Tao nghi ngờ thằng Atlas05 có liên quan đến hoàng tộc nhà Nguyễn.

Lính của Ánh thiện chiến và chuyên nghiệp hơn. Bởi vì thuê sĩ quan Pháp về huấn luyện bài bản nên trình độ với kỷ luật chuẩn Pháp. Đám con cháu của Huệ thì toàn ô hợp huấn luyện theo kiểu tụi TQ vẫn ưu tiên xông lên đánh giáp lá cà thì tuổi gì sánh vai.
ô hợp mà trận RẠCH GẦM XOÀI MÚT đấm cho 5 vạn quân XIÊM chạy tụt Lồn là sao mầy !
 
cẹc ÁNH toàn thua chạy tụt quần bị BÙI THỊ XUÂN bắt tha mấy lần vì thấy còn nhỏ !
Sau ÁNH biết đánh đôi công đéo thắng được HUỆ nên chơi trò mua chuộc đầu độc HUỆ giống kiểu MỸ đánh iran BÂY GIỜ
Rồi mày hiểu tại sao đánh quân Thanh quân Xiêm thắng vang lừng, mà cấp dưới dễ bị mua chuộc chưa?
Cần tao trích lời của trụ lóng ko ?
 
1614236694548-png.420267
clm hahaha kinh điển thảo nào nó def cho tổ tông mạnh thế nhưng kệ cũng đúng thôi , ông tổ nhà tao tính ra vẫn là thần tử nhà Nguyễn Phấn Vũ Đại tướng quân trấn Tây
 
đó là cố vấn thôi bố à kiểu vài thằng quân sư sang ngồi trong chỉ đạo với ông GIÁP chứ có cái Lồn 33 vạn quân HOA sang như chiến tranh triều tiên !
Thiếu quân có kinh nghiệm chiến đấu, quân có chuyên môn cao như pháo binh, tên lửa, không quân...
 
cẹc ÁNH toàn thua chạy tụt quần bị BÙI THỊ XUÂN bắt tha mấy lần vì thấy còn nhỏ !
Sau ÁNH biết đánh đôi công đéo thắng được HUỆ nên chơi trò mua chuộc đầu độc HUỆ giống kiểu MỸ đánh iran BÂY GIỜ nên mới có cơ hội bên TÂY SƠN mâu thuẫn nội bộ tự thua chứ ÁNH đéo biết cái lồn gì chiến trận cuộc đời toàn thua vs thua cứ gặp HUỆ là chạy !
Nhục nhã sang XIÊM cầu viện dẫn quân XIÊM vào đánh cũng đéo lại HUỆ !
Xuân tha con đĩ mẹ mày ấy
Chi tiết này lấy từ tiểu thuyết Tây Sơn bi hùng truyện của thằng lê đình danh sáng tác đầu thế kỷ 21.
Ngu như chó mà thích sủa
Mày có cần tao trích đoạn tiểu thuyết thằng danh bịa đặt chuyện xuân tha cho Nguyễn Ánh không con chó ngu?
Và cuối cùng kết cục Nguyễn Ánh thắng
Tây Sơn bị tru di
Thắng là thắng thua là thua
Tại bị nếu thì chỉ là lời bào chữa vụng về của kẻ thất bại
 
Rồi mày hiểu tại sao đánh quân Thanh quân Xiêm thắng vang lừng, mà cấp dưới dễ bị mua chuộc chưa?
Cần tao trích lời của trụ lóng ko ?
nói xem

Xuân tha con đĩ mẹ mày ấy
Chi tiết này lấy từ tiểu thuyết Tây Sơn bi hùng truyện của thằng lê đình danh sáng tác đầu thế kỷ 21.
Ngu như chó mà thích sủa
Mày có cần tao trích đoạn tiểu thuyết thằng danh bịa đặt chuyện xuân tha cho Nguyễn Ánh không con chó ngu?
Và cuối cùng kết cục Nguyễn Ánh thắng
Tây Sơn bị tru di
Thắng là thắng thua là thua
Tại bị nếu thì chỉ là lời bào chữa vụng về của kẻ thất bại
ÁNH mua chuộc đầu độc HUỆ thắng đéo vẻ vang gì !
Chiêu này ÁNH học từ bài học ông tổ của nó là NGUYỄN KIM !
 
