Xachtayre222
Đẹp trai mà lại có tài
Bức xúc vì bọn nghèo hèn bên ngoài cứ vào chung cư của mình để sài ké tiện ích : công viên , sân chơi , hồ bơi , …
Đưa con xuống sân chơi của khu chung cư nhưng nhìn một vòng toàn thấy người lạ nên tôi lại quay lên, bắt đầu nhớ căn nhà mặt đất cũ.
Trước đây, tôi từng nghĩ bán căn nhà mặt đất để chuyển lên chung cư là một trong những quyết định sáng suốt nhất của mình. Gia đình tôi có con nhỏ nên tôi đặc biệt thích những khu chung cư có nhiều tiện ích nội khu. Chỉ cần bước xuống sảnh là có công viên, sân chơi trẻ em, đường đi bộ, khu thể thao, hồ bơi... Không phải lái xe đưa con đi đâu, không phải chen chúc ngoài đường, cuối tuần cũng có chỗ cho cả nhà vận động.
Ngày đi xem nhà, tôi gần như bị thuyết phục ngay bởi những tiện ích ấy. Tôi hình dung mỗi chiều sẽ đưa con xuống sân chơi, cuối tuần cả nhà cùng đi bộ, thi thoảng xuống hồ bơi. So với căn nhà mặt đất cũ, nơi muốn cho con chơi phải đưa ra công viên hoặc tìm một khu vui chơi bên ngoài, cuộc sống trong chung cư có vẻ tiện nghi hơn hẳn.
Thế là tôi bán nhà, dồn hết tiền mua căn hộ chung cư trong mơ. Nhưng chỉ sau một thời gian sống ở đây, tôi mới nhận ra một điều mà lúc mua nhà tôi đã không nghĩ đến: tiện ích có nhiều không đồng nghĩa với việc cư dân được tận hưởng trọn vẹn những tiện ích ấy.
Số lượng người bên ngoài vào sử dụng ké các tiện ích nội khu ngày một tăng. Buổi chiều, tôi xuống sân thì thấy người lạ vào đi bộ, chạy bộ. Có nhóm mang cầu lông, bóng chuyền ra chơi, trẻ con chạy đùa khắp nơi. Những lối đi vốn được thiết kế cho cư dân dạo bộ nhiều lúc trở nên đông đúc, lộn xộn.
Khu vui chơi trẻ em cũng vậy. Tôi từng nghĩ đó sẽ là nơi con mình có thể xuống chơi mỗi chiều trong một không gian tương đối an toàn, sạch sẽ và chủ yếu là cư dân trong tòa nhà. Nhưng thực tế lại khác xa tưởng tượng. Người ngoài ra vào, trẻ em đủ nơi đến chơi, người lớn ngồi khắp các khu vực. Và đi nhiên, đi kém với đó là nhự nhốn nháo, mất trật tự và thiếu ý thức giữ gìn.
Khu hồ bơi của chung cư cũng được cho hoạt động kinh doanh, bán vé cho khách bên ngoài vào sử dụng. Những ngày đông khách, bể bơi trở nên chật chội. Tôi không còn cảm giác đây là một tiện ích riêng của khu dân cư nữa. Càng nhiều người sử dụng thì tôi càng lo về chuyện vệ sinh, ý thức giữ gìn không gian chung và sự an toàn của trẻ nhỏ.
Có lần tôi định đưa con xuống sân chơi nhưng nhìn một vòng rồi lại quay lên. Tôi không biết những người xung quanh là cư dân hay khách bên ngoài, con mình có thể chơi ở đó an toàn hay không? Một nơi đáng lẽ phải giúp tôi yên tâm hơn khi nuôi con, cuối cùng lại khiến tôi phải dè chừng. Đó là lúc tôi bắt đầu nhớ căn nhà mặt đất cũ.
Tôi không cho rằng chung cư là lựa chọn tồi. Rất nhiều gia đình vẫn sống thoải mái và tận hưởng tốt những tiện ích mà họ được cung cấp. Vấn đề có lẽ nằm ở cách một khu chung cư quản lý không gian chung. Tôi không đòi hỏi chung cư trở thành một "ốc đảo" tách biệt với bên ngoài. Nhưng tôi chỉ muốn khi đã bỏ ra một khoản tiền lớn để mua nhà, những tiện ích được quảng bá như một phần giá trị của căn hộ phải thực sự mang lại chất lượng sống tương xứng cho cư dân. Bởi thứ tôi mua không chỉ là vài chục mét vuông căn hộ. Tôi mua cả một môi trường sống.
