Số phận có thật không?

Tự do ý chí ko có thật. Mọi quyết định của mày là tổng hợp của mã gene, môi trường, giáo dục, những sự kiện đã xảy ra, tình trạng cơ thể,... tất cả những thứ này mày đều ko thể kiểm soát đc
đúng ngay cả suy nghĩ của mày viết ra như trên cũng đã được lên kế hoạch trước và đợi cái thớt này để bày tỏ quan điểm!
 
Tức là thứ tao đang suy nghĩ thì không phải là suy nghĩ của tao. Mai tao muốn đi uống cốc cf thì đó không phải thực sự là tao muốn uống, chỉ là trong không thời gian của tao đang làm việc đó thôi đúng k.
Đúng vậy. Thế nên có thể nói số phận có thật
 
Đúng vậy. Thế nên có thể nói số phận có thật
Giải thích cho nốt cho tao cái này nhé.
Đợt trước tao có đọc 1 topic về 1 thằng 44, có thằng nói nó 44 thì sẽ bị mắc kẹt, hàng ngày cứ đến giờ đấy sẽ quay trở lại để 44 đến khi nó chết thật sự. Nhưng tao lại nghĩ rằng số nó chỉ được sống đến lúc nó 44, nhưng cách chết là 44 thôi chứ không phải chết già hay chết bệnh tật. Theo mày luồng suy nghĩ của tao cos đúng k
 
Giải thích cho nốt cho tao cái này nhé.
Đợt trước tao có đọc 1 topic về 1 thằng 44, có thằng nói nó 44 thì sẽ bị mắc kẹt, hàng ngày cứ đến giờ đấy sẽ quay trở lại để 44 đến khi nó chết thật sự. Nhưng tao lại nghĩ rằng số nó chỉ được sống đến lúc nó 44, nhưng cách chết là 44 thôi chứ không phải chết già hay chết bệnh tật. Theo mày luồng suy nghĩ của tao cos đúng k
Việc nó muốn tự tử ko phải do tự do ý chí của nó. Có thể là do 1 trong các trường hợp sau hoặc mỗi thứ 1 tí: mã gene nó kém nên nó ko chịu đc áp lực hoặc bị ngu ko đủ thông minh để tìm ra lối thoát, môi trường nó sống độc hại bị hành hạ bắt nạt hoặc bị bố mẹ ghẻ lạnh bạo hành, nó đc ko đc dạy cách để điều hoà cảm xúc hoặc cách xử lý vấn đề, huyết áp hoặc testosterone của nó lên xuống thất thường, hoặc chỉ đơn giản là nó đang đi ngoài đường bị thằng điên ném hòn gạch vào đầu làm hỏng 1 phần não, làm nó mất khả năng suy nghĩ tích cực.

Tóm lại việc nó tự tử đã đc quyết định bởi những thứ bản thân nó ko có khả năng điều khiển. Nó đã đc định sẵn là sẽ tự tử ngay từ lúc bố nó xuất tinh vào Lồn mẹ nó rồi
 
Số phận ở đây là những thứ vốn dĩ thuộc về mày, mày ko có quyền chọn, bố mẹ, nơi sinh ra, thời điểm sinh ra…
Giống như khi mày đc chia 1 bộ bài trong ván bài, bài đỏ, mày nghĩ thắng chắc đánh đéo nghĩ thằng khác nó ù, bài đen 1 là bỏ chịu thua đợi ván mới, 2 là cố cầm cự đợi bốc đợi sái đợi thằng kia đánh đúng con mình cần, câu kéo các kiểu
Có thằng cầm bài đen cố lắm cũng chỉ cầm cự ko thua nhiều, có thằng thắng do may dell hiểu sao thắng , có thằng thì thủ đoạn làm sao lừa đc bọn khác đánh con nó cần …..
Bài đỏ cũng vậy có thằng thắng là tất yếu, có thằng dell hiểu sao thua
Đại khái là vậy, ván bài vài chục phút đời người vài chục năm , so với nghìn năm triệu năm thì khác j ván bài
Đời người đến lúc đọc điếu văn thì ai cũng như ai thôi
Giàu thì cũng ăn ngủ đụ ẻ, nghèo cũng thế :))))
Nghĩ nhiều làm j
 
