Live Tâm Sự Từ Hải Ngoại

Sao tao cảm thấy: Cái gì dễ ăn quá thì lại không đáng quý, cái nào khó mà có được...thì lại quý như vàng, mặc dù hai cái khó dễ trên, không quá khác biệt.

Ví dụ như đi Mỹ khó, nên đi được mừng chết m, đánh chết cũng không về. Đi Nhật dễ, nên đi rồi ai cũng than muốn về, và có về cũng không ai cản, cho đó là chuyện bình thường, chắc do đi dễ quá mà, nên không đáng quý chăng?

Mặc dù cả hai nơi cũng phải làm quần quật mới có tiền chứ qua Mỹ có sướng hơn đâu?
họ hàng tao bên Mỹ đầy nhưng gia đình tao không muốn đi thì tao cũng không đi
 
họ hàng tao bên Mỹ đầy nhưng gia đình tao không muốn đi thì tao cũng không đi

Tao biết nhiều gđ cũng không muốn đi, nhưng vẫn tìm cách cho con cái có một chân bên đó.
Đơn cử 1 trường hợp mà tao biết rõ 100%:
  • Ông chồng có cơ sở làm ăn bên VN, đang hái ra tiền nên khi hồ sơ bên vợ bảo lãnh gởi về, ổng nhất định không đi.
  • Nhưng ổng cho vợ đi cùng với 2 đứa con tuổi teen sang đó.
  • Bà vợ qua đó 2 năm cho tụi nó cứng cáp rồi bả về VN ở với chồng, bỏ thẻ xanh luôn.
  • Về sau cty ông chồng phá sản, nợ nần ngập đầu, ông này phải bán nhà trả nợ, cộng thêm con cái gởi về cấp cứu mới ổn.
  • Thấy ở VN không còn sống nổi, nên họ nói con họ bảo lãnh hai vc sang. (Con cái bảo lãnh ba mẹ đi rất nhanh, chừng 1-2 năm).
  • Qua đó thời gian cũng chán, ổng bả ở được chừng 5-6 năm, có quốc tịch rồi thì về VN thuê nhà ở luôn tới giờ. Hàng tháng con cái gởi tiền về chu cấp.
Qua câu chuyện trên thì mày cũng thấy, có một chân bên Mỹ cũng đỡ lắm, bình thường thì không sao, tới lúc đụng chuyện thì không biết trông vào ai, khi đó, có chân bên Mỹ là tiện xoay sở nhất.
 

Có thể bạn quan tâm

Top