Ăn chơi Giới trẻ, đừng "chữa lành" bằng những chuyến đi xa xỉ, hãy chịu khó cảm nhận, từ những thứ giản dị xung quanh, đó mới là cách trưởng thành

Trong nhịp sống hiện đại, "stress" đã trở thành từ cửa miệng của không ít người trẻ. Đáng nói là, một bộ phận trong số họ chưa từng phải gánh vác công việc nặng nhọc, chưa từng nếm trải sự vất vả thực sự của lao động chân tay. Họ sống trong điều kiện đầy đủ hơn thế hệ trước rất nhiều, nhưng chỉ cần một biến cố nhỏ, họ đã vội vã kêu ca, thậm chí gục ngã.

Người công nhân trên công trường giữa trưa hè 40 độ, người nông dân còng lưng trên thửa ruộng, người bán hàng rong tảo tần sớm khuya – họ cũng mệt, cũng áp lực, nhưng vẫn lặng lẽ bước tiếp. Vậy mà nhiều người trẻ, chỉ vì một chút khó khăn trong học tập hay công việc, đã vội tìm đến những chuyến du lịch xa xỉ như một cách trốn chạy chính mình.

Khi căng thẳng, thay vì tìm cách cân bằng tinh thần, không ít người trẻ chọn cách lên mạng "đu trend" du lịch. Họ mơ về tháp Eiffel của Pháp, vẻ cổ kính của Roma, sự tráng lệ của dãy Alps, sự lãng mạn của Santorini, sự sôi động của London, nét phóng khoáng của Barcelona, vẻ thơ mộng của Vienna, sự tự do của Amsterdam, sự hiện đại của Berlin hay vẻ đẹp truyền thống của Lisbon. Rồi họ hô hào rằng ai stress cũng nên đi hưởng thụ, cũng nên đến những nơi ấy để "chữa lành". Nhưng sâu xa hơn, những chuyến đi đó nhiều khi chỉ là cuộc chạy trốn nhất thời, mang nặng tâm lý sống ảo, phục vụ cho việc chụp ảnh đăng lên mạng xã hội để nhận về những lượt like vô nghĩa, hơn là thực sự tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn.

Trong khi đó, ngay trên mảnh đất Hà Nội và vùng ngoại thành, có biết bao điều đáng để khám phá và trân trọng. Đâu cần phải đi đâu xa. Chỉ cần một buổi sáng chịu khó rời khỏi chốn phố thị ồn ào, ta đã có thể chạm tay vào vẻ đẹp của làng cổ Đường Lâm với những ngôi nhà đá ong rêu phong, ghé thăm làng gốm Bát Tràng nghe câu chuyện về lửa và đất, hay thả mình trong không gian xanh mướt của vùng đồi Sóc Sơn, núi Ba Vì. Ẩm thực Hà Nội cũng là một kho tàng không dễ gì khám phá hết: phở bò, bún thang, bún chả, bún ốc nguội, chả cá Lã Vọng, bánh cuốn Thanh Trì, bánh tôm Hồ Tây, cà phê trứng... Mỗi món ăn đều chứa đựng sự tinh tế và tâm hồn người Hà Nội.

Ra xa hơn một chút, vùng ngoại thành Hà Nội hiện lên như một bức tranh phong phú đến bất ngờ. Về phía tây, Ba Vì có sữa bò tươi, gà đồi, bánh tẻ Phú Nhi, rau sắng và những đồi chè xanh mướt. Sóc Sơn là vùng đồi thông lộng gió với gà đồi, bò tơ, bưởi thơm. Sơn Tây có bánh tôm Hồ Tây, thịt quay đòn, chè lam. Thạch Thất, Quốc Oai nổi tiếng với tương nếp, bánh tẻ, rau sắng và nghề mộc truyền thống. Về phía nam, Phú Xuyên, Thường Tín, Thanh Oai, Thanh Trì, Mỹ Đức, Phúc Thọ, Đan Phượng, Hoài Đức, Mê Linh, Đông Anh, Gia Lâm... mỗi vùng đều có một đặc sản riêng khiến người ta phải nhớ thương: gạo tám thơm, dưa hấu, đậu phụ Mơ, bánh cuốn Thanh Trì, bún khô, gà Mía, bưởi Sơn Đồng, cốm Vòng, chè sen...

