Đạo lý 🪷ĐI CHÙA, ĂN CHAY, NIỆM PHẬT CHỈ LÀ GIẢI TỎA TÂM LÝ Khi nào mình nhìn thấy cái sai Trong lòng mình, mình sửa nó, ĐÓ MỚI THỰC SỰ LÀ TU🪷



🪷 TU HÀNH KHÔNG NẰM Ở HÌNH THỨC, MÀ NẰM Ở SỰ CHUYỂN HÓA CỦA TÂM 🪷

Nhiều người vẫn nghĩ rằng, cứ thường xuyên lên chùa, ăn chay, niệm Phật, cầu bình an, cầu sức khỏe… thì đó chính là tu hành.

Nhưng thật ra, những điều ấy chỉ là phương tiện để tâm mình tìm được một khoảng lặng giữa cuộc đời nhiều biến động.

Bởi nếu bước chân vào chùa thì thành tâm, nhưng bước chân về nhà vẫn nóng giận, sân si, ích kỷ, đố kỵ, nói lời làm tổn thương người khác… thì những nghi thức bên ngoài cũng chưa thể làm thay đổi được cái tâm bên trong.

“Tu” trước hết là tu sửa chính mình.

Là khi ta đủ can đảm quay vào bên trong để nhìn thấy những điều chưa đẹp ở chính mình: một chút hơn thua, một chút tự ái, một chút ích kỷ, một chút phán xét, những tổn thương vẫn còn giữ trong lòng…

Nhìn thấy cái sai của người khác đôi khi rất dễ.

Nhưng nhìn thấy cái sai của chính mình mới là sự tỉnh thức.

Và khó hơn nữa là khi đã nhìn thấy rồi, ta không bao biện, không đổ lỗi, mà âm thầm sửa từng chút một.

Tu là biết kìm lại một lời nóng giận.
Tu là biết bớt một câu cay nghiệt.
Tu là bớt hơn thua, bớt phán xét, bớt so sánh, bớt đố kỵ.
Tu là học cách đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để hiểu thay vì vội trách.
Tu là dù không ai nhìn thấy, mình vẫn chọn sống tử tế.

Tu chân chính không phải để chứng minh với thiên hạ rằng mình tốt đẹp đến đâu, mà là để mỗi ngày mình trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.

Khi cái tâm thay đổi, cách ta nhìn cuộc đời cũng thay đổi.
Khi lòng bớt chấp, cuộc sống tự nhiên nhẹ nhàng hơn.
Khi biết đủ, biết thương, biết buông, bình an không còn là điều phải đi tìm ở đâu xa…

Tu không phải là rời bỏ cuộc đời.
Tu là học cách sống giữa cuộc đời mà tâm mình vẫn giữ được sự bình an, tử tế và trong sáng.

Mong mỗi chúng ta, dù ở đâu, làm gì, cũng biết quay về sửa mình một chút mỗi ngày.

Bớt một phần sân si — thêm một phần bao dung.

Bớt một phần hơn thua — thêm một phần bình an.

Bớt nhìn lỗi của người — thêm một lần soi lại chính mình.

Đó có lẽ mới là hành trình tu hành sâu sắc nhất. 🪷
 
Lịt mịa, bảo sao những quốc gia Phật giáo thì kinh tế lẹt đẹt, đéo có phát minh công trình đóng góp gì cho nhân loại cả.
 
Bạn trả lời được tôi mới phản biện câu trả lời cho bạn chứ
Thôi tao xin mày. Lại lươn lẹo vặn vẹo văn vở. Thay vì chỉ ra nhận định của tao sai, đúng chỗ nào thì lại đi hỏi những thứ liên quan đến cá nhân. Mày khi nào tìm hiểu về ngụy biện trong tranh luận đi nhé!
 
Thôi tao xin mày. Lại lươn lẹo vặn vẹo văn vở. Thay vì chỉ ra nhận định của tao sai, đúng chỗ nào thì lại đi hỏi những thứ liên quan đến cá nhân. Mày khi nào tìm hiểu về ngụy biện trong tranh luận đi nhé!
Nó Tâm thần có tiếng ở xàm mày hơi đâu nc vs nó :vozvn (22):
 
Thôi tao xin mày. Lại lươn lẹo vặn vẹo văn vở. Thay vì chỉ ra nhận định của tao sai, đúng chỗ nào thì lại đi hỏi những thứ liên quan đến cá nhân. Mày khi nào tìm hiểu về ngụy biện trong tranh luận đi nhé!
Bạn à, nếu kinh tế lẹt đẹt mà cứ quy thẳng cho Phật giáo thì lập luận này hơi giống kiểu là nếu nước giàu có người theo đạo X, thì ko lẻ đạo X làm nước đó giàu à.

Kinh tế, khoa học và phát minh còn phụ thuộc vào thể chế, giáo dục, chiến tranh, tài nguyên, địa lý, cơ cấu xã hội, mức độ công nghiệp hóa và hàng trăm yếu tố khác nữa mà.

Còn bài tôi viết đang nói về tu tâm, chứ có hề nói niệm Phật thì GDP tăng đâu. : ))

Một người có thể đi chùa mà vẫn tham sân si cũng như một quốc gia có thể mang màu sắc tôn giáo nhưng vẫn có thể phát triển hoặc trì trệ vì những nguyên nhân hoàn toàn khác.

Nếu bạn muốn phản biện bài viết của tôi thì bạn cứ chỉ ra xem tu hành nằm ở sự chuyển hóa của tâm sai ở đâu.

Còn bạn lôi GDP với phát minh ra để phản bác chuyện con người có nên bớt sân si, bớt hơn thua, bớt làm tổn thương nhau… thì hơi giống lấy thước đo chiều cao để chứng minh một người không có lòng tốt vậy bạn.
Trình Ca tôi nói đúng không?
 
