Kinh nghiệm từng đi buôn lậu ma tuý

vanilla_pills

Xàm 0 Lít
United-States
T nói tụi m nghe, hầu như, ko phải, 95% ma tuý có trong Việt Nam đều đi qua bằng cửa khẩu Điện Biên, hoặc mấy tỉnh giáp ranh giới chỗ Lào hoặc Campuchia.

Nguồn hàng hầu hết từ Tam Giác Vàng. Miến điện, Lào, Thái. Bọn nó xây lab điều chế. 90% là meth - ma tuý đá, thuốc phiện trong mấy cánh rừng, kết nối với chính quyền, dân làng địa phương, nguồn điện trong thành phố cũng rẽ nhánh vào trong khu rừng khỉ ho cò gáy.

Chúng nó thường vận chuyển nhiều bao tải lớn. Tổng 100kg-150kg, mỗi bao nếu maximum thì 20kg. Hoặc đi bán tải, thì loanh quanh 40 kg, còn xe máy thì chỉ loanh quanh 7-10kg.

Mỗi lần ship qua biên giới như vậy tụi nó thường dc trả $1000 (tuỳ kg) cho 1 lần chạy vào thành phố - đúng hơn là qua tay mấy thằng retailer, buôn bán trong nước. Mà 1 ngày tụi nó ko chạy 1 lần, mà chạy 3 - 4 lần trong ngày. Hoặc những tuyến vận chuyển đêm khuya thì kiếm nhiều nữa. Một đêm chạy kiếm dc 70-100 triệu là có thật.

Với số lượng lớn như vậy, tụi nó phải nguỵ trang qua mấy bao đen nhỏ ở dưới gầm xe, cốp xe có nắp lật bí mật, hoặc là nhét vào mấy bộ phận trong xe hơi. Mày đọc báo sẽ thấy nhiều thằng nó nhét vào thùng ắc quy, túi gạo, bịch trà là vì vậy.

Ngày xưa t lái xe tải đi buôn, băng qua mấy cánh rừng cây giữa tháng 12 nó buốt vcl luôn. Vừa buốt, trong lòng vừa lo thấp thỏm cực độ. Mấy thằng tài xế thì chuyên làm tí ma tuý lúc lái xe, cocaine là nhiều nhất, riêng tao thì không chơi loại đó. Thường chỉ hút thuốc, hoặc làm vài lon Dongpeng thôi.

Lái buổi đêm t sợ nhất 3 thứ. Một, là ngủ gật. Hai, là ma. Ba, là gặp cớm. Trở ngại duy nhất là Cớm.

Cớm bây giờ t nói thật, bọn tội phạm nó khôn như thế nào thì cớm nó cũng khôn không kém. Cớm thường lắp đặt những ụ camera ở quanh khu biên giới. Camera gắn trên cây, gắn trên nhà dân, gắn everywhere - miễn là những trục đường chính, đường phụ dọc qua biên giới VN. Hồi đó camera nó thô sơ, chỉ có quay, nhìn, ghi thôi, chứ ko có nhiều thứ như bây giờ. Bởi thế hồi đó ship dễ lắm.

T còn nhớ có 1 đêm t ship qua bên đây hơn 70kg hàng. Gần như kỷ lục lúc đó, tao với 1 thằng dân lái thuê ở tỉnh, t vẫn nhớ thằng đó quê Tuyên Quang. Còn bây giờ thì khác, Camera này nó có chức năng AI, hay là cc gì đó, nói chung là chỉ cần mày chạy lướt qua camera thôi, bất chấp mọi tốc độ, nó vẫn có thể quét dc biển số của mày. Khi quét được biển số, dữ liệu trong cam nó đối chiếu ngay lập tức hệ thống dữ liệu VNID trong nước.

M sẽ hỏi tao, “Giả dụ 1 ngày cả 300, 400 xe quét, lại check từng xe chắc ói máu mà chết” Thực ra bọn cớm ko làm vậy. Cái tụi nó làm là... chỉnh quét xem xe nào biển số giả, đối chiếu không đúng. Hoặc có những thằng tháo biển số, biển số nhoè, bị che bởi cc gì đó, hoặc đi nhanh quá ko thấy, thì cớm gọi lại và check thủ công từng xe đó.

