Đụ má nó đéo còn gì đau đớn hơn t2 đầu tuần gặp thằng Sếp lồn kiếm mối từ sáng sớm. Chuyện cũ nó ghim, chuyện mới nó chửi bới, bạo hành tinh thần tao nhiều quá.
Chắc tại 2-3 tháng ngồi ăn lương mà lạc lõng giữa văn phòng, giao tiếp đéo được cc gì với Sếp. Nó chửi tao liên tục 2 tuần liền.
Lúc đó trong đầu tao chỉ có : "Con cặc, tao vô tao lấy xe tao đi về. Đụ má đéo làm nữa".
Ngay giữa trưa tao bỏ về. Con mẹ nó, tao đi ra tới cửa thấy tụi nó ăn cơm. Tao nhìn thằng lồn Sếp với bà vợ rồi quay qua nói với lồn sếp : "Hôm nay cũng quá sức chịu đựng với em rồi. Và em cảm thấy em không phù hợp với văn hóa công ty bên mình. Nên là em xin phép em ngưng luôn đi".
Xong bà vợ nó nói với tao : "Có gì thì từ từ nói chứ em. Đang là giữa giờ, giờ nghỉ. Mọi người đang ăn cơm ..."
Tao nói : "Không chị, cái này em muốn nói thẳng ra luôn cho xong. Chứ để lâu em thấy nó rườm rà thôi, cũng không có giải quyết được cái gì hết. Những cái tin nhắn, chỉ thị của sếp đưa ra em đọc em không có hiểu. Nó rất là mơ hồ. Và sếp nói em là không biết thì mở cái miệng ra mà hỏi. Đến khi em hỏi, em tìm sự trợ giúp thì sếp lại quay lại và trách mắng, chửi bới rằng là tại sao lại đi hỏi lung tung như vậy?"
Xong lồn Sếp quay qua nhăn mặt nói : "Thôi anh nghĩ em đi là được rồi đó".
Về tới nhà nó còn nt chửi tao nữa, đụ má đúng đời :