Cảnh báo lừa đảo‼️ Chế độ lao động của Việt Nam kém hơn nước ngoài ra sao ?

Mấy nay mỏi người.
Dạo gần đây tao thấy nhiều bài viết, YouTube, Reels... nói về những kiểu đối xử vô lý với nhân viên:

1. Tuyển người mới lương cao, nhân viên cũ nhiều năm không tăng.
> > Cái sai ko phải là người mới được trả lương cao. Thị trường thay đổi, doanh nghiệp muốn tuyển được người thì phải trả theo giá thị trường.
Sai là doanh nghiệp cập nhật giá thị trường cho người mới nhưng cố tình để lương người cũ đứng yên.
Người cũ hiểu hệ thống, có kinh nghiệm, gánh trách nhiệm, đào tạo người mới, có thành tích thực tế... nhưng lương lại thấp hơn người vừa vào.
Trong HR, hiện tượng này có hẳn tên: salary/wage compression.

> > công ty chịu tăng ngân sách để tuyển người mới nhưng lại không market-adjust lương cho nhân viên hiện tại; để mua lao động mới theo giá thị trường nhưng lại giữ lao động cũ theo giá của 5 năm trước.

>> Đấy không phải thưởng cho lòng trung thành.
Đó là tận dụng lòng trung thành của nhân viên để tiết kiệm chi phí.

2. Ngoài 30 bắt đầu lo đuổi việc, ngoài 35 đi xin việc đã bị chê già.
Chỗ này cũng phải nói cho chính xác:
Không phải cứ người lâu năm ở các nước Tư Bản, châu Âu tự động được trọng dụng, cũng không phải doanh nghiệp không layoff người lớn tuổi.
> > Khác biệt là: tuổi tác không thể tùy tiện trở thành tiêu chí dùng để loại một người khỏi cơ hội việc làm.

Ở Châu Âu và Mỹ, tuổi là một đặc điểm được bảo vệ trong luật chống phân biệt đối xử; cả nhân viên và ứng viên đều được bảo vệ. VD: ADEA bảo vệ người lao động từ 40 tuổi trở lên khỏi phân biệt đối xử vì tuổi trong tuyển dụng, sa thải và các quyết định việc làm khác.
EEOC thậm chí từng kiện doanh nghiệp vì cáo buộc lựa chọn người lớn tuổi để layoff.

> > > Còn Việt Nam: Đánh giá tuổi thay vì đánh giá năng lực.
Một người 38 tuổi làm tốt hơn người 25 tuổi thì tại sao chỉ vì sinh sớm hơn 13 năm mà HR cho là " quá tuổi không nhận "?
---
3. Sếp mới vào, ép nhân sự cũ nghỉ bằng ngó lơ KPI, cô lập, chửi mắng, gây áp lực.
Đây là phần tao thấy nghiêm trọng nhất.
Một manager có quyền:
Phân công công việc.
Đặt mục tiêu.
Đánh giá performance.
Phê bình lỗi.
Đề xuất tăng lương, thăng chức hoặc kỷ luật.
Nhưng quyền quản lý không đồng nghĩa với quyền muốn làm gì cấp dưới cũng được.

Nếu không thích một nhân viên rồi bắt đầu:
+ Nói lời lăng mạ, làm nhục.
+ Cô lập nhân viên đó.
+Soi lỗi có chọn lọc.
+Thành tích thì bỏ qua.
+Khuyết điểm thì phóng đại.
+Thay đổi tiêu chuẩn đánh giá giữa chừng.
+KPI thực tế đạt nhưng đánh giá cuối năm lại thấp.
+Chặn tăng lương, thưởng, giảm cơ hội thăng tiến.
+Gây áp lực đến mức người đó phải tự nghỉ.
> > thì đó không còn đơn giản là "quản lý nghiêm khắc" nữa.