có số phận nhé. ngày tao8 tuổi có ông thầy tướng nói trúng hết nghề nghiệp anh nhà tao sau này
ổng nói tao sau này phải đi nước ngoài làm ăn, hiện tao đang ở lào
Nói chuyện làm ăn xa nhà thì 100 đến 99 ông thầy bói tử vi đều nói làm ăn xa nhà. Đúng ở nhà rượu chè gái gú suốt ngày mà
 
hôm qua tao lùi xe ô tô, tao nhìn gương rất chuẩn rồi thế lol nào chỉ lơ là 5s ( tao đéo hiểu 5s đó tao nghĩ cái gì) là đâm con mẹ nó vào con xe phía sau, tao lái xe chưa bao giờ va quệt ai
 
Có số phận nhưng không an bài từ sớm. Tưởng tượng như m chơi 1 game nhập vai có cốt truyện sẵn. có vô số cái kết khác nhau do mày tự lựa chọn mà dẫn đến các ending khác nhau. Chọn sai thì sad ending
 
Mệnh tại thiên, Vận tại nhân

Mệnh là những yếu tố m ko thay đổi được: nơi sinh, ngày sinh, gia cảnh, thể chất bẩm sinh
Vận là nỗ lực, lựa chọn, hành động của m

Mệnh là đề bài, Vận là lời giải.
Nếu cuộc đời là ván bài và m bốc lên bài xấu, hãy cố là người chơi giỏi.

Nếu tất đã an bài, tại sao con người ko buông bỏ, mà vẫn hằng ngày nỗ lực, cố gắng.
 
Chúng mày có nghĩ rằng mỗi con người sinh ra đều có số phận riêng cho mình không, đợt này tao sâu chuỗi sự kiện lại từ lúc mới lớn cho đến bây giờ, quả thật nó là 1 chuỗi sự kiện logic đáng kinh ngạc. Tất cả mọi thứ xảy ra với tao từ ngày bé đến bây giờ đều hướng đến để tao làm 1 công việc cho đến hiện tại. Ảo ma thật
Tao đoán là có đấy đẻ ra trong nhà giàu là số giàu mẹ nó rồi
 
Mọi thực tại đã luôn ở đó, tất cả các lựa chọn chỉ là ảo ảnh của ý thức, dù mày làm gì, chọn gì thì luôn có 1 nhánh thời gian chứa đựng tất cả các thực tại đó, nó luôn ở đó, mày chỉ trải nghiệm được 1 thực tại mà thôi, và con người gọi đó chính là "số phận" :vozvn (12):
 