Có thể m nói... “Ờ... vậy thì t cứ xài biển số thật thôi, rồi cứ ship qua có bị cc gì đâu?”

Mày nhầm. Giờ cớm nó chơi chiêu check random từng xe, lâu lâu random. Những xe nào mà hình dáng lạ, như biển số công ty lạ, hoặc đi những con đường mà bình thường ít khi đi, trên giấy tờ hàng 1 nơi nhưng lúc vận chuyển hàng 1 nẻo, là chắc kèo bị check hết nhé.

Thêm nữa, qua biên giới giờ đầy chó nghiệp vụ. Bọn này ác quỷ vãi Lồn ra. Thì m cũng biết nó ngửi dc ma tuý. M nghĩ chỉ cần bỏ vào túi cà phê, xịt nc hoa, hay bôi cức lên thì nó sẽ ko ngửi dc, sai lầm. Mấy con này mũi thính gấp người 10k lần. Thậm chí nó bỏ qua tất cả mùi mày ém, ngửi đúng chỗ ma tuý. Nếu nó ngửi dc ma tuý, nó sẽ lại gần chỗ đó, nhìn lên chủ nhân + ư ử nhẹ, lúc đó mày chết, chỉ có mấy thằng ngu mới nguỵ trang như vậy thôi.

Bất chấp mày có tất cả phương pháp ém mùi.

Thực ra là có ém mùi dc. Dùng cồn C3H08 99%.

Cồn này cực hôi, chất dung môi cực mạnh, cái này nó triệt tiêu phân tử ma tuý trong gói hàng của m. Chó nghiệp vụ nó ko dc dạy để ngửi cái mùi này, cộng thêm mùi này nó gây khó chịu khướu giác động vật.

Nhưng vấn đề là, mày ship những thùng to, bịch to, chục kg trở lên thì m chẳng biết phân tử ma tuý nó bám trong xe mày chỗ nào đâu. Trừ khi m tắm xe bằng cồn C3H08, chưa tính phân tử ma tuý nhiễm chéo nữa. Tay m gói hàng, xong chạm vào vô lăng, bật lửa, hút thuốc, dính chéo thì rất khó triệt tiêu.

Giả sử m với cái xe tắm cồn C3H08 đi. Đi qua biên giới, lỡ bị check, đặc điểm cồn C3H08 là mùi rất nặng. M nghĩ cớm nó ko ngửi thấy à? Và nếu nó ngửi thấy thì m toang nhé.

T làm nghề này hơn 8 năm. Cách ngon nhất để ship dc hàng qua biên giới là “phong bì”. Giả sử m muốn ship 100kg, 150kg qua biên giới - chỗ ma tuý này quy ra hơn 15-19 triệu USD lận , thì m phải phong bì cho những thằng biên giới, biên phòng vài trăm triệu ngày hôm đó. Thường thì cái này mấy thằng trùm nó làm việc, móc nối bảo mật, rồi đưa tuyến đường cho m đi, còn việc m thì chỉ đi ship thôi. Nhưng đôi lúc thằng trùm nó k tính tới chuyện cớm nó setup, giả nhận tiền lấy tiền thằng trùm, lẫn bắt ma tuý tụi m.

Trong cái thế giới buôn lậu, đen tối, không có 1 cách nào là an toàn triệt tiêu rủi ro còn 0% hết. Chỉ có cách ít, hay nhiều rủi ro mà thôi. Cách đút túi mấy thằng cán bộ cũng nhiều biến số, nhưng nó ít rủi ro hơn cái mày tự ship qua biên giới. Nếu thằng trùm làm mày đủ tin tưởng.

T làm cái nghề này 8 năm, học HUST, nghe theo thằng bạn kiếm tiền nhanh rồi nhảy vào mảng này làm. T nghĩ bản thân t có tí kinh nghiệm, 8 năm ko dài, nhưng nó cũng k ít. Và thằng nào định nhảy vào hay có mưu tính định làm, thì tao cho mày lời khuyên.