Mình phải thế nào thì người ta mới như thế chứ
Chữ tài đi với chữ tai 1 vần
Còn về tính chính danh thì đéo có nhé, là giặc phỉ bần nông trôi sông lạc chợ .
Nhà Trịnh, Nhà Mạc, Nhà Nguyễn đều là quý tộc/ hoàng thân quốc thích của triều Lê , dân bị bắt lính thì theo nhưng tâm nó ko có phục đâu
 
Đây là chi tiết Bùi Thị Xuân tha cho Ánh trong tiểu thuyết bịa đặt Tây Sơn bi hùng truyện của thằng Danh

Nói xong Diệu liền hô quân vây bắt hai chúa Nguyễn. Tân vương ngoảnh lại thấy mình chỉ còn vỏn vẹn mười chiếc thuyền nhỏ và một trăm tên quân, biết không thoát được đành bó tay chịu trói. Thượng vương Nguyễn Phúc Thuần liền chạy ra sau lái thuyền gào to lên rằng:
- Phúc Ánh cháu ơi mau chạy đi!
Gào xong nhảy xuống sông tự vẫn. Nguyễn Đăng Trường hét lên một tiếng đâm đầu theo Phúc Thuần. Trần Quang Diệu sai quân lặc xuống nước vớt Thuần và Trường lên thuyền. Về phần Nguyễn Phúc Ánh ở nơi xa thấy hai chúa bị Tây Sơn bắt liền quay thuyền hối quân chèo gấp. Vợ Trần Quang Diệu là Bùi Thị Xuân lướt thuyền theo đuổi bắt. Chạy được một đoạn Phúc Ánh liệu bề ở dưới sông không chạy kịp liền bảo quân quay thuyền vào bờ dìu mẹ và em gái lên đất liền chạy trốn. Bùi Thị Xuân cũng tấp thuyền vào cùng mươi nữ hộ vệ đuổi theo Phúc Ánh. Vì vướng mẹ và em nhỏ chạy chẳng thoát, ngoảnh lại thấy quân đuổi theo toàn là nhi nữ, Ánh bèn quay lại vung gươm rượt đánh. Được vài hiệp, Thị Xuân chờ giáo Phúc Ánh đâm tới, liền đưa tay chụp lấy mũi giáo kẹp vào trong nách mình. Phúc Ánh dùng hết sức rút giáo về nhưng cánh tay Bùi Thị Xuân như sắt không sao rút được. Thị Xuân kề gươm vào cổ Ánh hô nữ binh trói lại. Lúc ấy mẹ Ánh và em gái Ánh là tiểu thư Ngọc Du cũng vừa bị giải đến. Mẹ Ánh quỳ lạy Thị Xuân và khóc rằng:
- Nay dòng họ Nguyễn của tiên vương chỉ còn một mình nó là trai. Xin bà hãy bắt mẹ con tôi về làm tội, hãy tha thứ cho Phúc Ánh để nó lo việc tế tự tổ tiên về sau.
Nói xong khóc lóc thảm thiết. Tiểu thư Ngọc Du lúc ấy vừa tròn mười bốn tuổi cũng quỳ cạnh mẹ mà lạy Thị Xuân. Thị Xuân ngoảnh mặt gạt đi:
- Không van xin gì cả! Quân bay giải về hết cho ta!
Lúc ấy Nguyễn Phúc Ánh mới quỳ lạy Thị Xuân ba lạy nói:
- Tôi tuy còn nhỏ nhưng là nam nhi, vì nước loạn mà chết chẳng ân hận gì. Bất đắc dĩ phải lạy nữ tướng quân ba lạy, xin nữ tướng hãy thả cho mẹ và em tôi được sống. Mẹ tôi đã già, em tôi là nữ nhi thường tình không thể làm hại cho xã tắc được, xin nữ tướng quân mở lượng hiếu sinh.
Thị Xuân quay lại bảo:
- Được! Ta tha cho mẹ và em ngươi. Quân bay giải Phúc Ánh đi!
Mẹ Ánh ôm chân phải Thị Xuân khóc rống lên rằng:
- Cả dòng họ chỉ còn mình nó là trai. Nó chết đi mẹ con tôi còn sống làm gì nữa.
Tiểu thư Ngọc Du ôm chân trái Thị Xuân khóc nức nở cầu xin:
- Bà cũng là phụ nữ, cũng làm mẹ cũng có con, ắt hiểu được tấm lòng của mẹ con tôi. Vậy xin bà hãy tha cho anh tôi được sống.
Hai mươi nữ binh của Thị Xuân trông thấy cảnh này đều rơi nước mắt. Thị Xuân động lòng nói với em mình là Bùi Thị Cúc:
- Nếu ta tha Phúc Ánh, ngộ nhỡ Chúa công bắt tội biết ăn nói làm sao?
Thị Cúc đáp:
- Việc này chỉ có chị em ta cùng hai mươi vệ quân thân tín, ta giấu đi sao Chúa công biết được. Chỉ e rằng Phúc Ánh là dòng hoàng tộc nếu sau này khởi binh báo thù thì nguy cho xã tắc mà thôi!
Thị Xuân cười bảo:
- Cả một cơ đồ còn phải sụp đổ thay, huống gì thằng con nít này trong tay chẳng một tên quân thì làm gì ta được.
Nói rồi liền ra lệnh tha cho ba mẹ con Phúc Ánh. Phúc Ánh cùng mẹ và em rối rít lạy tạ ơn, rồi vội vàng dìu nhau đi về làng dân gần đó. Ngọc Du hỏi Ánh:
- Anh ơi! Nay không cửa không nhà, không người thân thích biết phải về đâu?
Ánh vỗ về Ngọc Du:
- Trời đất này là của nhà Nguyễn ta, nay ta lại không có chỗ dung thân sao? Ta sẽ về với Đỗ Thành Nhân.
Bọn mày thích lấy tiểu thuyết hiện đại ra bàn về lịch sử không?
 
