Hãng vật liệu bán dẫn Nhật Bản Tokuyama xây nhà máy 60 triệu USD tại Việt Nam

đéo có hình chó nó tin

Địt Bùng Đạo Tổ
Trước áp lực đa dạng hóa chuỗi cung ứng sau đại dịch cũng như nhu cầu bùng nổ từ làn sóng AI, Tokuyama – một trong những nhà sản xuất vật liệu bán dẫn tên tuổi của Nhật Bản – đang dịch chuyển một phần năng lực sản xuất sang Đông Nam Á, cụ thể là Việt Nam và Malaysia.


1787362661226.png
Nhà máy mới của Tokuyama tại miền Nam Việt Nam sẽ bổ sung năng lực và mở rộng quy mô sản xuất bên cạnh nhà máy hiện có của công ty tại Nhật Bản. (Tokuyama)



Cơ sở của Tokuyama đặt tại khu vực phía Nam (TP.HCM) đảm nhận các khâu đập nhỏ, làm sạch và phân tích polysilicon – vật liệu siêu tinh khiết không thể thiếu để tạo nên các tấm wafer trong ngành bán dẫn. Toàn bộ nhà máy do công ty con sở hữu 100% vốn vận hành nhằm bảo vệ các bí quyết công nghệ độc quyền.

Với mức đầu tư 60 triệu USD, nhà máy này hướng tới công suất 4.000 tấn mỗi năm và dự kiến bắt đầu sản xuất thương mại vào năm 2027 sau giai đoạn chạy thử nghiệm. Đáng chú ý, cơ sở này vẫn còn dư địa để nâng gần gấp đôi công suất trong tương lai.

Một điểm thú vị trong quy trình xử lý tại đây là công đoạn đập các thanh polysilicon thành mảnh nhỏ vẫn phải dựa vào bàn tay con người thay vì máy móc. Việc thao tác thủ công giúp tránh nguy cơ nhiễm tạp chất kim loại từ máy móc công nghiệp, đồng thời cho phép điều chỉnh độ chính xác ở mức cao nhất. Điều này đòi hỏi lực lượng lao động phải có tay nghề và tính cẩn thận. Theo ban lãnh đạo công ty, sự chăm chỉ của các thực tập sinh kỹ thuật Việt Nam từng làm việc tại nhà máy Tokuyama ở Nhật Bản chính là cơ sở quan trọng để họ quyết định đầu tư cơ sở này.


1787362722998.png
Tokuyama có khả năng sản xuất một số loại polysilicon tinh khiết nhất thế giới. (Tokuyama)



Khoản đầu tư vào Việt Nam của Tokuyama cũng nhận được sự hỗ trợ từ gói trợ cấp lên tới 4 tỷ yên (khoảng 25,2 triệu USD) của chính phủ Nhật Bản, nhằm khuyến khích doanh nghiệp phân bổ chuỗi cung ứng sang các quốc gia thân thiện tại Đông Nam Á.

Song song với cơ sở tại Việt Nam, Tokuyama đang chuẩn bị hoàn tất một nhà máy khác tại Malaysia vào mùa xuân tới. Đây là dự án liên doanh trị giá khoảng 300 triệu USD với tập đoàn OCI của Hàn Quốc, tập trung vào khâu tổng hợp và lắng đọng polysilicon. Dự án này có công suất 8.000 tấn/năm và Tokuyama sẽ nhận khoảng một nửa sản lượng.

Khi cả hai cơ sở tại Đông Nam Á đi vào vận hành ổn định, tổng công suất polysilicon hàng năm của Tokuyama sẽ tăng thêm 50%, đạt 12.500 tấn.

Động thái mở rộng này đến từ việc nhà máy chính tại Nhật Bản dự kiến sẽ chạm ngưỡng công suất tối đa vào khoảng năm 2027. Cùng lúc đó, các xưởng đúc chip lớn như TSMC hay Rapidus liên tục mở rộng sản xuất tại Nhật, còn các khoản đầu tư mạnh tay vào trí tuệ nhân tạo (AI) đang kéo theo nhu cầu khổng lồ về chip nhớ băng thông cao (HBM) và các linh kiện bán dẫn cao cấp.

Theo thống kê từ hiệp hội ngành bán dẫn SEMI, lượng xuất xưởng tấm wafer silicon toàn cầu dự kiến đạt 15,5 tỷ inch vuông vào năm 2028, tăng khoảng 20% so với năm 2025.

Nhóm vật liệu điện tử tiên tiến, trong đó có polysilicon, được Tokuyama xác định là động lực tăng trưởng chính trong giai đoạn tới. Công ty đặt mục tiêu lợi nhuận mảng này sẽ tăng hơn gấp đôi vào năm tài chính 2030, đóng góp hơn một nửa tổng lợi nhuận hoạt động của toàn tập đoàn.

