chém cả gia tộc à?
Và tào duệ cầm đại quân đến thì diên có chiếm được trường an thì cũng bị chiếm lại nhanh chóng thôi
Đéo cần đại quân của Duệ nữa, mày xem xét kỹ tình huống đã, 5k thằng khinh kỵ thì cầm được bao nhiêu dụng cụ công thành? Hơn nữa lại đi ngang qua cái hang thì công cụ cầm được bao nhiêu? Đéo có công cụ công thành thì đánh kiểu đéo gì được
Lời bàn xàm Lồn là dụ Mậu ra thành rồi đánh nghe có xàm lồn không, Trường An nó đóng cửa thôi thì đéo cần đánh Diên cũng tự thua rồi

thằng nào xem tam quốc mà không mê KM. bọn mày mê đến lú lẫn, cái gì cũng bênh cho cố. sự thật nó vả vào mặt vẫn cố bênh. KM đầy cái ngu. ở đây chỉ đang phân tích tình huống Ngụy Diên.
mày thấy Tư Mã Ý về sau có cần làm con cặc gì đâu. chỉ cần tử thủ thì KM buộc phải rút quân. đánh thế đéo nào được với thằng đông hơn, giàu hơn, nó lại còn thủ không ra đánh. hành quân đường xa, lương thảo tiếp tế cạn kiệt là phải rút quân hết.
mày đọc sử nhiều hơn đi, để biết tướng giỏi nó đánh như thế nào, thay vì tiểu thuyết.
Mày lảm nhảm cái Lồn gì vậy
 
Đéo có lần nào thục đánh ngụy tí cút trong tất cả các lần ra Kỳ Sơn của Gia Cát Lượng
2 lần đầu lượng bị đại đô đốc tào chân đánh bại
3 lần sau Lượng và tư mã ý diễn trò
Đen cho Chân là chiến dịch 5 cánh quân gặp mưa bão, bị hoãn xong chết, không thì Thục chắc đéo sống nổi tới thời Phương
 
địt mẹ Gia Cát Lượng đéo chửi xéo Ngụy Diên thì nó đâu có phản - y như vụ thằng Jésus trao bánh cho Judás - toàn 1 lũ đạo đức giả - tiên trách kỷ hậu trách nhân :feel_good:
 
Đéo cần đại quân của Duệ nữa, mày xem xét kỹ tình huống đã, 5k thằng khinh kỵ thì cầm được bao nhiêu dụng cụ công thành? Hơn nữa lại đi ngang qua cái hang thì công cụ cầm được bao nhiêu? Đéo có công cụ công thành thì đánh kiểu đéo gì được
Lời bàn xàm lồn là dụ Mậu ra thành rồi đánh nghe có xàm lồn không, Trường An nó đóng cửa thôi thì đéo cần đánh Diên cũng tự thua rồi


Mày lảm nhảm cái lồn gì vậy
Lời bàn của diên là mậu thấy quan binh vây thành sẽ tự bỏ chạy dâng thành đầu hàng
Cái xàm Lồn của diên là ở chỗ này
Mày làm chủ tướng mà nghe thằng phó tướng nó bàn vậy không đuổi nó mới lạ
 
Mấy thằng ngu đéo biết là Ngụy minh đế Tào Duệ đã cầm trọng binh trấn giữ thành Trường An đốc thúc Tào Chân
Cho nên kế tý ngọ cốc của ngụy diên chỉ là hy sinh một đại tướng và 5000 quân vô ích chứ đéo có hy vọng gì thắng cả.
Đéo biết ngụy diên dựa vào cái tự tin gì để 5000 quân có thể công phá thành kiên cố như trường an
Theo tao nhớ thì trước khi Lượng bắc phạt lần 1 thì tml Hạ Hầu Mậu vẫn đang trấn giữ Trường An, và Tào Nguỵ lúc đó đang chú ý đến việc tml Tôn Quyền phía nam xâm lấn và Mạnh Đạt làm phản.
Cho nên Nguyên Duyên vẫn có cơ hội đánh hạ Trường An.
Có điều do đường Tử Ngọ cốc vô cùng hiểm trở, nên nó sẽ phát sinh ra 2 vấn đề:
- Chỉ có lực lượng tinh nhuệ với số lượng ít nhưng quen thuộc đường núi đi qua được. Mà thời điểm đó nhà Thục chỉ có 2 đạo quân có khả năng đi qua Tử ngọ cốc: Nguỵ Duyên (do lão cố ý huấn luyện để đi đường này) và Vô đương phi quân của Vương Bình. Tính ra thì chắc nhà thục chỉ điều được 6k-8k tml đi đường Tử Ngọ Cốc.
- Đéo vận chuyển được hậu cần: lương thảo, thuốc men, binh khí, mũi tên dự phòng, và quan trọng nhất là vũ khí công thành được.