Chúng mày có nghĩ rằng mỗi con người sinh ra đều có số phận riêng cho mình không, đợt này tao sâu chuỗi sự kiện lại từ lúc mới lớn cho đến bây giờ, quả thật nó là 1 chuỗi sự kiện logic đáng kinh ngạc. Tất cả mọi thứ xảy ra với tao từ ngày bé đến bây giờ đều hướng đến để tao làm 1 công việc cho đến hiện tại. Ảo ma thật
Dưới góc độ Khoa học Hành vi, cái mà mày gọi là 'ảo ma' thực chất chỉ là trò lừa bịp của não bộ, gọi là 'Thiên kiến nhận thức muộn' (Hindsight Bias).
Bộ não con người luôn có cơ chế tự động tìm kiếm quy luật (Pattern recognition) để hợp lý hóa thực tại. Nếu hôm nay mày không làm công việc hiện tại mà đi làm thợ hồ hay mở quán nhậu, thì não mày vẫn sẽ tự động nhặt những mảnh ghép ký ức khác trong quá khứ để xâu chuỗi lại và kết luận y hệt như bây giờ.
Không nha,vũ trụ luôn luôn biến dị cho nên không có gì là lập trước hết
Tư duy rất tỉnh táo! Cái mày đang nói trong Khoa học nó chính là Thuyết Hỗn Động (Chaos Theory). Vũ trụ là một hệ thống phức tạp, chỉ cần một biến số nhỏ thay đổi (Hiệu ứng cánh bướm) là quỹ đạo tương lai lệch đi hoàn toàn.
nói sao nhỉ có nhưng thứ là có thật sắp đặt nhưng cũng có những sự việc do bản thân mình lựa chọn được !
Ví dụ 1 thằng có số đồ tể mổ trâu mổ bò mổ gà cắt tiết rất ngọt không ghê tay nhưng nó có giết người hay không là do bản thân nó quyết định chứ đéo phải do định mệnh quyết định được !
Đại khái là như vậy !
Cái mà mày gọi là 'số' đó, Đạo Phật gọi là Tập khí (Vasanas) — tức là những thói quen, nghiệp lực tích lũy từ môi trường sống tạo thành khuynh hướng tâm lý. Chủ nghĩa Stoicism coi đó chỉ là những 'vật liệu thô' mà nghịch cảnh ném cho mày. Việc mày đâm lợn hay đâm người không phải là chiến thắng định mệnh gì cả, mà là kết quả của việc cái Lý trí (Logos) của mày có đủ sức gông cùm cái Tập khí bản năng đó lại hay không. Không cần dùng từ 'số phận' hay 'sắp đặt' để thần thánh hóa những thói quen sinh học.
thật hay không thì tùy mỗi người nhưng cá nhân tao thấy là có thật, trong đời sống thì một người sinh ra tại một nơi nghèo với một nơi giàu cũng đã có sự khác biệt rất lớn, trong công việc thì có nhiều người vì nhiều lý do phải làm việc đấy, có nhiều người rất tài hoa nhưng không gặp may mắn và nhiều người cũng việc đấy rất ú ớ nhưng gặp thời kiếm rất nhiều, nói về từ số phận nếu hiểu nó như là một khả năng bắt buộc phải xảy ra thì hơi cứng nhắc nhưng nói có duyên thì lại nhẹ nhàng hơn nhiều, có duyên thì đến hết duyên thì đi, chẳng có việc nào đứng độc lập 1 mình cả hội tụ đầy đủ nhân duyên thì phát triển nếu chưa đủ duyên thì không thể thành nổi... vạn sự tùy duyên.
Lý luận của mày là bài ca quen thuộc của những kẻ đứng ngoài lề cuộc chơi kinh doanh.
Mày nhìn thằng ú ớ phất lên, thấy thằng tài hoa lụn bại, rồi mày quy chụp sự bất lực của bản thân cho hai chữ 'tùy duyên'.
Dưới góc độ quản trị rủi ro và vận hành thương mại, 'gặp thời' bản chất là sự va chạm giữa sự chuẩn bị kỹ lưỡng (Nhân) và xác suất vĩ mô (Duyên). Thiếu duyên (thiếu vốn, thiếu nguồn lực, nghịch cảnh) thì dùng chất xám để thiết kế chiến lược, tạo ra Duyên mới và ép tỷ lệ thắng nghiêng về phía mình. Kẻ sống sót dùng năng lực để xoay chuyển hoàn cảnh, kẻ thua cuộc đắp chăn chờ duyên rớt trúng đầu rồi tự thủ dâm tinh thần là mình hiểu đời.
 
Sửa lần cuối:
Tự do ý chí ko có thật. Mọi quyết định của mày là tổng hợp của mã gene, môi trường, giáo dục, những sự kiện đã xảy ra, tình trạng cơ thể,... tất cả những thứ này mày đều ko thể kiểm soát đc
Bác sĩ tâm thần học kiêm triết gia Khắc kỷ Viktor Frankl - người sống sót từ trại tập trung của Đức Quốc Xã - đã đúc kết:
Giữa kích thích (hoàn cảnh/gene) và phản ứng (hành động của ta) luôn có một khoảng trống. Trong khoảng trống đó chứa đựng sức mạnh và tự do lựa chọn của con người.
Gene hay môi trường có thể dọn sẵn cho mày một mâm cứt, nhưng việc mày há mồm ăn hay hất đổ nó là do ý chí của mày.
 
