Nmlam
Bát sứ hư hỏng
Hết bia bọt, bắt đầu đi cày bằng việc chọc bò chơi.
Nhiệt liệt chào mừng quốc khánh lần thứ 81 của Việt Nam, người bạn Zelensky đã chơi lớn: tuyên bố vùng cấm bay - No Fly Zone trên lãnh thổ Nga, ngay lập tức, Nga đã vui vẻ hợp tác bằng cách hủy ~ 80 chuyến bay đến/đi, chủ yếu đến từ các quốc gia Trung Đông.
Chỉ thị từ Tổng thống Zelensky mang bản chất cảnh báo kinh tế - quân sự, nhưng ngay sau đó Ukraine đã chuyển hóa thông báo này thành công cụ pháp lý chính thức:
* Chính phủ Ukraine đã chính thức gửi văn bản thông báo đến ICAO (Tổ chức Hàng không Dân dụng Quốc tế) để cảnh báo không phận Nga không còn an toàn cho hàng không dân dụng.
* ICAO không có thẩm quyền đóng không phận của một quốc gia hội viên (thẩm quyền quản lý vùng trời vẫn thuộc về Cục Hàng không Liên bang Nga - Rosaviatsia). Tuy nhiên, ICAO đóng vai trò phân phối dữ liệu rủi ro. Thông báo của Ukraine gửi ICAO tạo tiền đề pháp lý giúp các hãng hàng không và công ty bảo hiểm toàn cầu miễn trừ trách nhiệm hợp đồng khi đơn phương hủy chuyến đến Nga.
Ukraine không thực sự có quyền đóng cửa không phận Nga, vậy ai thực sự đã thực hiện nó?
Tương tự với lệnh đóng eo biển Hormuz, lệnh cấm bay này chỉ ra sức mạnh thực sự đứng đằng sau của ngành vận tải toàn cầu - Lloyd London bằng cách thực thi phụ lục rủi ro chiến tranh War Risk Cover bằng 2 công cụ:
1: Thông báo hủy điều khoản (7-Day Notice of Cancellation): Khi chiến sự bùng nổ hoặc có nguy cơ cao (như tuyên bố của Ukraine đối với không phận Nga), nhà bảo hiểm có quyền gởi thông báo: "Sau 7 ngày, gói bảo hiểm chiến tranh cho khu vực X sẽ bị hủy bỏ hoàn toàn."
2. Áp đặt mức phí cắt cổ (Breach Premium): Nếu muốn tiếp tục đi vào khu vực đó, hãng bay/chủ tàu phải trả thêm một khoản phí vượt khung (có thể lên tới hàng triệu USD cho mỗi chuyến đi).
Vấn đề là khi thực thi War Risk Cover, bản thân Lloyd cũng bị thiệt hại về doanh số, vậy điều gì khiến họ buộc phải làm vậy? Đó chính là sức mạnh của Zelensky mà đằng sau ông là bộ máy quân sự của Ukraine.
Lệnh cảnh báo đóng cửa không phận Nga từ Tổng thống Volodymyr Zelensky mang tính chất một vùng cấm bay thực tế (De facto No-Fly Zone). Về mặt pháp lý hành chính, Ukraine không có quyền hạn pháp lý để ban hành quy định hàng không bắt buộc (regulatory status) trên lãnh thổ Nga. Tuy nhiên, cơ sở pháp lý tối cao của hành động này dựa trên Điều 51 Hiến chương Liên Hợp Quốc về quyền tự vệ chính đáng. Bằng cách chuyển hóa các đòn tập kích UAV/drone thành thông báo nguy cơ chính thức gửi Tổ chức Hàng không Dân dụng Quốc tế (ICAO), Ukraine đã kích hoạt nghĩa vụ cảnh báo rủi ro toàn cầu.
Thuật ngữ "Vùng cấm bay" (No-Fly Zone - NFZ) trong thực tế quân sự không phải là một văn bản hay sắc lệnh trên giấy, mà là một chiến dịch quân sự chủ động. Để lập NFZ trên lãnh thổ nước khác, quốc gia tuyên bố phải thực hiện 3 bước:
1. Tiêu diệt hệ thống phòng không đối phương (SEAD): Phá hủy radar, trận địa tên lửa ground-to-air của Nga.
2. Kiểm soát bầu trời (Air Superiority): Đưa máy bay tiêm kích tuần tra liên tục trên không phận để bắn hạ bất kỳ máy bay nào cất cánh (ở đây Ukraine thay bằng tổ chức tấn công bằng UAV với tần suất cao).