Ship hàng cấm, ma tuý, lậu,.. qua biên giới dễ bị bắt vl. Tiền tao kiếm nhiều thật, tiền mua nhà, mua xe cộ, có tiền đi nước ngoài, con cái học hành khá ok, hầu như nhập tịch trời Âu hết, rồi t exit kịp. Mà nói thật, ông bà t phù hộ t nhiều vl. Đêm nào cũng thắp nhang, khấn phật, đi chùa, từ thiện…

M tưởng tượng như này, nếu ship hàng cấm. Mày phải đúng 100 lần, làm 100, đúng 100. Còn bọn cớm nó có thể thua 100, 1000, 10000, nhưng nó chỉ cần đúng 1 lần duy nhất, 1 lần duy nhất thôi, mày tù tội ngay. Nhiều thằng t gọi là anh em, là sếp, là trùm, chúng nó nghĩ chúng nó thông minh, khôn lỏi, trí tuệ hơn những thằng khác nhưng thực tế là 0. Nó có thể đúng 1000 lần, nhưng chỉ cần hôm đó lỡ đi qua 1 trạm có camera và quay dính mặt nó, nó chết.

T từng gặp rất nhiều thằng xuất hiện và biến mất vào hư không. Nhiều thằng tự nhận mình thiên tài, IQ các thứ, nó nghĩ ra vô vàn cách sáng tạo trong ship ma tuý biên giới, nhưng không có cái gì là rủi ro về 0% hết. Nó giống xác suất đó ae, cho dù rủi ro nó là 0,009%, lần sau m làm tiếp, xác suất nó là 0,011%, cứ thế cộng dần đều.

M có thể nghĩ mày thông minh, giỏi trong thi cử, điểm cao đồ kia, và mày chọn buôn lậu chất cấm qua biên giới vì tiền kiếm nhiều. Mày có thể đúng 100 lần, nhưng... buổi tối khuya, chỉ cần một tiếng gõ cửa phòng vang lên, mọi thứ tươi đẹp về cuộc đời mày sượt qua đầu mày và mọi thứ đều chấm dứt.
 
T nói tụi m nghe, hầu như, ko phải, 95% ma tuý có trong Việt Nam đều đi qua bằng cửa khẩu Điện Biên, hoặc mấy tỉnh giáp ranh giới chỗ Lào hoặc Campuchia.

Nguồn hàng hầu hết từ Tam Giác Vàng. Miến điện, Lào, Thái. Bọn nó xây lab điều chế. 90% là meth - ma tuý đá, thuốc phiện trong mấy cánh rừng, kết nối với chính quyền, dân làng địa phương, nguồn điện trong thành phố cũng rẽ nhánh vào trong khu rừng khỉ ho cò gáy.

Chúng nó thường vận chuyển nhiều bao tải lớn. Tổng 100kg-150kg, mỗi bao nếu maximum thì 20kg. Hoặc đi bán tải, thì loanh quanh 40 kg, còn xe máy thì chỉ loanh quanh 7-10kg.

Mỗi lần ship qua biên giới như vậy tụi nó thường dc trả $1000 (tuỳ kg) cho 1 lần chạy vào thành phố - đúng hơn là qua tay mấy thằng retailer, buôn bán trong nước. Mà 1 ngày tụi nó ko chạy 1 lần, mà chạy 3 - 4 lần trong ngày. Hoặc những tuyến vận chuyển đêm khuya thì kiếm nhiều nữa. Một đêm chạy kiếm dc 70-100 triệu là có thật.

Với số lượng lớn như vậy, tụi nó phải nguỵ trang qua mấy bao đen nhỏ ở dưới gầm xe, cốp xe có nắp lật bí mật, hoặc là nhét vào mấy bộ phận trong xe hơi. Mày đọc báo sẽ thấy nhiều thằng nó nhét vào thùng ắc quy, túi gạo, bịch trà là vì vậy.

Ngày xưa t lái xe tải đi buôn, băng qua mấy cánh rừng cây giữa tháng 12 nó buốt vcl luôn. Vừa buốt, trong lòng vừa lo thấp thỏm cực độ. Mấy thằng tài xế thì chuyên làm tí ma tuý lúc lái xe, cocaine là nhiều nhất, riêng tao thì không chơi loại đó. Thường chỉ hút thuốc, hoặc làm vài lon Dongpeng thôi.