Xamer giờ bị tiktok hoá
Viết 1 bài nhưng đéo bao giờ full, làm việc gì thì: đéo nói
Chuỗi sự kiện: đéo bao giờ kể chi tiết
Ngôn từ: mượn của giới trẩu: Ảo ma, ảo diệu, cũng cũng, vl
 
Giải thích cho nốt cho tao cái này nhé.
Đợt trước tao có đọc 1 topic về 1 thằng 44, có thằng nói nó 44 thì sẽ bị mắc kẹt, hàng ngày cứ đến giờ đấy sẽ quay trở lại để 44 đến khi nó chết thật sự. Nhưng tao lại nghĩ rằng số nó chỉ được sống đến lúc nó 44, nhưng cách chết là 44 thôi chứ không phải chết già hay chết bệnh tật. Theo mày luồng suy nghĩ của tao cos đúng k
Cả hai luồng suy nghĩ mà mày vừa nêu đều là rác rưởi về mặt triết học. Một bên là mê tín bần nông (vòng lặp ma quỷ), bên còn lại của mày là Định mệnh luận tăm tối (Fatalism).
Đạo Phật nguyên thủy đéo có khái niệm 'số chỉ được sống đến lúc đó'. Sự sống và cái chết vận hành theo chuỗi Nhân - Quả (Duyên khởi). Hành vi 44 là kết quả tàn khốc nhất khi cái Tâm bị phiền não và vô minh bóp nghẹt đến mức đứt gãy, dẫn đến một 'Lựa chọn' sai lầm của ý chí để trốn chạy thực tại.
Triết học Khắc kỷ gọi đó là sự đầu hàng hoàn toàn của Lý trí trước nghịch cảnh. Chết vì ý chí sụp đổ là một bi kịch của sự lựa chọn, đéo phải là kịch bản được ông trời viết sẵn.
 
Sửa lần cuối:
Số phận ở đây là những thứ vốn dĩ thuộc về mày, mày ko có quyền chọn, bố mẹ, nơi sinh ra, thời điểm sinh ra…
Giống như khi mày đc chia 1 bộ bài trong ván bài, bài đỏ, mày nghĩ thắng chắc đánh đéo nghĩ thằng khác nó ù, bài đen 1 là bỏ chịu thua đợi ván mới, 2 là cố cầm cự đợi bốc đợi sái đợi thằng kia đánh đúng con mình cần, câu kéo các kiểu
Có thằng cầm bài đen cố lắm cũng chỉ cầm cự ko thua nhiều, có thằng thắng do may dell hiểu sao thắng , có thằng thì thủ đoạn làm sao lừa đc bọn khác đánh con nó cần …..
Bài đỏ cũng vậy có thằng thắng là tất yếu, có thằng dell hiểu sao thua
Đại khái là vậy, ván bài vài chục phút đời người vài chục năm , so với nghìn năm triệu năm thì khác j ván bài
Đời người đến lúc đọc điếu văn thì ai cũng như ai thôi
Giàu thì cũng ăn ngủ đụ ẻ, nghèo cũng thế :))))
Nghĩ nhiều làm j
Nghĩ nhiều làm gì — câu chốt hoàn hảo để lột mặt nạ một cái não lười vận động, sợ hãi trước những biến số khốc liệt của cuộc đời.
Mày quy giản sự tồn tại của một con người bằng các chức năng bài tiết và sinh sản, vậy thì vị thế của mày trong xã hội này thực chất cũng đéo khác gì một con vật nuôi trong chuồng cả. Nằm phơi thây dưới đáy giếng, ếch ộp vài câu triết lý cào bằng rồi chờ ngày bị làm thịt. Đã hèn nhát buông xuôi thì đừng nói đạo lý.
 

Có thể bạn quan tâm

Top