Đưa con xuống sân chơi của khu chung cư nhưng nhìn một vòng toàn thấy người lạ nên tôi lại quay lên, bắt đầu nhớ căn nhà mặt đất cũ.
Trước đây, tôi từng nghĩ bán căn nhà mặt đất để chuyển lên chung cư là một trong những quyết định sáng suốt nhất của mình. Gia đình tôi có con nhỏ nên tôi đặc biệt thích những khu chung cư có nhiều tiện ích nội khu. Chỉ cần bước xuống sảnh là có công viên, sân chơi trẻ em, đường đi bộ, khu thể thao, hồ bơi... Không phải lái xe đưa con đi đâu, không phải chen chúc ngoài đường, cuối tuần cũng có chỗ cho cả nhà vận động.
Ngày đi xem nhà, tôi gần như bị thuyết phục ngay bởi những tiện ích ấy. Tôi hình dung mỗi chiều sẽ đưa con xuống sân chơi, cuối tuần cả nhà cùng đi bộ, thi thoảng xuống hồ bơi. So với căn nhà mặt đất cũ, nơi muốn cho con chơi phải đưa ra công viên hoặc tìm một khu vui chơi bên ngoài, cuộc sống trong chung cư có vẻ tiện nghi hơn hẳn.
Thế là tôi bán nhà, dồn hết tiền mua căn hộ chung cư trong mơ. Nhưng chỉ sau một thời gian sống ở đây, tôi mới nhận ra một điều mà lúc mua nhà tôi đã không nghĩ đến: tiện ích có nhiều không đồng nghĩa với việc cư dân được tận hưởng trọn vẹn những tiện ích ấy.
Số lượng người bên ngoài vào sử dụng ké các tiện ích nội khu ngày một tăng. Buổi chiều, tôi xuống sân thì thấy người lạ vào đi bộ, chạy bộ. Có nhóm mang cầu lông, bóng chuyền ra chơi, trẻ con chạy đùa khắp nơi. Những lối đi vốn được thiết kế cho cư dân dạo bộ nhiều lúc trở nên đông đúc, lộn xộn.
Khu vui chơi trẻ em cũng vậy. Tôi từng nghĩ đó sẽ là nơi con mình có thể xuống chơi mỗi chiều trong một không gian tương đối an toàn, sạch sẽ và chủ yếu là cư dân trong tòa nhà. Nhưng thực tế lại khác xa tưởng tượng. Người ngoài ra vào, trẻ em đủ nơi đến chơi, người lớn ngồi khắp các khu vực. Và đi nhiên, đi kém với đó là nhự nhốn nháo, mất trật tự và thiếu ý thức giữ gìn.
Khu hồ bơi của chung cư cũng được cho hoạt động kinh doanh, bán vé cho khách bên ngoài vào sử dụng. Những ngày đông khách, bể bơi trở nên chật chội. Tôi không còn cảm giác đây là một tiện ích riêng của khu dân cư nữa. Càng nhiều người sử dụng thì tôi càng lo về chuyện vệ sinh, ý thức giữ gìn không gian chung và sự an toàn của trẻ nhỏ.
Có lần tôi định đưa con xuống sân chơi nhưng nhìn một vòng rồi lại quay lên. Tôi không biết những người xung quanh là cư dân hay khách bên ngoài, con mình có thể chơi ở đó an toàn hay không? Một nơi đáng lẽ phải giúp tôi yên tâm hơn khi nuôi con, cuối cùng lại khiến tôi phải dè chừng. Đó là lúc tôi bắt đầu nhớ căn nhà mặt đất cũ.
Tôi không cho rằng chung cư là lựa chọn tồi. Rất nhiều gia đình vẫn sống thoải mái và tận hưởng tốt những tiện ích mà họ được cung cấp. Vấn đề có lẽ nằm ở cách một khu chung cư quản lý không gian chung. Tôi không đòi hỏi chung cư trở thành một "ốc đảo" tách biệt với bên ngoài. Nhưng tôi chỉ muốn khi đã bỏ ra một khoản tiền lớn để mua nhà, những tiện ích được quảng bá như một phần giá trị của căn hộ phải thực sự mang lại chất lượng sống tương xứng cho cư dân. Bởi thứ tôi mua không chỉ là vài chục mét vuông căn hộ. Tôi mua cả một môi trường sống.

)