Từ đó phát sinh 3 vấn đề:
1. Làm sao để hành quân từ Tử Ngọ cốc đến Trường An mà đéo bị lính Nguỵ phát hiện?
Nên nhớ tml Trương Cáp nó dùng kỵ binh hành quân từ Lạc Dương đến Nhai Đình chỉ tốn tầm 10-20 ngày, tức là từ Lạc Dương đến Trường An chỉ mất tầm 3-4 ngày thôi.
Lúc đó bộ binh thục lấy cái Lồn què gì chống được kỵ binh Nguỵ?
2. Coi như đến Trường An bình yên thì làm cách nào để đánh hạ nhanh chóng nhất?
Trừ việc ban đêm mở cổng thành, và phải đảm bảo tml Hạ Hầu Mậu nghe tin xong thì bỏ thành mà chạy, còn lại tao đéo nghĩ ra được cách nào khác để chiếm được Trường An.
3. Coi như chiếm được Trường An, và đéo thiệt hại lớn thì với 6k-8k tml trong tay thì làm thế nào để Nguỵ Duyên vừa giữ gìn trị an, vừa chống đỡ quân Nguỵ phản công?
Nên nhớ lúc đó tml Lượng vẫn đang ở Lũng Hữu, và khả năng cao là Lượng nó đéo thể nào điều quân cứu viện Duyên được.

Cho nên tao thấy cái kế Tử Ngọ Cốc đéo thể nào thành công được, trừ việc hy sinh thằng Duyên và 6k-8k tml lính tinh nhuệ để nhà Thục chiếm được Lũng Hữu :go:
 
Theo tao nhớ thì trước khi Lượng bắc phạt lần 1 thì tml Hạ Hầu Mậu vẫn đang trấn giữ Trường An, và Tào Nguỵ lúc đó đang chú ý đến việc tml Tôn Quyền phía nam xâm lấn và Mạnh Đạt làm phản.
Cho nên Nguyên Duyên vẫn có cơ hội đánh hạ Trường An.
Có điều do đường Tử Ngọ cốc vô cùng hiểm trở, nên nó sẽ phát sinh ra 2 vấn đề:
- Chỉ có lực lượng tinh nhuệ với số lượng ít nhưng quen thuộc đường núi đi qua được. Mà thời điểm đó nhà Thục chỉ có 2 đạo quân có khả năng đi qua Tử ngọ cốc: Nguỵ Duyên (do lão cố ý huấn luyện để đi đường này) và Vô đương phi quân của Vương Bình. Tính ra thì chắc nhà thục chỉ điều được 6k-8k tml đi đường Tử Ngọ Cốc.
- Đéo vận chuyển được hậu cần: lương thảo, thuốc men, binh khí, mũi tên dự phòng, và quan trọng nhất là vũ khí công thành được.

Từ đó phát sinh 3 vấn đề:
1. Làm sao để hành quân từ Tử Ngọ cốc đến Trường An mà đéo bị lính Nguỵ phát hiện?
Nên nhớ tml Trương Cáp nó dùng kỵ binh hành quân từ Lạc Dương đến Nhai Đình chỉ tốn tầm 10-20 ngày, tức là từ Lạc Dương đến Trường An chỉ mất tầm 3-4 ngày thôi.
Lúc đó bộ binh thục lấy cái lồn què gì chống được kỵ binh Nguỵ?
2. Coi như đến Trường An bình yên thì làm cách nào để đánh hạ nhanh chóng nhất?
Trừ việc ban đêm mở cổng thành, và phải đảm bảo tml Hạ Hầu Mậu nghe tin xong thì bỏ thành mà chạy, còn lại tao đéo nghĩ ra được cách nào khác để chiếm được Trường An.
3. Coi như chiếm được Trường An, và đéo thiệt hại lớn thì với 6k-8k tml trong tay thì làm thế nào để Nguỵ Duyên vừa giữ gìn trị an, vừa chống đỡ quân Nguỵ phản công?
Nên nhớ lúc đó tml Lượng vẫn đang ở Lũng Hữu, và khả năng cao là Lượng nó đéo thể nào điều quân cứu viện Duyên được.

