Huhuvay
Thanh niên hoi
Tôi năm nay 50 tuổi. Nhớ lại 6-7 năm trc. Hồi đó còn đang hung hăng. Làm chủ 1 doanh nghiệp xây dựng có tiếng, tiền tiêu bằng quyển, séc ký cả chục tờ một. Mấy năm đó phải đi tiếp khách triền miên, sinh ra nhu cầu hàng xách tay, thư ký rượu... qua mai mối của anh bạn tôi gặp dc 1 em, phải gọi là cháu thì đúng hơn. Vì em ấy 21 tuổi, xin sắn, cao ráo, học đại học Văn hoá. Gia đình khá cơ bản, bố làm kinh doanh nhỏ, mẹ làm giáo viên. Mỗi tháng tôi chu cấp cho em 15tr với điều kiện khi nào tôi gọi là phải có mặt (tất nhiên ngoài giờ học của em vì tôi có lịch học cả tháng trời). Tôi thuê cho em 1 căn studio ở Vinhomes cho tiện gặp gỡ. Những lần đầu tiên tôi như bị mê mẩn trc vẻ đẹp và sự non tơ của em. Tôi và em thống nhất là ngoài phụ cấp cứng ra mỗi lần gặp em tôi phải có quà. 1 tháng cho em thêm tiền mua sắm trang phục, phấn son... ngày đó có những tuần tôi lấy lý do đi công tác, báo bận cả tuần chỉ để sang căn hộ đó. Có những ngày đang ở cty xem lại mấy cái video là tôi lại bỏ hết công việc, đối tác để lai xe 1 mạch về phòng em. Em rất ngoan, biết chiều tôi. Đôi khi tôi có cảm giác như là chúng tôi yêu nhau thật lòng, như 1 cặp trời sinh vậy. Em nấu ăn rất ngon. Nhẹ nhàng và ngăn nắp. MQH đó cứ vậy kéo dài gần 1 năm. Rồi tôi phát hiện em có bạn trai. Bạn trai em là bạn học cùng trường. Thời gian và tình cảm em dành cho tôi ít đi, tôi cũng cảm nhận dc điều đó. Ngày sinh nhật em, tôi lái xe tới đón em ở cổng trường. Gặp em và ny của em đang đứng đó. 1 cậu sinh viên khá bảnh bao, có vẻ ko phải là người thành phố. Lúc gặp tôi bạn ấy lễ phép cúi đầu chào tôi là Bác xưng con. Tôi gượng gạo gật đầu mỉm cười. Sau tôi mới biết khi đó em đã gt với bạn kia tôi là Bác ruột của em. Chúng tôi hôm đó đã có 1 buổi sinh nhật riêng thật đặc biệt. Em vẫn chiều tôi như mọi ngày. Nhưng sau đó em đã nói tất cả với tôi. Tất cả số tiền tôi cho em hàng tháng và cả tiền tôi cho em mua quà em đều tiết kiệm lại. Ko tiêu bất kỳ 1 đồng nào hoang phí. Số tiền đó em bảo sẽ làm vốn để lo cho bản thân sau này. Và chính em đề nghị tôi chấm dứt MQH này. Lúc đầu tôi cảm thấy bị xúc phạm, bị phản bội. Tôi đã rất muốn la mắng em 1 trận. Nhưng kiềm chế cơn giận tôi ôm em vào lòng. Giãi bày chia sẻ với em rằng: lúc đầu thực sự chỉ muốn tìm 1 người để giải toả nhu cầu, thi thoảng dẫn đi tiếp khách cho oai chứ ko xác định gì cả. Nhưng khi gặp em rồi mọi thứ thay đổi. Tôi ko bao giờ cho em đi cùng tôi tới chỗ bạn bè, làm ăn của tôi. Vì khi đó với tôi em thực sự là người tình. Tôi nói với em rằng, tôi có thể cho em nhiều hơn thế nữa. Sau này em ra trường tôi sẽ lo công việc cho em đầy đủ. Nhưng em khóc nhiều hơn, nấc nhiều hơn và nói rằng em thực sự đã tìm được 1 nửa của mình. Nếu ny em mà biết chuyện chắc em chết mất. Sau chuyện này tôi như người mất hồn cả tuần trời. Đến cty mà chỉ đóng cửa nằm lăn ra ghế suy nghĩ. Về nhà vợ tôi còn tưởng cv của tôi gặp khó khăn. 1 tuần sau, em nhắn tin cho tôi, em đã dọn đồ khỏi căn hộ tôi thuê và đi chỗ khác ở. Em hẹn tôi chiều hôm đó ra quán cafe chúng tôi hay ngồi. Em tặng tôi 1 món quà. Lúc đó thực tình tôi không quan tâm tới món quà là gì, chỉ muốn hỏi em rằng em đã suy nghĩ thật kỹ chưa? Em nói với tôi đêm nay sẽ là đêm cuối cùng em dành cho tôi vào mong tôi tôn trọng qđ của em. Đêm đó tôi như 1 con thú hoang, lao vào em như muốn ăn tươi nuốt sống con mồi. Em vẫn chiều tôi, vẫn đưa tôi từ đỉnh núi này sang đỉnh núi khác. Rồi cuộc chơi cũng kết thúc. Tôi đồng ý chia tay em. Nhưng chỉ xin em đừng thay sđt và thi thoảng cho tôi được nhắn tin cho em như 1 người bạn để biết em sống thế nào. Em đồng ý. Trc khi chia tay, tôi chuyển cho em 50tr. Lúc đầu em nhất quyết không nhận, nhưng sau vì tôi cố nài nỉ nên em đồng ý nhận. Mặc dù miệng em nói muốn chia tay nhưng sao tôi vẫn cảm thấy em còn lưu luyến tôi. Em vẫn ân cần, vẫn quan tâm tới tôi như ngày đầu mới quen. Em ra về tôi nằm 1 mình trong ks mà ko muốn dậy. Cảm giác như mình vừa mất đi 1 cái gì đó vô cùng quý giá. Tôi mở món quà em tặng tôi. Đó là 1 cuốn sổ tay. Mùi thơm của nó đúng cái mùi mà tôi vẫn hít hà mỗi khi ôm em vào lòng. Mở cuốn sổ ra mà tôi lại muốn rạo rực người. Đọc từng dòng nhật ký của em tôi chỉ tự trách mình vì không thể giữ em bên cạnh tôi lâu hơn nữa. Mỗi trang nhật ký là 1 lần chúng tôi gặp nhau. Những lần đầu em nói em rất sợ và lo lắng. Em cũng cảm thấy xấu hổ vì đã làm những việc không mấy hay ho này. Nhưng rồi dần dần em nói cảm nhận được tình cảm và sự chân thành của tôi nên em càng yêu thương tôi hơn. Cậu bạn trai kia là em quen khi đi học trên thư viện cùng nhau, 2 người cùng quê. Em nói tình yêu sét đánh là có thật. Và em hi vọng sẽ về quê để lập gia đình, sinh con, sống một cuộc sống nhẹ nhàng như chính cảnh vật núi rừng quê em vậy....