Và còn rất nhiều những làng nghề truyền thống quanh Hà Nội đang ngày ngày giữ lửa cho văn hóa Việt. Làng lụa Vạn Phúc với những tấm lụa mềm mại óng ả, vịt ở Vân Đình, làng cốm Mễ Trì thơm nức mỗi sớm thu, làng quạt Chàng Sơn gắn liền với những chiếc quạt giấy duyên dáng, làng thêu Quất Động tinh xảo trong từng đường kim, làng mây tre đan Phú Vinh tạo nên những vật dụng bền đẹp, làng sơn mài Hạ Thái rực rỡ nhưng cũng đầy trầm mặc, làng kim hoàn Định Công khéo léo trong từng nét chạm trổ, làng nón Chuông bình dị và thanh tao... Mỗi nơi đều lưu giữ bàn tay tài hoa và tâm hồn người Việt, mỗi sản phẩm đều là kết tinh của lao động sáng tạo qua bao thế hệ.

Vậy nhưng bao nhiêu người trẻ đã thực sự dành thời gian để khám phá những điều ấy bằng con mắt trân trọng? Họ đòi hỏi phải có những cung đường thuận tiện, dịch vụ chuyên nghiệp, cảnh quan sạch đẹp, con người thân thiện, nhưng lại không tự hỏi: mình đã làm gì để cải thiện điều đó?

Hãy bắt đầu từ chính mình. Nếu thấy đường phố rác bẩn, đừng chỉ biết chê bai rồi lướt qua. Hãy thử tham gia một nhóm dọn vệ sinh cuối tuần, hay đơn giản hơn là không xả rác bừa bãi, phân loại rác đúng nơi quy định. Nếu thấy các địa điểm du lịch xuống cấp, thiếu an toàn, hãy mạnh dạn phản ánh, góp ý, thay vì chỉ lặng lẽ quay video rồi đăng lên mạng để câu view. Nếu thấy nạn chặt chém, dịch vụ kém chất lượng, hãy lên tiếng và ủng hộ những nơi làm ăn tử tế, minh bạch. Mua bán tiêu dùng lành mạnh, trân trọng giá trị lao động, không quay lưng với sản phẩm địa phương – đó mới là cách để xây dựng nền kinh tế nội địa vững mạnh.

Một đất nước chỉ có thể phát triển khi mỗi người dân đều có ý thức xây dựng và cải tạo, chứ không phải chỉ biết trốn chạy và than thở. Thay vì mơ về những con phố châu Âu sạch đẹp, sao không góp sức để đường phố Việt Nam cũng sạch đẹp như vậy? Thay vì mơ về những cung đường du lịch lộng lẫy ở trời Tây, sao không cùng nhau cải tạo cảnh quan, nâng cao chất lượng dịch vụ ở chính quê hương mình? Nếu mỗi người trẻ bỏ ra một chút công sức, một chút tâm huyết, thì một ngày nào đó, chính những người nước ngoài sẽ phải tìm đến Việt Nam để chiêm ngưỡng và học hỏi.

Stress không phải là thứ xa lạ với bất kỳ ai, nhưng cách đối mặt với nó mới bộc lộ bản lĩnh của mỗi người. Thay vì chạy trốn đến những miền đất xa xôi để tìm kiếm niềm vui ảo, giới trẻ hãy học cách trân trọng những điều bình dị quanh mình, biết nhìn nhận và sẻ chia với những khó khăn thực sự của người lao động. Một chuyến về ngoại thành Hà Nội, ghé thăm một làng nghề, thưởng thức một món đặc sản quê hương, hay chỉ đơn giản là ngồi lặng yên bên triền đê lộng gió, đều có thể giúp tâm hồn ta lắng lại và tìm thấy sự bình yên đích thực. Đất nước cần những con người có bản lĩnh, biết đứng lên từ gian khó, chứ không phải những tâm hồn yếu đuối chỉ biết "đu trend" và kêu ca.
 
Có tiền chữa lành bằng du lịch. Xem ra cũng ko stress lắm đâu nhỉ? :))

đỵt cụ mấy con phò đó đi tìm đại gia, show hàng thì đúng hơn, chữa lành cái Lồn gì mà dăm ba nửa tháng lại đi, đi làm thì lười, việc nhà thì không, suốt ngày kêu ca trời đất, tìm thằng đụ là nhanh

Mẹ nó giờ đi du lịch cũng đéo cho, loài chó lợn cảng đĩ muốn kiểm soát luôn cả tâm hồn nhân dân

đệt mợ, ngoại tê thì đéo làm ra, toàn để FDI mang về, rồi lại mang ngoại tệ đi đốt, trong khi máy móc, công cụ, vật liệu thì thiếu
 
Cách t chữa lành sau những tổn thương, rách nát do cuộc đời này tạo ra.

fIvK0BpfHl.jpeg

GsmtOverNh.jpeg
 

Có thể bạn quan tâm

Top