> ILO và các tổ chức lao động quốc tế coi bạo lực và quấy rối tại nơi làm việc là vấn đề liên quan cả tới sự toàn vẹn thể chất lẫn tâm lý của người lao động; xuất phát từ chính cấp trên trong hệ thống thứ bậc. Các tổ chức công đoàn Mỹ cũng coi bullying, harassment và retaliation là những vấn đề cần có cơ chế bảo vệ người lao động.
Cái sai lớn nhất ở đây ko chỉ nằm ở 1 thằng sếp tồi.
Nếu một manager hay Sup có thể làm tất cả những việc trên trong thời gian dài mà:
HR không kiểm tra.
Công đoàn không can thiệp.
KPI không có cơ chế appeal.
Nhân viên phản ánh lại sợ bị trả đũa.
> > Hệ thống quản trị công ty đang có
Vấn đề.


Một hệ thống tử tế phải trả lời được:
Ai kiểm soát quyền lực của manager? công Đoàn tại Việt nam là trò hề.
Ai kiểm tra KPI khi có tranh chấp? Làm sao để xác định như vậy có công bằng không.
Ai bảo vệ nhân viên khi họ khiếu nại?
Hay cả năm không thấy cuộc điều tra khảo sát nặc danh nào từ Nhà nước.
Ai điều tra cáo buộc workplace bullying? Không ai cả.
Ai đảm bảo người lên tiếng không bị trả đũa? Cũng không có ai :(
Nếu câu trả lời cho tất cả đều là:
"Sếp quyết."
thì đừng gọi đó là hệ thống quản trị nhân sự.
Đó chỉ là trao quyền lực cho một cá nhân rồi hy vọng người đó tử tế.
Cả 3 vấn đề trên thực chất có chung một gốc.
Doanh nghiệp muốn người lao động trung thành, có năng suất, có trách nhiệm lâu dài nhưng lại không xây dựng cơ chế buộc chính doanh nghiệp và người quản lý phải đối xử công bằng với họ.
Người lao động không phải vật tư tiêu hao.
Nếu hệ thống khiến người làm lâu năm càng ngày càng mất giá, càng lớn tuổi càng bị loại, gặp quản lý xấu lại không có nơi bảo vệ mình...
> > Thì chúng nó: nhảy việc, làm vừa đủ KPI, không muốn cống hiến và ko còn lòng trung thành với công ty.

Đến cái tầng lớp trực tiếp cày ra của cải còn bị vắt kiệt, chèn ép, đéo muốn làm nữa thì lấy ai sản xuất, ai đóng thuế? Lúc ấy Nhà nước móc được ra cái gì để ăn tiêu đây
Lương cao,làm ít cho bọn tư bản nó cút thì đói à..lo làm với đóng thuế nhiều vô để XH phát triển
 
Lương cao,làm ít cho bọn tư bản nó cút thì đói à..lo làm với đóng thuế nhiều vô để XH phát triển
Cao éo gì cái lương xứ này hả tml ?
Thu nhập trung bình hàng năm ở Việt Nam là 134 Triệu VNĐ/năm .
Ở Trung Quốc thu nhập TB đổ sang tiền Việt: là 390 Triệu VNĐ/năm.
Ở Đài Loan là: 1 Tỷ 105 Triệu VNĐ.
Mỹ là : 2 Tỷ 352 triệu VNĐ.
Giờ có nhân đôi cái GDP thì cũng bằng nửa cái thu nhập của Tàu chứ tml nghĩ tiền vnd to lắm hay sao

An sinh không tốt, giáo dục không tốt, lương không tốt, thu nhập thấp ... => lấy mứt mà đóng thuế hả tml
 
Cao éo gì cái lương xứ này hả tml ?
Thu nhập trung bình hàng năm ở Việt Nam là 134 Triệu VNĐ/năm .
Ở Trung Quốc thu nhập TB đổ sang tiền Việt: là 390 Triệu VNĐ/năm.
Ở Đài Loan là: 1 Tỷ 105 Triệu VNĐ.
Mỹ là : 2 Tỷ 352 triệu VNĐ.