Mình phải thế nào thì người ta mới như thế chứ
Chữ tài đi với chữ tai 1 vần
mầy nói ngu BẠC nó công khai hạ bệ chứ đéo phải chơi trò hạ độc bẩn thỉu giỏi tự đào ngũ sang ÁNH mà đánh dàn trận chứ chơi trò đầu độc thì tốt đéo xứng mặt đàn ông đâu !
Không hợp thì như HÀN TÍN ấy sang đầu quân cho LƯU BANG rồi trở cờ !
 
Chúng m cứ chửi Huệ vương. Nhưng tao nói thật trong sử vẹm đéo thằng nào đánh trận giỏi đc như Huệ vương.
 
mầy nói ngu BẠC nó công khai hạ bệ chứ đéo phải chơi trò hạ độc bẩn thỉu giỏi tự đào ngũ sang ÁNH mà đánh dàn trận chứ chơi trò đầu độc thì tốt đéo xứng mặt đàn ông đâu !
Không hợp thì như HÀN TÍN ấy sang đầu quân cho LƯU BANG rồi trở cờ !
Mày có bằng chứng Ánh đầu độc không?
Theo logic thích lấy tiểu thuyết bàn lịch sử của mày thì rõ ràng huệ chơi em hân bị thượng mã phong chết.
Huệ nắc khí thế nè
Lúc Huệ dẫm chân lên thang lầu Tử Các, mùi xạ hương tẩm trong chăn gối bỗng tan mất nhường cho hơi rượu nồng nặc. Chưa trông thấy, nhưng Ngọc Hân biết ngay Huệ đến. Nàng xoay mặt đợi, hơi nép vào tấm màn thêu quanh giường. Đã chuẩn bị sẵn, nhưng lúc Huệ đẩy cánh cửa gỗ nặng nề chạm long ly qui phượng, rồi giật mạnh tấm màn gấm che ngoài, Ngọc Hân cũng thót người sợ hãi. Tia lửa lập lòe từ mắt Huệ cháy rờn rợn như muốn đốt nàng. Huệ quả như lời đồn đãi, vai to bè hơn vai tê giác, mặt vuông ván gỗ. Huệ cất tiếng nói. Giọng ồ ồ vỡ ra như tiếng thác đổ vào giữa khuya. Huệ nói gì, Ngọc Hân không hiểu, hơi rượu ngập ngụa kèm theo chữ mất chữ còn phát ra từ thân hình quá đẫy đà chỉ chực đổ xuống. Giọng vỡ của Huệ làm Ngọc Hân nhớ tới lời đồn, trước đây giọng Huệ thanh, từ khi kéo quân ra Rạch Gầm đánh quân Xiêm tự nhiên mất giọng, tiếng bể như tiếng rạch nước đổ xuống trũng sâu. Dân dã bảo là điềm trời không thuận cho Huệ diệt Nguyễn Ánh. Ngọc Hân níu lấy vải mền, bao nhiêu quả quyết như tan vụn trước mặt Huệ. Nhưng Ngọc Hân không muốn bị khuất phục, không muốn Huệ cưỡng chiếm mình như cưỡng