Bạn à, nếu kinh tế lẹt đẹt mà cứ quy thẳng cho Phật giáo thì lập luận này hơi giống kiểu là nếu nước giàu có người theo đạo X, thì ko lẻ đạo X làm nước đó giàu à.

Kinh tế, khoa học và phát minh còn phụ thuộc vào thể chế, giáo dục, chiến tranh, tài nguyên, địa lý, cơ cấu xã hội, mức độ công nghiệp hóa và hàng trăm yếu tố khác nữa mà.

Còn bài tôi viết đang nói về tu tâm, chứ có hề nói niệm Phật thì GDP tăng đâu. : ))

Một người có thể đi chùa mà vẫn tham sân si cũng như một quốc gia có thể mang màu sắc tôn giáo nhưng vẫn có thể phát triển hoặc trì trệ vì những nguyên nhân hoàn toàn khác.

Nếu bạn muốn phản biện bài viết của tôi thì bạn cứ chỉ ra xem tu hành nằm ở sự chuyển hóa của tâm sai ở đâu.

Còn bạn lôi GDP với phát minh ra để phản bác chuyện con người có nên bớt sân si, bớt hơn thua, bớt làm tổn thương nhau… thì hơi giống lấy thước đo chiều cao để chứng minh một người không có lòng tốt vậy bạn.
Trình Ca tôi nói đúng không?
Mày không nói niệm Phật thì GDP tăng, nhưng qua bài viết của mày, tao nhận thấy con người mà đi và làm theo những điều như vậy thì khá yếm thế, không có sự tích cực năng động. Thử nhìn những quốc gia phật giáo như Myanmar hay Lào, Cam...sự tích cực của Phật giáo đem lại cho người dân là gì? Dân thì phần đa lạc hậu, kinh tế kém một phần có thể do không có sự khát vọng "tham", tính cách của dân thì cũng không lành, thời kì hiện đại đã và vẫn xảy ra giết người thảm sát. Tóm lại là tao thấy ở phần đa các quốc gia phật giáo mà có đa số dân chúng tin vào phật thì không thấy mấy kết quả tích cực nổi bật mà nó đem lại.
 
Mày không nói niệm Phật thì GDP tăng, nhưng qua bài viết của mày, tao nhận thấy con người mà đi và làm theo những điều như vậy thì khá yếm thế, không có sự tích cực năng động. Thử nhìn những quốc gia phật giáo như Myanmar hay Lào, Cam...sự tích cực của Phật giáo đem lại cho người dân là gì? Dân thì phần đa lạc hậu, kinh tế kém một phần có thể do không có sự khát vọng "tham", tính cách của dân thì cũng không lành, thời kì hiện đại đã và vẫn xảy ra giết người thảm sát. Tóm lại là tao thấy ở phần đa các quốc gia phật giáo mà có đa số dân chúng tin vào phật thì không thấy mấy kết quả tích cực nổi bật mà nó đem lại.
Tôi hiểu ý bạn, nhưng chính chỗ này mới là điểm cần tách bạch bạn à

Bài tôi nói là “bớt tham, bớt hơn thua, bớt sân si” không đồng nghĩa với bớt khát vọng, bớt cạnh tranh, bớt làm giàu hay sống yếm thế.

Phật giáo không dạy con người đừng làm gì cả. Cái nó nhắm tới là tham ái và sự chấp thủ, tức là đừng để lòng tham biến thành thứ điều khiển mình. Một người hoàn toàn có thể có tham vọng xây dựng doanh nghiệp, nghiên cứu khoa học, làm giàu, cạnh tranh và tạo ra giá trị cho xã hội mà vẫn không cần phải giẫm lên ng khác để đạt mục tiêu.

Còn bạn lấy Myanmar, Lào, Campuchia ra rồi bạn kết luận “vì dân tin Phật nên lạc hậu” thì hơi vội rồi nhé.
Nếu vậy thì cũng phải giải thích tại sao có những xã hội có cùng tôn giáo nhưng trình độ phát triển hoàn toàn khác nhau.

GDP, khoa học, thể chế, giáo dục, lịch sử thuộc địa, chiến tranh, tài nguyên, năng lực quản trị... bạn đâu thể quy hết về một niềm tin tôn giáo?

Còn chuyện những quốc gia có đa số dân theo Phật giáo vẫn có giết ng, thảm sát, xung đột… thì tôi chẳng phủ nhận. Con ng mang danh tôn giáo không có nghĩa là đã sống đúng với giáo lý của tôn giáo đó.

Một ng cầm sách đạo đức không tự động trở thành ng đạo đức.

Và ngược lại, tôi cũng không dùng vài quốc gia phát triển để chứng minh rằng tôn giáo của họ là nguyên nhân khiến họ phát triển.

Nếu bann muốn tranh luận cho công bằng thì bạn phải hỏi là:

“Một hệ tư tưởng có những giá trị gì, và con người đã thực hành nó đến đâu?”

chứ không phải bạn hỏi

“Nước này nghèo nên tôn giáo của nó vô dụng.”

Còn riêng bài của tôi, tôi chỉ nói một chuyện rất đơn giản:

Tu không phải để con người mất khát vọng. Tu là để khát vọng không biến thành lòng tham; cạnh tranh không biến thành hận thù; và thành công không biến thành cái cớ để coi thường người khác.

Nếu ngay cả điều đó mà bạn vẫn gọi là “yếm thế”, thì có lẽ 2 đứa chúng ta đang dùng 2 định nghĩa khác nhau về chữ sống tích cực rồi.
 
Top