Lái buổi đêm t sợ nhất 3 thứ. Một, là ngủ gật. Hai, là ma. Ba, là gặp cớm. Trở ngại duy nhất là Cớm.

Cớm bây giờ t nói thật, bọn tội phạm nó khôn như thế nào thì cớm nó cũng khôn không kém. Cớm thường lắp đặt những ụ camera ở quanh khu biên giới. Camera gắn trên cây, gắn trên nhà dân, gắn everywhere - miễn là những trục đường chính, đường phụ dọc qua biên giới VN. Hồi đó camera nó thô sơ, chỉ có quay, nhìn, ghi thôi, chứ ko có nhiều thứ như bây giờ. Bởi thế hồi đó ship dễ lắm.

T còn nhớ có 1 đêm t ship qua bên đây hơn 70kg hàng. Gần như kỷ lục lúc đó, tao với 1 thằng dân lái thuê ở tỉnh, t vẫn nhớ thằng đó quê Tuyên Quang. Còn bây giờ thì khác, Camera này nó có chức năng AI, hay là cc gì đó, nói chung là chỉ cần mày chạy lướt qua camera thôi, bất chấp mọi tốc độ, nó vẫn có thể quét dc biển số của mày. Khi quét được biển số, dữ liệu trong cam nó đối chiếu ngay lập tức hệ thống dữ liệu VNID trong nước.

M sẽ hỏi tao, “Giả dụ 1 ngày cả 300, 400 xe quét, lại check từng xe chắc ói máu mà chết” Thực ra bọn cớm ko làm vậy. Cái tụi nó làm là... chỉnh quét xem xe nào biển số giả, đối chiếu không đúng. Hoặc có những thằng tháo biển số, biển số nhoè, bị che bởi cc gì đó, hoặc đi nhanh quá ko thấy, thì cớm gọi lại và check thủ công từng xe đó.

Có thể m nói... “Ờ... vậy thì t cứ xài biển số thật thôi, rồi cứ ship qua có bị cc gì đâu?”

Mày nhầm. Giờ cớm nó chơi chiêu check random từng xe, lâu lâu random. Những xe nào mà hình dáng lạ, như biển số công ty lạ, hoặc đi những con đường mà bình thường ít khi đi, trên giấy tờ hàng 1 nơi nhưng lúc vận chuyển hàng 1 nẻo, là chắc kèo bị check hết nhé.

Thêm nữa, qua biên giới giờ đầy chó nghiệp vụ. Bọn này ác quỷ vãi lồn ra. Thì m cũng biết nó ngửi dc ma tuý. M nghĩ chỉ cần bỏ vào túi cà phê, xịt nc hoa, hay bôi cức lên thì nó sẽ ko ngửi dc, sai lầm. Mấy con này mũi thính gấp người 10k lần. Thậm chí nó bỏ qua tất cả mùi mày ém, ngửi đúng chỗ ma tuý. Nếu nó ngửi dc ma tuý, nó sẽ lại gần chỗ đó, nhìn lên chủ nhân + ư ử nhẹ, lúc đó mày chết, chỉ có mấy thằng ngu mới nguỵ trang như vậy thôi.

Bất chấp mày có tất cả phương pháp ém mùi.

Thực ra là có ém mùi dc. Dùng cồn C3H08 99%.

Cồn này cực hôi, chất dung môi cực mạnh, cái này nó triệt tiêu phân tử ma tuý trong gói hàng của m. Chó nghiệp vụ nó ko dc dạy để ngửi cái mùi này, cộng thêm mùi này nó gây khó chịu khướu giác động vật.

Nhưng vấn đề là, mày ship những thùng to, bịch to, chục kg trở lên thì m chẳng biết phân tử ma tuý nó bám trong xe mày chỗ nào đâu. Trừ khi m tắm xe bằng cồn C3H08, chưa tính phân tử ma tuý nhiễm chéo nữa. Tay m gói hàng, xong chạm vào vô lăng, bật lửa, hút thuốc, dính chéo thì rất khó triệt tiêu.

Giả sử m với cái xe tắm cồn C3H08 đi. Đi qua biên giới, lỡ bị check, đặc điểm cồn C3H08 là mùi rất nặng. M nghĩ cớm nó ko ngửi thấy à? Và nếu nó ngửi thấy thì m toang nhé.