Giờ có nhân đôi cái GDP thì cũng bằng nửa cái thu nhập của Tàu chứ tml nghĩ tiền vnd to lắm hay sao

An sinh không tốt, giáo dục không tốt, lương không tốt, thu nhập thấp ... => lấy mứt mà đóng thuế hả tml
Thu nhập này mày lấy số liệu ở đâu vậy? cho tao xin nguồn
 
Tao có chứng có cứ mới nói nhá
Link nguồn số liệu chính thức📊 Dữ liệu của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF): Bạn có thể tra cứu trực tiếp dữ liệu GDP bình quân đầu người toàn cầu bản cập nhật mới nhất tại trang IMF World Economic Outlook Datamapper. Tại đây, bạn sẽ thấy mức thu nhập danh nghĩa của Mỹ rơi vào khoảng hơn 94.000 USD (~2,35 Tỷ VNĐ), Đài Loan khoảng 35.000 - 41.000 USD, Trung Quốc khoảng 14.000 USD (~350-390 Triệu VNĐ) và Việt Nam tiến sát mốc 5.000 USD.📈 Dữ liệu của Ngân hàng Thế giới (World Bank): Trang thống kê kinh tế toàn cầu Trading Economics (Dữ liệu GNI Việt Nam) cập nhật trực tiếp báo cáo từ Ngân hàng Thế giới, 5.000 USD (~125 - 134 Triệu VNĐ tùy tỷ giá).🗒 Báo cáo kinh tế tổng hợp: Bạn cũng có thể xem các phân tích chi tiết tổng hợp từ các cơ quan thông tấn lớn trong nước như bài viết của Báo Tuổi Trẻ về phân loại thu nhập của World Bank hoặc dòng dữ liệu lịch sử tại Finhay về Thu nhập bình quân đầu người Việt Nam.

> So với anh giai Trung Quốc, tổng thu nhập bình quân VN chỉ bằng 1/3 mà thôi, ko phải nghèo mạt rệp thì là gì
Vậy mày có bình luận gì về điều này ko tml


Thu nhập này mày lấy số liệu ở đâu vậy? cho tao xin nguồn
[/QUOT
 
Tao có chứng có cứ mới nói nhá
Link nguồn số liệu chính thức📊 Dữ liệu của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF): Bạn có thể tra cứu trực tiếp dữ liệu GDP bình quân đầu người toàn cầu bản cập nhật mới nhất tại trang IMF World Economic Outlook Datamapper. Tại đây, bạn sẽ thấy mức thu nhập danh nghĩa của Mỹ rơi vào khoảng hơn 94.000 USD (~2,35 Tỷ VNĐ), Đài Loan khoảng 35.000 - 41.000 USD, Trung Quốc khoảng 14.000 USD (~350-390 Triệu VNĐ) và Việt Nam tiến sát mốc 5.000 USD.📈 Dữ liệu của Ngân hàng Thế giới (World Bank): Trang thống kê kinh tế toàn cầu Trading Economics (Dữ liệu GNI Việt Nam) cập nhật trực tiếp báo cáo từ Ngân hàng Thế giới, 5.000 USD (~125 - 134 Triệu VNĐ tùy tỷ giá).🗒 Báo cáo kinh tế tổng hợp: Bạn cũng có thể xem các phân tích chi tiết tổng hợp từ các cơ quan thông tấn lớn trong nước như bài viết của Báo Tuổi Trẻ về phân loại thu nhập của World Bank hoặc dòng dữ liệu lịch sử tại Finhay về Thu nhập bình quân đầu người Việt Nam.