chiếm dinh thự, trâu bò của Bắc Hà. Nàng nhìn trừng trừng Huệ. Cái nhìn của con thú sắp bị cắt tiết. Cái nhìn của Ngọc Hân có thể làm chùn tay Chỉnh, nhưng với Huệ - uy - vũ - dũng - cái nhìn chỉ làm cho Huệ đang say bỗng sôi gan. Huệ chụp lấy ngực áo cưới của Ngọc Hân xé toạc. Bằng hành động của con mãnh thú, Huệ xô ngã sấp Ngọc Hân ra giường, tháo dây đai quật xối xả lên tấm lưng mảnh dẻ tưởng như giải lụa bạch đang oằn mình chịu đòn. Huệ quất như thúc voi, thúc ngựa, tiếng roi đánh chát chúa tóe lửa vun vút cuồng nộ. Rồi không kềm chế được, như Nguyễn Nhạc ngày xưa mất tự chủ trước da thịt mời gọi của Phú Xuân, Huệ đè ngửa lên biểu tượng trinh trắng của Thăng Long. Những bắp cơ Huệ còn nhớp nháp mồ hôi quấn lấy mình Ngọc Hân đang nghiến chặt răng chịu đựng. Huệ vục xuống gáy Ngọc Hân cắn như xé thịt. Dáng đè của Huệ, hai đùi chống xuống giường, mình trần phủ lên người Ngọc Hân y như dáng hổ đang ngoạm hoãng. Đến lúc Huệ bắt Ngọc Hân co hai đầu gối, thì nàng quá đau đớn không dằn được, bật tiếng kêu nấc trong đêm tối. Huệ nghe tiếng nấc, khoái cảm càng tăng lên như những lúc chứng kiến hành quyết. Đao phủ Tây Sơn xử trảm bằng cách chém ngửa nghịch nhân, mã tấu phập xuống tiếng thét của tội đồ bị đứt ngang ở cuống họng chỉ phát ra được tiếng nấc khô. Tiếng nấc khô của Ngọc Hân lúc nãy.



Mùi mỡ trong đèn chai cháy èo uột ngọn lửa lúc tối lúc sáng, căn phòng của Trịnh Cán đóng xong vai trò lịch sử rơi chìm vào giấc ngủ đẫm mùi rượu đế của Huệ. Cơn dông chùng xuống sau gần suốt đêm quất qua lầu Tử Các. Những hạt mưa gai sắc như muốn trổ mái bắn xuống mình Ngọc Hân ẩm ướt, tủi hổ. Lúc cơn mưa tạnh hẳn, bóng trăng bắt đầu lấp ló, chạy ngang trên trục xà hạ, thì Ngọc Hân không còn thấy đau đớn, chỉ trông rõ xác Huệ bị bêu ở cửa Tuyên Vũ. Thói đời phong kiến, nợ máu phải trả bằng máu. Ngọc Hân chấm tay vào giọt máu còn rỉ ra ở bụng mình, đưa lên môi, máu của họ Lê phải trả bằng máu của Tây Sơn.
 
