Mày sợ dọn ra ngay thì mất giá, sợ sau này nó được nước lấn tới chứ gì? Nghĩ thế là dở.
Nó đéo chịu về vì cái nhà đó giờ là vùng chấn thương tâm lý, ép nó về vài hôm chỉ để vuốt ve cái sĩ diện hão của mày thôi, người ta đang tuyệt vọng đéo ai rảnh đi diễn kịch. Nếu ra riêng mà nó vẫn láo thì mày ra tòa ngẩng cao đầu đéo ai trách được. Đã làm đàn ông quyết chọn vợ con thì làm cho trót, cò kè bớt một thêm hai làm cái gì?
Nhớ kỹ này: Dọn ra riêng ĐÉO PHẢI LÀ MÀY THUA, mà là mày reset lại luật chơi. Mày ra riêng để triệt tiêu cái mâu thuẫn 'mẹ chồng nàng dâu'. Về nhà mới, mày là chủ, mày vạch rõ ranh giới luôn từ bây giờ:
Anh đã suy nghĩ rất kỹ. Anh chọn em và con, và anh chấp nhận việc gia đình mình sẽ dọn ra ở riêng ngay lập tức để em có tâm lý thoải mái nhất, không cần phải về nhà nội ở thêm ngày nào nữa.
Anh làm điều này không phải vì anh sợ ly hôn, mà vì anh thực sự thương con và muốn giữ gia đình này. Tuy nhiên, anh cũng nói rõ quan điểm: Khi ra ở riêng, chỉ có vợ chồng mình, anh mong em hiểu sự hy sinh này của anh để cùng nhau xây dựng lại. Nếu ra riêng rồi mà em vẫn giữ tính khí cũ, không tôn trọng chồng và gia đình, thì lúc đó chính anh sẽ là người giải thoát cho em.
Bây giờ anh đi tìm thuê nhà/chuẩn bị chỗ ở, xong việc anh sẽ đón hai mẹ con về nhà mới của chúng ta.