> So với anh giai Trung Quốc, tổng thu nhập bình quân VN chỉ bằng 1/3 mà thôi, ko phải nghèo mạt rệp thì là gì
Vậy mày có bình luận gì về điều này ko tml

Mấy cái này tao biết lâu rồi, nhưng có 1 sự hiểu lầm thường gặp là con số <5000$/năm hay thấy trên báo thường là GDP đầu người chứ ko phải thu nhập thực tế. Nếu là thu nhập tao nghĩ phải trừ đi 30% là ít
 
Mấy cái này tao biết lâu rồi, nhưng có 1 sự hiểu lầm thường gặp là con số <5000$/năm hay thấy trên báo thường là GDP đầu người chứ ko phải thu nhập thực tế. Nếu là thu nhập tao nghĩ phải trừ đi 30% là ít
Thế hỏi kĩ số liệu để làm gì thế tml ? Có thay đổi được gì ko.

Tao từng đi một số khu CN. Và thấy mức lương giữa các vùng có một số thay đổi dù ko nhiều. Lấy bù trừ tỉnh lẻ vs thành phố thì đúng như tml nói, thu nhập thực tế thấp hơn 30% đến 45℅.

Thu nhập của dân kinh doanh, lao động tự do, của CEO, Chủ tịch ... Ko thống kê.
+ 1 hộ gia đình trung bình là: 1 nam, 1 nữ, 2 trẻ em, 1 cụ già ( từ 2 đến 3 người phụ thuộc)
+ nguồn thu nhập trung bình của Vợ Chồng đi làm cty (nhân viên thì 8 tiếng, công nhân thì OT 12 tiếng) là: 13tr+12tr => tổng 25 triệu.
>> Gđ 4 người: thu nhập mỗi người hàng năm 75tr > là 2876$ là thực tế ( lấy tròn 3000$, thấp hơn 40℅).
>>> Tính theo kiểu nào thì thu nhập của VN vẫn là rất thấp

Tiếp đến là thu nhập chịu thuế: 1 mốc quan trọng của khái niệm thu nhập cao và thấp.
2013: Thu nhập 9tr/ tháng phải nộp thuế TNCN.
2020: 11tr/tháng phải nộp thuế.
2026: Thu nhập 15,5tr/tháng
=> nhưng tính lạm phát phải dựa vào gold. Và gold rings đã giữ trung bình đến nay là 14Tr suốt cả năm. Tỉ lệ tăng từ năm 2020 đến 2026 của lương là 72℅ (9 lên 15,5), của gold ring là 136% (5,5 lên 14).
Lương cao,làm ít cho bọn tư bản nó cút thì đói à..lo làm với đóng thuế nhiều vô để XH phát triển
=> vậy tml ở trên còn bảo lương Vietnam "cao", theo kịp lạm phát nữa ko ?

Tái bút: mong là tml giữ chức to to tí. Để công sức viết ko uổng phí. Ok? 👌
 
Sửa lần cuối:
Bảo GenZ này kia, toàn mấy thằng chúa bào, lũ trẻ giờ nó khôn nó deal cao, mấy th già như t đây còn phải lo học thêm, tụi nó học càng ngày càng khủng. Chưa kể chế độ xứ lừa trùm mập mờ. Nói ra lũ nhỏ giờ còn sáng mắt chán
 
Mày bây giờ còn so vịt với tàu và mỹ .... so khoản nào cũng éo ăn dc
Mày tìm đối xứng tầm vịt mà so :vozvn (19):
Tao biết là đang lạc đề rồi đấy 🤔
Chủ đề là chế độ lao động ở Việt Nam.

Đối xứng là như nào. Mày biết đây là câu trả lời của tao cho thằng ở trên ko ?

Thu nhập này mày lấy số liệu ở đâu vậy? cho tao xin nguồn
Lương cao,làm ít cho bọn tư bản nó cút thì đói à..lo làm với đóng thuế nhiều vô để XH phát triển
Còn so sánh thì mày muốn so sánh như thế nào đây. So với Châu phi, Zimbabwe, Cuba hay với đảo quốc Indo ? Về thu nhập bình quân đầu người tại ĐNA, thì Việt nam chỉ hơn được mấy quốc gia có điều kiện hạ tầng nhỏ, khó khăn di chuyển, dân trí thấp ( Lào, Indo ), hay mới mở cửa từ 2011 như Myanma.
Chứ Việt Nam thì thiếu gì mà không được đòi thu nhập cao? lao động trình độ Đại học đầy đường, khoáng same nhiều, du lịch nhiều, hạ tầng BTN có cao tốc cả.