LỒN ÁNH thắng cuộc nên nói bôi nhọ nói xấu sử do nó viết thích viết gì chả được !
Chứ HUỆ thắng thì ÁNH sử lại viết là kẻ quỳ gối cầu viện XIÊM + gửi lương cho THANH chiếm HÀ NỘI !
Còn cuộc đời HUỆ chỉ sai 1 bước đi khi tàn sát phố HOA !
Dân Hoa lúc đó thờ chúa Nguyễn + Ánh !
Huệ mà có 1 quân sư biết vận động an lòng tụi bang hội HOA KIỀU thì mọi chuyện đã khác !
Ánh: "bố làm đúng công ước cúc tế với tiêu chuẩn thời đó thôi. làm Lồn gì mà căng :vozvn (22): "
 
mầy nói ngu BẠC nó công khai hạ bệ chứ đéo phải chơi trò hạ độc bẩn thỉu giỏi tự đào ngũ sang ÁNH mà đánh dàn trận chứ chơi trò đầu độc thì tốt đéo xứng mặt đàn ông đâu !
Không hợp thì như HÀN TÍN ấy sang đầu quân cho LƯU BANG rồi trở cờ !
Nói chung là tính chính danh đéo có. Đám dưới trướng nó theo cho phong trào, nhưng về sau làm trò vua chúa nhưng cái đầu là thằng bần cố nông. dân nó đéo phục.
Nhà Trịnh, Nhà Mạc, Nhà Nguyễn đều là quý tộc/ hoàng thân quốc thích của triều Lê , dân bị bắt lính thì theo nhưng tâm nó ko có phục đâu
 
Chúng m cứ chửi Huệ vương. Nhưng tao nói thật trong sử vẹm đéo thằng nào đánh trận giỏi đc như Huệ vương.
Có con kéc
Kiểu đánh của huệ là kiểu đánh ngu đần
Đánh trận lôi toàn dân phu ra làm bia đỡ đạn
Đánh kiểu đó triều đại đéo bền
Không một thằng tướng nào được đào tạo đánh kiểu giết gà lấy trứng như vậy
Họ đều khoan thư sức dân làm kế sâu rễ bền gốc
Còn đánh trận giỏi nhất là Nguyễn Ánh
1787 ông ta về đảo thổ chu với 1000 quân và cả nước trong tay kẻ thù
15 năm sau 1802 ông ấy đàng hoàng dạo chơi ở Thăng Long thống nhất giang sơn tiêu diệt mọi kẻ thù hoàn thành ước mơ của tổ tiên và dân tộc là thống nhất
Lịch sử Việt Nam không ai có khả năng làm được điều đó
 
Lợi 36 đánh ngoại xâm tính chính danh nó khác với đánh nội chiến thống nhất
và diện tích của lợi 36 nó chỉ bằng 1/2 so với Nguyễn Ánh
và lợi 36 xuất thân từ quan nhà Minh nên ông ấy có thể điều đình xin hàng Minh tạo cơ hội đột phá đánh Nghệ An
còn Nguyễn Ánh đéo có cơ hội nào để hòa hoãn với Tây Sơn cả
 
xạo loz mầy ông HỒ mời quân PHÁP + HOA vào khi nào bằng chứng đâu !
Mầy nên nhớ ông HỒ chỉ nhận xe + xăng chứ đéo nhận lính HOA !
Như thế là đủ hiểu trình độ của ông HỒ xe xăng trả được chứ máu đéo trả được !
M đọc lại lịch sử đi
Quân Tưởng vào miền bắc giải giáp lính Nhật đó. Còn miền nam là lính Anh và lính Pháp giải giáp lính Nhật

Lúc đó phe của bác Hồ còn huy động vàng cống cho mấy thằng tướng của quân Tưởng. Phải tiêu tiền Kim Quan Quốc tệ mất giá của quân Tưởng đều đc ghi vào sgk hẳn hoi
 
Khựa nó đánh liên quan đéo tiền giấy
khi Minh nó mới lấy cớ Phù Trần doạ đánh, 2 bố con họ Hồ mới mất lòng đám quý tộc thờ Trần thôi, tuy thối nhưng vẫn còn hope.

xong rồi để xúc tiến quân lực để đánh Minh, họ Hồ đòi đi đổi tiền -.- một mặt là muốn nhất thống quyền lực, mặt khác là lấy kim loại để đúc quân trang.

mà đổi tiền thời bình đã khoai, đổi tiền lúc sắp chiến tranh thì ngang tự vả. cả quý tộc vs dân đen nó chửi cho như chó.
 

Có thể bạn quan tâm

Top