Từ ngày gia đình đặc biệt đó chuyển đến tầng chung cư, cuộc sống của chúng tôi bị ảnh hưởng khá nhiều.
Đọc một vài chia sẻ của những người đang ở chung cư, tôi mới thấy hoá ra mỗi nơi lại phát sinh một tình cảnh éo le riêng. Như ở chỗ tôi lúc đầu cuộc sống khá yên ổn, mọi người không quá thân thiết nhưng vẫn giữ quan hệ hòa nhã, gặp nhau trong thang máy thì chào hỏi, có công việc chung vẫn trao đổi lịch sự.Cho đến khi một gia đình có con trai khoảng 8 tuổi chuyển đến căn hộ cuối hành lang. Sau này tôi mới biết cậu bé mắc chứng tự kỷ, gần như không nói chuyện với người lạ, thường cúi mặt né tránh nhưng đôi lúc lại bất ngờ chạy dọc hành lang, vừa chạy vừa hét rất to.
Thời gian đầu, nhiều người còn tò mò hỏi han rồi tỏ ra thông cảm. Người mẹ gầy gò, gương mặt lúc nào cũng phờ phạc, liên tục xin lỗi mỗi khi con gây ồn. Người bố hay đi làm về muộn nhưng buổi tối vẫn tranh thủ dẫn con xuống sân đi dạo một lúc cho cậu bé bớt bí bách.
Tuy nhiên, tiếng la hét thường xuyên lâu dần khiến một số cư dân khó chịu. Có hôm cậu bé chạy ra hành lang từ sáng sớm, hôm lại nằm ăn vạ trước cửa thang máy khi không được xuống sân chơi. Tiếng khóc chói tai vọng vào từng căn hộ. Nhà có trẻ nhỏ phàn nàn con họ bị đánh thức. Có người lại nói ồn ào không thể nghỉ ngơi. Thậm chí một cụ già từ quê lên chơi với cháu dịp nghỉ hè bị doạ sợ do nhiều lần cậu bé bất ngờ lao tới.
Ngay cả gia đình tôi cũng không tránh khỏi. Có hôm cả nhà đang ăn tối bỗng cửa bị đập ầm ầm, con trai tôi hốt hoảng khóc thét lên. Chỉ một lát sau người mẹ sang xin lỗi, mắt đỏ hoe giải thích rằng con mất kiểm soát, chị đã cố giữ nhưng không kịp.
Cuộc sống ở chung cư bỗng bị ảnh hưởng bởi một gia đình mới chuyển đến. Ảnh minh hoạ
Mâu thuẫn bắt đầu căng thẳng sau một lần cậu bé chạy va vào con gái nhỏ của nhà bên cạnh khiến cô bé ngã xuống sàn. Dù chỉ xước nhẹ ở đầu gối nhưng mẹ cô bé vô cùng tức giận, lập tức yêu cầu ban quản lý toà nhà can thiệp.
Tối hôm ấy, nhóm trò chuyện của cư dân trong tầng ngập những tin nhắn trách móc. Có người còn thẳng thừng gia đình ấy “không phù hợp sống ở chung cư”.
Vài ngày sau, một người hàng xóm cầm tờ giấy sang nhà tôi, nói cả tầng đang thu thập chữ ký để gửi ban quản lý và chủ căn hộ, đề nghị chấm dứt hợp đồng thuê nhà với gia đình cậu bé. Chị quả quyết rằng chỉ cần đủ người đồng thuận, họ sẽ phải chuyển đi, hành lang mới trở lại yên tĩnh như trước.
Tôi cầm tờ giấy mà thấy nặng trĩu. Nếu như trẻ bình thường, tôi cũng không bênh vực chuyện gây mất trật tự không gian chung. Nhưng quả thật trường hợp này quá đặc biệt, trong lòng tôi cũng có sự cảm thông.
Nhưng khi nghe tôi rụt rè đề nghị có biện pháp khác tình cảm hơn, người hàng xóm đưa đơn ký lập tức sa sầm mặt. Họ nói con chúng tôi chưa bị cậu bé kia xô ngã nên mới tỏ ra bao dung, đến khi xảy ra chuyện nghiêm trọng thì hối hận cũng muộn.
Sau khi tôi từ chối, hai người khác lần lượt sang thuyết phục. Họ nhắc lại từng lần cậu bé gây ồn, kể cả những sự việc tôi chưa từng chứng kiến, rồi hỏi một câu đầy sức ép: “Chẳng lẽ chị đứng về phía nhà họ, không quan tâm đến sự an toàn của cả tầng?”.
Nghe những lời lẽ thuyết phục hùng hồn, tôi cũng rối bời. Tôi cảm nhận được nỗi bức xúc của họ khi cuộc sống an ổn, thoải mái bỗng bị ảnh hưởng. Nhưng quả thật việc hùa nhau ký đơn để "đuổi" một gia đình có hoàn cảnh éo le như vậy khỏi nơi sinh sống khiến tôi không đành lòng.