>>> còn Công đoàn bảo vệ người lao động, và việc thực thi chính sách của Nhà Nước cho giai cấp này thì như ...
 
Sửa lần cuối:
Tao biết là đang lạc đề rồi đấy 🤔
Chủ đề là chế độ lao động ở Việt Nam.

Đối xứng là như nào. Mày biết đây là câu trả lời của tao cho thằng ở trên ko ?
Mày so với bọn tư bản thì éo ai chả biết thua đứt đuôi rồi
Mày so với người aem canh trái đất Cuba xem :vozvn (19):
 
Mấy nay mỏi người.
Dạo gần đây tao thấy nhiều bài viết, YouTube, Reels... nói về những kiểu đối xử vô lý với nhân viên:

1. Tuyển người mới lương cao, nhân viên cũ nhiều năm không tăng.
> > Cái sai ko phải là người mới được trả lương cao. Thị trường thay đổi, doanh nghiệp muốn tuyển được người thì phải trả theo giá thị trường.
Sai là doanh nghiệp cập nhật giá thị trường cho người mới nhưng cố tình để lương người cũ đứng yên.
Người cũ hiểu hệ thống, có kinh nghiệm, gánh trách nhiệm, đào tạo người mới, có thành tích thực tế... nhưng lương lại thấp hơn người vừa vào.
Trong HR, hiện tượng này có hẳn tên: salary/wage compression.

> > công ty chịu tăng ngân sách để tuyển người mới nhưng lại không market-adjust lương cho nhân viên hiện tại; để mua lao động mới theo giá thị trường nhưng lại giữ lao động cũ theo giá của 5 năm trước.

>> Đấy không phải thưởng cho lòng trung thành.
Đó là tận dụng lòng trung thành của nhân viên để tiết kiệm chi phí.

2. Ngoài 30 bắt đầu lo đuổi việc, ngoài 35 đi xin việc đã bị chê già.
Chỗ này cũng phải nói cho chính xác:
Không phải cứ người lâu năm ở các nước Tư Bản, châu Âu tự động được trọng dụng, cũng không phải doanh nghiệp không layoff người lớn tuổi.
> > Khác biệt là: tuổi tác không thể tùy tiện trở thành tiêu chí dùng để loại một người khỏi cơ hội việc làm.

Ở Châu Âu và Mỹ, tuổi là một đặc điểm được bảo vệ trong luật chống phân biệt đối xử; cả nhân viên và ứng viên đều được bảo vệ. VD: ADEA bảo vệ người lao động từ 40 tuổi trở lên khỏi phân biệt đối xử vì tuổi trong tuyển dụng, sa thải và các quyết định việc làm khác.
EEOC thậm chí từng kiện doanh nghiệp vì cáo buộc lựa chọn người lớn tuổi để layoff.

> > > Còn Việt Nam: Đánh giá tuổi thay vì đánh giá năng lực.
Một người 38 tuổi làm tốt hơn người 25 tuổi thì tại sao chỉ vì sinh sớm hơn 13 năm mà HR cho là " quá tuổi không nhận "?
---
3. Sếp mới vào, ép nhân sự cũ nghỉ bằng ngó lơ KPI, cô lập, chửi mắng, gây áp lực.
Đây là phần tao thấy nghiêm trọng nhất.
Một manager có quyền:
Phân công công việc.
Đặt mục tiêu.
Đánh giá performance.
Phê bình lỗi.
Đề xuất tăng lương, thăng chức hoặc kỷ luật.
Nhưng quyền quản lý không đồng nghĩa với quyền muốn làm gì cấp dưới cũng được.

