GẶP GỠ VÀ CHIA LY

MộtCánhChim

Hạt giống tầm thần
Có những cuộc gặp gỡ kỳ lạ đến mức, chỉ cần vài dòng tin nhắn cũng đủ khiến hai tâm hồn xa lạ tìm thấy nhau. Hợp nhau đến lạ. Hợp trong cách nghĩ, cách nói, cách cười, hợp đến mức có thể trò chuyện từ khi thành phố lên đèn cho đến lúc bình minh ghé qua mà vẫn còn bao điều chưa kể hết. Mỗi lần màn hình sáng lên là một lần trái tim khẽ rung động. Chưa từng gặp mặt, chưa từng nắm tay, chỉ quen nhau qua một forum, nhưng cảm giác bình yên mà đối phương mang lại lại chân thật hơn rất nhiều cuộc gặp ngoài đời.

Rồi một ngày, cả 2 im lặng. Không lời tạm biệt, không một cuộc cãi vã. Chỉ đơn giản là biến mất khỏi cuộc sống của nhau như cách họ từng vô tình bước vào. Thời gian vẫn trôi, cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng có những người đi qua đời mình rồi lại ở mãi trong ký ức.

Nhiều năm trôi qua là quãng thời gian đủ để mọi thứ đổi thay, nhưng không đủ để xóa đi một người từng khiến trái tim mình rung động. Có lẽ ở một nơi nào đó, cả hai vẫn luôn nhớ về nhau. Nhớ những đêm thức trắng chỉ để nói chuyện, nhớ cảm giác có một người luôn chờ mình online, nhớ một mối duyên chưa từng có tên nhưng lại để lại vết hằn sâu nhất trong lòng.

Đôi khi, điều khiến người ta day dứt không phải vì đã yêu quá nhiều, mà là vì chưa kịp bắt đầu đã phải trở thành kỷ niệm. Có những người không thuộc về nhau, nhưng sẽ mãi là một phần dịu dàng nhất trong ký ức. Và có những nỗi vấn vương, dù hai năm, năm năm hay cả một đời, cũng chẳng thể gọi tên là đã quên.
 
đọc mà nhói nhẹ trong lòng
15036.png
 
Có những cuộc gặp gỡ kỳ lạ đến mức, chỉ cần vài dòng tin nhắn cũng đủ khiến hai tâm hồn xa lạ tìm thấy nhau. Hợp nhau đến lạ. Hợp trong cách nghĩ, cách nói, cách cười, hợp đến mức có thể trò chuyện từ khi thành phố lên đèn cho đến lúc bình minh ghé qua mà vẫn còn bao điều chưa kể hết. Mỗi lần màn hình sáng lên là một lần trái tim khẽ rung động. Chưa từng gặp mặt, chưa từng nắm tay, chỉ quen nhau qua một forum, nhưng cảm giác bình yên mà đối phương mang lại lại chân thật hơn rất nhiều cuộc gặp ngoài đời.

Rồi một ngày, cả 2 im lặng. Không lời tạm biệt, không một cuộc cãi vã. Chỉ đơn giản là biến mất khỏi cuộc sống của nhau như cách họ từng vô tình bước vào. Thời gian vẫn trôi, cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng có những người đi qua đời mình rồi lại ở mãi trong ký ức.

Nhiều năm trôi qua là quãng thời gian đủ để mọi thứ đổi thay, nhưng không đủ để xóa đi một người từng khiến trái tim mình rung động. Có lẽ ở một nơi nào đó, cả hai vẫn luôn nhớ về nhau. Nhớ những đêm thức trắng chỉ để nói chuyện, nhớ cảm giác có một người luôn chờ mình online, nhớ một mối duyên chưa từng có tên nhưng lại để lại vết hằn sâu nhất trong lòng.

Đôi khi, điều khiến người ta day dứt không phải vì đã yêu quá nhiều, mà là vì chưa kịp bắt đầu đã phải trở thành kỷ niệm. Có những người không thuộc về nhau, nhưng sẽ mãi là một phần dịu dàng nhất trong ký ức. Và có những nỗi vấn vương, dù hai năm, năm năm hay cả một đời, cũng chẳng thể gọi tên là đã quên.
Hội ngộ rồi chia ly, cuộc đời vẫn thế, dẫu là mặt trời nồng nàn khát khao, hay đêm mịt mù đăm đắm trời cao
 
Có những cuộc gặp gỡ kỳ lạ đến mức, chỉ cần vài dòng tin nhắn cũng đủ khiến hai tâm hồn xa lạ tìm thấy nhau. Hợp nhau đến lạ. Hợp trong cách nghĩ, cách nói, cách cười, hợp đến mức có thể trò chuyện từ khi thành phố lên đèn cho đến lúc bình minh ghé qua mà vẫn còn bao điều chưa kể hết. Mỗi lần màn hình sáng lên là một lần trái tim khẽ rung động. Chưa từng gặp mặt, chưa từng nắm tay, chỉ quen nhau qua một forum, nhưng cảm giác bình yên mà đối phương mang lại lại chân thật hơn rất nhiều cuộc gặp ngoài đời.

Rồi một ngày, cả 2 im lặng. Không lời tạm biệt, không một cuộc cãi vã. Chỉ đơn giản là biến mất khỏi cuộc sống của nhau như cách họ từng vô tình bước vào. Thời gian vẫn trôi, cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng có những người đi qua đời mình rồi lại ở mãi trong ký ức.

Nhiều năm trôi qua là quãng thời gian đủ để mọi thứ đổi thay, nhưng không đủ để xóa đi một người từng khiến trái tim mình rung động. Có lẽ ở một nơi nào đó, cả hai vẫn luôn nhớ về nhau. Nhớ những đêm thức trắng chỉ để nói chuyện, nhớ cảm giác có một người luôn chờ mình online, nhớ một mối duyên chưa từng có tên nhưng lại để lại vết hằn sâu nhất trong lòng.

Đôi khi, điều khiến người ta day dứt không phải vì đã yêu quá nhiều, mà là vì chưa kịp bắt đầu đã phải trở thành kỷ niệm. Có những người không thuộc về nhau, nhưng sẽ mãi là một phần dịu dàng nhất trong ký ức. Và có những nỗi vấn vương, dù hai năm, năm năm hay cả một đời, cũng chẳng thể gọi tên là đã quên.
Mình hợp nhao đến như zậy... nhưng hông phải là iêu. :embarrassed:
 
Thà làm thuyền mộng xa bờ,
Để cho thương nhớ bao giờ cũng nguyên.
Thôi thì giữ trọn niềm riêng,
Trách chi cõi tạm Duyên Tình dở dang.
:vozvn (18):
Thà rằng xuống tóc đi tu,
Cắt duyên cõi tạm, đoạn từ ái ân.
Nhưng mà nghiệp nhớ còn gần,
Tu rồi mới biết… cửa thiền khó qua. 😌
 

Có thể bạn quan tâm

Top