T làm nghề này hơn 8 năm. Cách ngon nhất để ship dc hàng qua biên giới là “phong bì”. Giả sử m muốn ship 100kg, 150kg qua biên giới - chỗ ma tuý này quy ra hơn 15-19 triệu USD lận , thì m phải phong bì cho những thằng biên giới, biên phòng vài trăm triệu ngày hôm đó. Thường thì cái này mấy thằng trùm nó làm việc, móc nối bảo mật, rồi đưa tuyến đường cho m đi, còn việc m thì chỉ đi ship thôi. Nhưng đôi lúc thằng trùm nó k tính tới chuyện cớm nó setup, giả nhận tiền lấy tiền thằng trùm, lẫn bắt ma tuý tụi m.

Trong cái thế giới buôn lậu, đen tối, không có 1 cách nào là an toàn triệt tiêu rủi ro còn 0% hết. Chỉ có cách ít, hay nhiều rủi ro mà thôi. Cách đút túi mấy thằng cán bộ cũng nhiều biến số, nhưng nó ít rủi ro hơn cái mày tự ship qua biên giới. Nếu thằng trùm làm mày đủ tin tưởng.

T làm cái nghề này 8 năm, học HUST, nghe theo thằng bạn kiếm tiền nhanh rồi nhảy vào mảng này làm. T nghĩ bản thân t có tí kinh nghiệm, 8 năm ko dài, nhưng nó cũng k ít. Và thằng nào định nhảy vào hay có mưu tính định làm, thì tao cho mày lời khuyên.

Ship hàng cấm, ma tuý, lậu,.. qua biên giới dễ bị bắt vl. Tiền tao kiếm nhiều thật, tiền mua nhà, mua xe cộ, có tiền đi nước ngoài, con cái học hành khá ok, hầu như nhập tịch trời Âu hết, rồi t exit kịp. Mà nói thật, ông bà t phù hộ t nhiều vl. Đêm nào cũng thắp nhang, khấn phật, đi chùa, từ thiện…

M tưởng tượng như này, nếu ship hàng cấm. Mày phải đúng 100 lần, làm 100, đúng 100. Còn bọn cớm nó có thể thua 100, 1000, 10000, nhưng nó chỉ cần đúng 1 lần duy nhất, 1 lần duy nhất thôi, mày tù tội ngay. Nhiều thằng t gọi là anh em, là sếp, là trùm, chúng nó nghĩ chúng nó thông minh, khôn lỏi, trí tuệ hơn những thằng khác nhưng thực tế là 0. Nó có thể đúng 1000 lần, nhưng chỉ cần hôm đó lỡ đi qua 1 trạm có camera và quay dính mặt nó, nó chết.

T từng gặp rất nhiều thằng xuất hiện và biến mất vào hư không. Nhiều thằng tự nhận mình thiên tài, IQ các thứ, nó nghĩ ra vô vàn cách sáng tạo trong ship ma tuý biên giới, nhưng không có cái gì là rủi ro về 0% hết. Nó giống xác suất đó ae, cho dù rủi ro nó là 0,009%, lần sau m làm tiếp, xác suất nó là 0,011%, cứ thế cộng dần đều.

M có thể nghĩ mày thông minh, giỏi trong thi cử, điểm cao đồ kia, và mày chọn buôn lậu chất cấm qua biên giới vì tiền kiếm nhiều. Mày có thể đúng 100 lần, nhưng... buổi tối khuya, chỉ cần một tiếng gõ cửa phòng vang lên, mọi thứ tươi đẹp về cuộc đời mày sượt qua đầu mày và mọi thứ đều chấm dứt.
Bây giờ thế nào rồi. Có còn ngon ăn ko
 
Thảo nào mấy thằng biên phòng giàu vãi đạn. Ko biết tiền từ đâu ra.
Thực ra ai cũng biết cả. Có muốn khui ra ko thôi 😺
 
Nhìn cái bản đồ xứ Vệ dài loằng ngoằng toàn đồi núi biên giới.
Nên ma túy tràn vào thì cũng ko co gì là lạ.
Mấy cái vụ bắt Ma túy chỉ là trình diễn cho có.
Thực tế bắt 1kg thì lọt 200 500kg 😏
 
Top