Nếu không thích một nhân viên rồi bắt đầu:
+ Nói lời lăng mạ, làm nhục.
+ Cô lập nhân viên đó.
+Soi lỗi có chọn lọc.
+Thành tích thì bỏ qua.
+Khuyết điểm thì phóng đại.
+Thay đổi tiêu chuẩn đánh giá giữa chừng.
+KPI thực tế đạt nhưng đánh giá cuối năm lại thấp.
+Chặn tăng lương, thưởng, giảm cơ hội thăng tiến.
+Gây áp lực đến mức người đó phải tự nghỉ.
> > thì đó không còn đơn giản là "quản lý nghiêm khắc" nữa.

> ILO và các tổ chức lao động quốc tế coi bạo lực và quấy rối tại nơi làm việc là vấn đề liên quan cả tới sự toàn vẹn thể chất lẫn tâm lý của người lao động; xuất phát từ chính cấp trên trong hệ thống thứ bậc. Các tổ chức công đoàn Mỹ cũng coi bullying, harassment và retaliation là những vấn đề cần có cơ chế bảo vệ người lao động.
Cái sai lớn nhất ở đây ko chỉ nằm ở 1 thằng sếp tồi.
Nếu một manager hay Sup có thể làm tất cả những việc trên trong thời gian dài mà:
HR không kiểm tra.
Công đoàn không can thiệp.
KPI không có cơ chế appeal.
Nhân viên phản ánh lại sợ bị trả đũa.
> > Hệ thống quản trị công ty đang có
Vấn đề.


Một hệ thống tử tế phải trả lời được:
Ai kiểm soát quyền lực của manager? công Đoàn tại Việt nam là trò hề.
Ai kiểm tra KPI khi có tranh chấp? Làm sao để xác định như vậy có công bằng không.
Ai bảo vệ nhân viên khi họ khiếu nại?
Hay cả năm không thấy cuộc điều tra khảo sát nặc danh nào từ Nhà nước.
Ai điều tra cáo buộc workplace bullying? Không ai cả.
Ai đảm bảo người lên tiếng không bị trả đũa? Cũng không có ai :(
Nếu câu trả lời cho tất cả đều là:
"Sếp quyết."
thì đừng gọi đó là hệ thống quản trị nhân sự.
Đó chỉ là trao quyền lực cho một cá nhân rồi hy vọng người đó tử tế.
Cả 3 vấn đề trên thực chất có chung một gốc.
Doanh nghiệp muốn người lao động trung thành, có năng suất, có trách nhiệm lâu dài nhưng lại không xây dựng cơ chế buộc chính doanh nghiệp và người quản lý phải đối xử công bằng với họ.
Người lao động không phải vật tư tiêu hao.
Nếu hệ thống khiến người làm lâu năm càng ngày càng mất giá, càng lớn tuổi càng bị loại, gặp quản lý xấu lại không có nơi bảo vệ mình...
> > Thì chúng nó: nhảy việc, làm vừa đủ KPI, không muốn cống hiến và ko còn lòng trung thành với công ty.

Đến cái tầng lớp trực tiếp cày ra của cải còn bị vắt kiệt, chèn ép, đéo muốn làm nữa thì lấy ai sản xuất, ai đóng thuế? Lúc ấy Nhà nước móc được ra cái gì để ăn tiêu đây
HR xứ Lừa auto súc vật @Joey bốc vác
 
Mấy nay mỏi người.
Dạo gần đây tao thấy nhiều bài viết, YouTube, Reels... nói về những kiểu đối xử vô lý với nhân viên:

1. Tuyển người mới lương cao, nhân viên cũ nhiều năm không tăng.
> > Cái sai ko phải là người mới được trả lương cao. Thị trường thay đổi, doanh nghiệp muốn tuyển được người thì phải trả theo giá thị trường.
Sai là doanh nghiệp cập nhật giá thị trường cho người mới nhưng cố tình để lương người cũ đứng yên.
Người cũ hiểu hệ thống, có kinh nghiệm, gánh trách nhiệm, đào tạo người mới, có thành tích thực tế... nhưng lương lại thấp hơn người vừa vào.
Trong HR, hiện tượng này có hẳn tên: salary/wage compression.