 
Một điểm thú vị trong quy trình xử lý tại đây là công đoạn đập các thanh polysilicon thành mảnh nhỏ vẫn phải dựa vào bàn tay con người thay vì máy móc. Việc thao tác thủ công giúp tránh nguy cơ nhiễm tạp chất kim loại từ máy móc công nghiệp, đồng thời cho phép điều chỉnh độ chính xác ở mức cao nhất. Điều này đòi hỏi lực lượng lao động phải có tay nghề và tính cẩn thận.

Nghe có vẻ ngon nhưng thực tế rất độc hại


Song song với cơ sở tại Việt Nam, Tokuyama đang chuẩn bị hoàn tất một nhà máy khác tại Malaysia vào mùa xuân tới. Đây là dự án liên doanh trị giá khoảng 300 triệu USD với tập đoàn OCI của Hàn Quốc, tập trung vào khâu tổng hợp và lắng đọng polysilicon.

Dự án ngon hơn, sạch hơn thì nó chuyển qua Malay
 
Nghe có vẻ ngon nhưng thực tế rất độc hại




Dự án ngon hơn, sạch hơn thì nó chuyển qua Malay
trình độ kỹ sư đéo có sao kêu bọn nó xây nhà máy ngon được, bọn malay nhìn vậy chứ tụi nó sản xuất máy xuất thế giới ầm ầm, con vịt được cái gì ngoài nhân công rẻ
 
Nghe có vẻ ngon nhưng thực tế rất độc hại




Dự án ngon hơn, sạch hơn thì nó chuyển qua Malay
Hôm trước đọc tin Thằng Nhật nó có thể khai thác được đất hiếm từ ngoài đại dương xa bờ hàng nghìn km. Trong tương lai vị thế của Nhật vẫn kinh khủng khu vực Á Đông
 
Hôm trước đọc tin Thằng Nhật nó có thể khai thác được đất hiếm từ ngoài đại dương xa bờ hàng nghìn km. Trong tương lai vị thế của Nhật vẫn kinh khủng khu vực Á Đông
Nó tiềm lực thua ai đâu, bản chất tụi nó ko thích gáy hay khoe mẽ như tàu. Chứ có j nó ko làm dc đâu.
 
Bọn nó đọc chính sách mới đầu tư vào, chính sách Đông lào đồng ý ăn ở bẩn thì nó cho ăn ở bẩn thỉu thôi. Đừng có nói đổi môi trường lấy cơm ăn, địt mẹ bọn mày đéo có quyền đụng vào chính sách mà xạo lol. thằng có quyền con cháu nó không ở đây nên nó vẫn có cơm ăn mà không cần đánh đổi môi trường (xứ tư bản trong lành chứ có bẩn đâu). :feel_good:
 
Nghe có vẻ ngon nhưng thực tế rất độc hại




Dự án ngon hơn, sạch hơn thì nó chuyển qua Malay

Mày sai rồi, tao vừa hỏi AI xong, Malaysia và Việt Nam đang nằm ở hai mắt xích khác nhau, chứ không đơn thuần là một bên làm “bẩn”, một bên làm “sạch”.

Có một logic kinh tế-kỹ thuật khá rõ:

Malaysia: đầu tư lớn (~300 triệu USD), công suất 8.000 tấn/năm → phù hợp với sản xuất polysilicon nguyên sinh ở quy mô lớn, vốn cần hệ thống hóa chất, năng lượng và thiết bị phức tạp.

Việt Nam: đầu tư 60 triệu USD, 4.000 tấn/năm → tập trung vào xử lý tinh chế sau lắng đọng, trong đó yếu tố con người và kỹ năng thao tác có giá trị cao. Việc Tokuyama nhấn mạnh các thực tập sinh kỹ thuật Việt Nam từng làm việc tại Nhật cho thấy họ đánh giá nguồn nhân lực là một lợi thế của Việt Nam.

Thậm chí xét về bản chất công nghệ, công đoạn tổng hợp và lắng đọng polysilicon ở Malaysia có thể là một trong những công đoạn có yêu cầu an toàn hóa chất nghiêm ngặt nhất, trong khi cơ sở Việt Nam chủ yếu xử lý vật liệu đã tạo thành. Tuy nhiên, cơ sở Việt Nam vẫn có rủi ro nghề nghiệp và hóa chất riêng, đặc biệt ở khâu làm sạch.
 
Mày sai rồi, tao vừa hỏi AI xong, Malaysia và Việt Nam đang nằm ở hai mắt xích khác nhau, chứ không đơn thuần là một bên làm “bẩn”, một bên làm “sạch”.

Có một logic kinh tế-kỹ thuật khá rõ:

Malaysia: đầu tư lớn (~300 triệu USD), công suất 8.000 tấn/năm → phù hợp với sản xuất polysilicon nguyên sinh ở quy mô lớn, vốn cần hệ thống hóa chất, năng lượng và thiết bị phức tạp.