Cho nên tao thấy cái kế Tử Ngọ Cốc đéo thể nào thành công được, trừ việc hy sinh thằng Duyên và 6k-8k tml lính tinh nhuệ để nhà Thục chiếm được Lũng Hữu :go:
Trong cuộc Bắc phạt đầu tiên của Thục Hán do Gia Cát Lượng phát động năm 228, Ngụy Minh Đế Tào Duệ đã rời kinh đô Lạc Dương để đến Trường An (Quan Trung). Tại đây, ông trực tiếp dời binh, đồn trú và điều phối các danh tướng như Tào Chân, Trương CápTư Mã Ý nghênh chiến, dẫn đến thất bại của Mã Tốc tại Nhai Đình.

Bối cảnh và Diễn biến
Mối đe dọa: Thục Hán bất ngờ tấn công Kỳ Sơn, khiến các quận陇右 (Lũng Hữu) của nhà Ngụy rúng động.
Hành động của Tào Duệ: Ông lập tức rời Lạc Dương, tiến quân đến Trường An để làm hậu phương vững chắc và trực tiếp chỉ đạo toàn bộ chiến tuyến miền Tây.
Bố trí lực lượng:
Lệnh cho Tào Chân nghênh cản hướng My Thành / Cơ Cốc.
Cử Trương Cáp mang quân tinh nhuệ chặn đánh lực lượng Thục Hán tại Nhai Đình.

ngay lần đầu tiên khi Ngụy Diên nghĩ ra kế tý ngọ cốc thì tào duệ đã cầm đại quân đến trường an cùng với các danh tướng Tào Chân Tư Mã Ý và Trương Cáp.
Còn Ngụy Diên với 5000 chính binh 5000 hậu cần đi đường núi không mang được chiến cụ công thành thì chỉ có hy vọng duy nhất là hạ hầu mậu tự mở thành đầu hàng thôi
Mà tào duệ đang đến cùng với các đại tướng thì đéo có lý do gì để mậu hàng hay bỏ thành chạy cả
 
Theo tao nhớ thì trước khi Lượng bắc phạt lần 1 thì tml Hạ Hầu Mậu vẫn đang trấn giữ Trường An, và Tào Nguỵ lúc đó đang chú ý đến việc tml Tôn Quyền phía nam xâm lấn và Mạnh Đạt làm phản.
Cho nên Nguyên Duyên vẫn có cơ hội đánh hạ Trường An.
Có điều do đường Tử Ngọ cốc vô cùng hiểm trở, nên nó sẽ phát sinh ra 2 vấn đề:
- Chỉ có lực lượng tinh nhuệ với số lượng ít nhưng quen thuộc đường núi đi qua được. Mà thời điểm đó nhà Thục chỉ có 2 đạo quân có khả năng đi qua Tử ngọ cốc: Nguỵ Duyên (do lão cố ý huấn luyện để đi đường này) và Vô đương phi quân của Vương Bình. Tính ra thì chắc nhà thục chỉ điều được 6k-8k tml đi đường Tử Ngọ Cốc.
- Đéo vận chuyển được hậu cần: lương thảo, thuốc men, binh khí, mũi tên dự phòng, và quan trọng nhất là vũ khí công thành được.

Từ đó phát sinh 3 vấn đề:
1. Làm sao để hành quân từ Tử Ngọ cốc đến Trường An mà đéo bị lính Nguỵ phát hiện?
Nên nhớ tml Trương Cáp nó dùng kỵ binh hành quân từ Lạc Dương đến Nhai Đình chỉ tốn tầm 10-20 ngày, tức là từ Lạc Dương đến Trường An chỉ mất tầm 3-4 ngày thôi.
Lúc đó bộ binh thục lấy cái lồn què gì chống được kỵ binh Nguỵ?
2. Coi như đến Trường An bình yên thì làm cách nào để đánh hạ nhanh chóng nhất?
Trừ việc ban đêm mở cổng thành, và phải đảm bảo tml Hạ Hầu Mậu nghe tin xong thì bỏ thành mà chạy, còn lại tao đéo nghĩ ra được cách nào khác để chiếm được Trường An.
3. Coi như chiếm được Trường An, và đéo thiệt hại lớn thì với 6k-8k tml trong tay thì làm thế nào để Nguỵ Duyên vừa giữ gìn trị an, vừa chống đỡ quân Nguỵ phản công?
Nên nhớ lúc đó tml Lượng vẫn đang ở Lũng Hữu, và khả năng cao là Lượng nó đéo thể nào điều quân cứu viện Duyên được.