> > công ty chịu tăng ngân sách để tuyển người mới nhưng lại không market-adjust lương cho nhân viên hiện tại; để mua lao động mới theo giá thị trường nhưng lại giữ lao động cũ theo giá của 5 năm trước.

>> Đấy không phải thưởng cho lòng trung thành.
Đó là tận dụng lòng trung thành của nhân viên để tiết kiệm chi phí.

2. Ngoài 30 bắt đầu lo đuổi việc, ngoài 35 đi xin việc đã bị chê già.
Chỗ này cũng phải nói cho chính xác:
Không phải cứ người lâu năm ở các nước Tư Bản, châu Âu tự động được trọng dụng, cũng không phải doanh nghiệp không layoff người lớn tuổi.
> > Khác biệt là: tuổi tác không thể tùy tiện trở thành tiêu chí dùng để loại một người khỏi cơ hội việc làm.

Ở Châu Âu và Mỹ, tuổi là một đặc điểm được bảo vệ trong luật chống phân biệt đối xử; cả nhân viên và ứng viên đều được bảo vệ. VD: ADEA bảo vệ người lao động từ 40 tuổi trở lên khỏi phân biệt đối xử vì tuổi trong tuyển dụng, sa thải và các quyết định việc làm khác.
EEOC thậm chí từng kiện doanh nghiệp vì cáo buộc lựa chọn người lớn tuổi để layoff.

> > > Còn Việt Nam: Đánh giá tuổi thay vì đánh giá năng lực.
Một người 38 tuổi làm tốt hơn người 25 tuổi thì tại sao chỉ vì sinh sớm hơn 13 năm mà HR cho là " quá tuổi không nhận "?
---
3. Sếp mới vào, ép nhân sự cũ nghỉ bằng ngó lơ KPI, cô lập, chửi mắng, gây áp lực.
Đây là phần tao thấy nghiêm trọng nhất.
Một manager có quyền:
Phân công công việc.
Đặt mục tiêu.
Đánh giá performance.
Phê bình lỗi.
Đề xuất tăng lương, thăng chức hoặc kỷ luật.
Nhưng quyền quản lý không đồng nghĩa với quyền muốn làm gì cấp dưới cũng được.

Nếu không thích một nhân viên rồi bắt đầu:
+ Nói lời lăng mạ, làm nhục.
+ Cô lập nhân viên đó.
+Soi lỗi có chọn lọc.
+Thành tích thì bỏ qua.
+Khuyết điểm thì phóng đại.
+Thay đổi tiêu chuẩn đánh giá giữa chừng.
+KPI thực tế đạt nhưng đánh giá cuối năm lại thấp.
+Chặn tăng lương, thưởng, giảm cơ hội thăng tiến.
+Gây áp lực đến mức người đó phải tự nghỉ.
> > thì đó không còn đơn giản là "quản lý nghiêm khắc" nữa.

> ILO và các tổ chức lao động quốc tế coi bạo lực và quấy rối tại nơi làm việc là vấn đề liên quan cả tới sự toàn vẹn thể chất lẫn tâm lý của người lao động; xuất phát từ chính cấp trên trong hệ thống thứ bậc. Các tổ chức công đoàn Mỹ cũng coi bullying, harassment và retaliation là những vấn đề cần có cơ chế bảo vệ người lao động.
Cái sai lớn nhất ở đây ko chỉ nằm ở 1 thằng sếp tồi.
Nếu một manager hay Sup có thể làm tất cả những việc trên trong thời gian dài mà:
HR không kiểm tra.
Công đoàn không can thiệp.
KPI không có cơ chế appeal.
Nhân viên phản ánh lại sợ bị trả đũa.
> > Hệ thống quản trị công ty đang có
Vấn đề.