Việt Nam: đầu tư 60 triệu USD, 4.000 tấn/năm → tập trung vào xử lý tinh chế sau lắng đọng, trong đó yếu tố con người và kỹ năng thao tác có giá trị cao. Việc Tokuyama nhấn mạnh các thực tập sinh kỹ thuật Việt Nam từng làm việc tại Nhật cho thấy họ đánh giá nguồn nhân lực là một lợi thế của Việt Nam.

Thậm chí xét về bản chất công nghệ, công đoạn tổng hợp và lắng đọng polysilicon ở Malaysia có thể là một trong những công đoạn có yêu cầu an toàn hóa chất nghiêm ngặt nhất, trong khi cơ sở Việt Nam chủ yếu xử lý vật liệu đã tạo thành. Tuy nhiên, cơ sở Việt Nam vẫn có rủi ro nghề nghiệp và hóa chất riêng, đặc biệt ở khâu làm sạch.
Tụi lao động VN ẩu tả, kỷ luật kém, đéo biết quy trình là cái con mẹ gì hết nên tụi Nhật nó đéo dám mở nhà máy có quy trình an toàn hóa chất nghiêm ngặt chứ gì. Nếu không thì tụi Nhật nó mở hẳn 2 nhà máy ở VN luôn thì lại chẳng tiện hơn.
 
Tụi lao động VN ẩu tả, kỷ luật kém, đéo biết quy trình là cái con mẹ gì hết nên tụi Nhật nó đéo dám mở nhà máy có quy trình an toàn hóa chất nghiêm ngặt chứ gì. Nếu không thì tụi Nhật nó mở hẳn 2 nhà máy ở VN luôn thì lại chẳng tiện hơn.

Không phải, bọn nó mở ở Malay khâu cần cơ sở hạ tầng nguyên vật liệu, còn mở ở Việt Nam khâu cần kỹ năng của con người.
Mày có thể nghĩ ngược theo hướng lạc quan: bọn Malay kỹ năng kém nếu không thì tụi Nhật nó mở hẳn 2 nhà máy ở Malay luôn thì lại chẳng tiện hơn.
 
Tụi lao động VN ẩu tả, kỷ luật kém, đéo biết quy trình là cái con mẹ gì hết nên tụi Nhật nó đéo dám mở nhà máy có quy trình an toàn hóa chất nghiêm ngặt chứ gì. Nếu không thì tụi Nhật nó mở hẳn 2 nhà máy ở VN luôn thì lại chẳng tiện hơn.
Mã mọi ngu nên chỉ đào xúc lên ---> xuất khẩu qua mọi miên Nam Kỳ ít học , ham chơi lười làm mê nhậu lựa chọn thải loại chất độc bước quan trọng nhất là xuất các thành phần đã được chắt lọc nhất chuyển ra Bắc nơi tập trung các nhà khoa học, kỹ sư tay nghề cao, kinh tế hàng top thế giới sản xuất ra thành phẩm rồi mới bán đi khắp nơi trên thế giới.
 
Mày sai rồi, tao vừa hỏi AI xong, Malaysia và Việt Nam đang nằm ở hai mắt xích khác nhau, chứ không đơn thuần là một bên làm “bẩn”, một bên làm “sạch”.

Có một logic kinh tế-kỹ thuật khá rõ:

Malaysia: đầu tư lớn (~300 triệu USD), công suất 8.000 tấn/năm → phù hợp với sản xuất polysilicon nguyên sinh ở quy mô lớn, vốn cần hệ thống hóa chất, năng lượng và thiết bị phức tạp.

Việt Nam: đầu tư 60 triệu USD, 4.000 tấn/năm → tập trung vào xử lý tinh chế sau lắng đọng, trong đó yếu tố con người và kỹ năng thao tác có giá trị cao. Việc Tokuyama nhấn mạnh các thực tập sinh kỹ thuật Việt Nam từng làm việc tại Nhật cho thấy họ đánh giá nguồn nhân lực là một lợi thế của Việt Nam.

Thậm chí xét về bản chất công nghệ, công đoạn tổng hợp và lắng đọng polysilicon ở Malaysia có thể là một trong những công đoạn có yêu cầu an toàn hóa chất nghiêm ngặt nhất, trong khi cơ sở Việt Nam chủ yếu xử lý vật liệu đã tạo thành. Tuy nhiên, cơ sở Việt Nam vẫn có rủi ro nghề nghiệp và hóa chất riêng, đặc biệt ở khâu làm sạch.
Điện ở Malaysia rẻ hơn
 


Lũ Việt Nam ngu xuẩn, các người nên biết rằng doanh nghiệp Hàn Quốc đầu tư vào Việt Nam nhiều hơn hẳn. Ngay lập tức quỳ sụp xuống, hướng về phía đông nơi có Hàn Quốc mà lạy đi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top