Cho nên tao thấy cái kế Tử Ngọ Cốc đéo thể nào thành công được, trừ việc hy sinh thằng Duyên và 6k-8k tml lính tinh nhuệ để nhà Thục chiếm được Lũng Hữu :go:
Chiếm lũng hữu để làm gì khi mà sau cũng phải rút khi tào duệ đến
 
Vấn đề là Lượng đéo chiếm được, nên mọi thứ chỉ là giả thuyết thôi :go:
Bây giờ quay lại chuyện kế tý ngọ cốc của Diên.
Tam quốc có 3 lần hành quân qua tý ngọ này được nhắc đến
Kế hoạch của ngụy diên không được áp dụng
Sau đó Tào Chân cũng hành quân qua tý ngọ cốc này để tấn công Hán trung sau khi Lượng rút khỏi Kỳ Sơn lần 2.
Năm 230, Tào Chân dẫn đại quân từ Trường An tiến vào Tý Ngọ Cốc để đánh Thục (đồng thời Tư Mã Ý tiến từ hướng khác). Đây là lần Ngụy chủ động dùng chính con đường mà Ngụy Diên từng đề xuất.
Kết quả:
Mưa lớn liên tục hơn 30 ngày.
Đường núi bị sạt lở, bùn lầy, đường mòn bị cắt đứt.
Quân Ngụy tiến rất chậm (có ghi chép nói đi cả tháng mới được nửa đường).
Nhiều đại thần dâng sớ xin rút quân vì hao tổn lớn mà tiến không được.
Tào Duệ đành ra lệnh bãi binh vào tháng 10 năm 230.
Lần thứ ba là
Năm 263, khi Chung Hội tiến vào Hán Trung (có sử dụng cả đường Tý Ngọ Cốc bên cạnh Tà Cốc, Lạc Cốc), thành công nhờ kết hợp nhiều yếu tố thuận lợi, khác hẳn với hoàn cảnh năm 228 hay 230:
Tu sửa đường từ trước
Chung Hội rút kinh nghiệm thất bại của Tào Chân, sai người mở đường, sửa chữa trước. Ông thậm chí từng xử chết Hứa Nghi (con Hứa Chử) vì làm đường không đạt yêu cầu, khiến mọi người phải hết sức cẩn thận.
Thời tiết thuận lợi
Cuộc tiến quân diễn ra trong điều kiện không gặp mưa lớn kéo dài và sạt lở nghiêm trọng như năm 230, nên đại quân có thể tiến được.
Hệ thống phòng thủ Hán Trung đã thay đổi
Khương Duy không còn giữ theo cách của Ngụy Diên – Gia Cát Lượng (phòng thủ dày đặc các ải ngoài). Ông điều chỉnh lực lượng, tập trung hơn vào một số điểm then chốt và bản thân lại đang ở Đạp Trung (xa hơn về phía tây). Các thành ải ngoài của Hán Trung vì thế tương đối mỏng, dễ bị vượt qua.
Chung Hội năm 263 không đặt cược tất cả vào riêng Tý Ngọ Cốc. Ông dùng nhiều đường cùng lúc:
Đại quân chính chủ yếu đi Tà Cốc và Lạc Cốc.
Có thêm cánh quân (như Lưu Khâm từ Ngụy Hưng) đi Tý Ngọ Cốc.
Tổng lực lượng rất lớn (hơn 10 vạn), được chuẩn bị kỹ, và chỉ là một phần trong tổng thể chiến dịch ba mũi (cùng Đặng Ngải và Gia Cát Tự).
Và mục tiêu của Chung Hội không phải chiếm thành mà chỉ là cầm chân đại quân Khương Duy ở kiếm các đê Đặng ngãi vượt âm bình tấn công Thành Đô.
Nó khác biệt rất xa với kế hoạch của Diên
Diên không tu sửa đường, không thông thuộc địa hình
Toàn kỳ vọng vào điều kiện lý tưởng, đường xá dễ dàng, thời tiết thuận lợi đường đi dễ dàng và 10 ngày là vượt qua tý ngọ cốc và không có phục binh của ngụy
Lại áp sát Trường an là hạ hầu mậu bỏ thành đầu hàng, quân dân trường an chấp nhận đầu hàng thục
Lại hy vọng các thành xung quanh nhất tề hưởng ứng kế hoạch bắc phạt của thục
Toàn là điều kiện lý tưởng và dựa vào đặt cược tính mạng của cả vạn quân và 1 đại tướng trụ cột của Thục hán
 

Có thể bạn quan tâm

Top