Một hệ thống tử tế phải trả lời được:
Ai kiểm soát quyền lực của manager? công Đoàn tại Việt nam là trò hề.
Ai kiểm tra KPI khi có tranh chấp? Làm sao để xác định như vậy có công bằng không.
Ai bảo vệ nhân viên khi họ khiếu nại?
Hay cả năm không thấy cuộc điều tra khảo sát nặc danh nào từ Nhà nước.
Ai điều tra cáo buộc workplace bullying? Không ai cả.
Ai đảm bảo người lên tiếng không bị trả đũa? Cũng không có ai :(
Nếu câu trả lời cho tất cả đều là:
"Sếp quyết."
thì đừng gọi đó là hệ thống quản trị nhân sự.
Đó chỉ là trao quyền lực cho một cá nhân rồi hy vọng người đó tử tế.
Cả 3 vấn đề trên thực chất có chung một gốc.
Doanh nghiệp muốn người lao động trung thành, có năng suất, có trách nhiệm lâu dài nhưng lại không xây dựng cơ chế buộc chính doanh nghiệp và người quản lý phải đối xử công bằng với họ.
Người lao động không phải vật tư tiêu hao.
Nếu hệ thống khiến người làm lâu năm càng ngày càng mất giá, càng lớn tuổi càng bị loại, gặp quản lý xấu lại không có nơi bảo vệ mình...
> > Thì chúng nó: nhảy việc, làm vừa đủ KPI, không muốn cống hiến và ko còn lòng trung thành với công ty.

Đến cái tầng lớp trực tiếp cày ra của cải còn bị vắt kiệt, chèn ép, đéo muốn làm nữa thì lấy ai sản xuất, ai đóng thuế? Lúc ấy Nhà nước móc được ra cái gì để ăn tiêu đây
Khi một quốc gia mà lực lượng lao động dư thừa việc làm đéo có thì giá trị lao động sẽ rẻ mạt và bị coi thường là đương nhiên
 
đúng hơn là lương thấp, đãi ngộ benefit kém, bảo hiểm đôi khi có hoặc k, thuế thu nhập cực kì cao, cao hơn cả bắc âu, chất lượng sống như con cặc, vật giá cao bằng, thậm chí 1 số món còn đắt hơn ở châu âu, ấy thế mà vệ sinh an toàn thực phẩm đôi khi còn đéo đc đảm bảo.
 
đúng hơn là lương thấp, đãi ngộ benefit kém, bảo hiểm đôi khi có hoặc k, thuế thu nhập cực kì cao, cao hơn cả bắc âu, chất lượng sống như con cặc, vật giá cao bằng, thậm chí 1 số món còn đắt hơn ở châu âu, ấy thế mà vệ sinh an toàn thực phẩm đôi khi còn đéo đc đảm bảo.
Sao nghe mày tả sinh ra ở xứ này khốn nạn vậy trời?!
 
Mày so với bọn tư bản thì éo ai chả biết thua đứt đuôi rồi
Mày so với người aem canh trái đất Cuba xem :vozvn (19):
Thế tao so với anh em đồng chí Cộng hòa nhân dân Trung Hoa thì mày lại cấm ? Ở Trung Quốc cũng có những vùng quê nghèo, lạc hậu và ko đủ ăn mà mày 🤔
Ở tận Cuba tao biết éo được, sao mày ko sang đấy mà tìm hiểu đi
 
Thế tao so với anh em Cộng hòa nhân dân Trung Quốc thì mày lại cấm ? Ở tận Cuba tao biết éo được, sao mày ko sang đấy mà tìm hiểu đi🤔
Tao có cấm mày đéo đâu ,
ah mày so bên tàu cái khác tao éo biết chứ về giá thực phẩm ăn uống cơ bản thì vịt cũng thua đứt đuôi
 

Có thể bạn quan tâm

Top