3. Sẵn sàng tấn công mặt đất: Đánh phá các sân bay, đường băng đối phương.
Cả 3 bước này đã được thực hiện & duy trì, Zelensky "ngôn xuất", Ukraine gửi thông báo cho ICAO, Lloyd dựa trên thông báo của ICAO rút War Risk Cover, "pháp tùy" NFZ được thành lập.
Tôi rất thích cụm từ "ngôn xuất pháp tùy" ở trường hợp này vì nó thể hiện quyền áp đặt tuyệt đối.
Và nếu bò đỏ, nga vàng còn sục cặc nhau về sức mạnh quân sự của "cường quốc hạng hai trên chiến trường Nga - Ukraine", xin hãy đập bài này vào mõm chúng, hoặc danh sách chính thức đến từ Lloyd:
https://lmalloyds.com/wp-content/uploads/2025/06/JWLA-034-Saudi-Arabia.pdf
* Lloyd không phải tập đoàn duy nhất thực hiện bảo hiểm vận tải, Lloyd chỉ là nhà cung cấp dịch vụ lớn (thậm chí là lớn nhất). Thông thường, 1 phương tiện vận tải cỡ lớn sẽ sử dụng cơ chế đồng bảo hiểm - syndication, việc Lloyd rút khỏi hợp đồng bảo hiểm, tương đương với việc các công ty khác cũng cắt hợp đồng.
Mời bò vào húc!
Nhiệt liệt chào mừng quốc khánh lần thứ 81 của Việt Nam, người bạn Zelensky đã chơi lớn: tuyên bố vùng cấm bay - No Fly Zone trên lãnh thổ Nga, ngay lập tức, Nga đã vui vẻ hợp tác bằng cách hủy ~ 80 chuyến bay đến/đi, chủ yếu đến từ các quốc gia Trung Đông.
Chỉ thị từ Tổng thống Zelensky mang bản chất cảnh báo kinh tế - quân sự, nhưng ngay sau đó Ukraine đã chuyển hóa thông báo này thành công cụ pháp lý chính thức:
* Chính phủ Ukraine đã chính thức gửi văn bản thông báo đến ICAO (Tổ chức Hàng không Dân dụng Quốc tế) để cảnh báo không phận Nga không còn an toàn cho hàng không dân dụng.
* ICAO không có thẩm quyền đóng không phận của một quốc gia hội viên (thẩm quyền quản lý vùng trời vẫn thuộc về Cục Hàng không Liên bang Nga - Rosaviatsia). Tuy nhiên, ICAO đóng vai trò phân phối dữ liệu rủi ro. Thông báo của Ukraine gửi ICAO tạo tiền đề pháp lý giúp các hãng hàng không và công ty bảo hiểm toàn cầu miễn trừ trách nhiệm hợp đồng khi đơn phương hủy chuyến đến Nga.
Ukraine không thực sự có quyền đóng cửa không phận Nga, vậy ai thực sự đã thực hiện nó?
Tương tự với lệnh đóng eo biển Hormuz, lệnh cấm bay này chỉ ra sức mạnh thực sự đứng đằng sau của ngành vận tải toàn cầu - Lloyd London bằng cách thực thi phụ lục rủi ro chiến tranh War Risk Cover bằng 2 công cụ:
1: Thông báo hủy điều khoản (7-Day Notice of Cancellation): Khi chiến sự bùng nổ hoặc có nguy cơ cao (như tuyên bố của Ukraine đối với không phận Nga), nhà bảo hiểm có quyền gởi thông báo: "Sau 7 ngày, gói bảo hiểm chiến tranh cho khu vực X sẽ bị hủy bỏ hoàn toàn."
2. Áp đặt mức phí cắt cổ (Breach Premium): Nếu muốn tiếp tục đi vào khu vực đó, hãng bay/chủ tàu phải trả thêm một khoản phí vượt khung (có thể lên tới hàng triệu USD cho mỗi chuyến đi).
Vấn đề là khi thực thi War Risk Cover, bản thân Lloyd cũng bị thiệt hại về doanh số, vậy điều gì khiến họ buộc phải làm vậy? Đó chính là sức mạnh của Zelensky mà đằng sau ông là bộ máy quân sự của Ukraine.
Lệnh cảnh báo đóng cửa không phận Nga từ Tổng thống Volodymyr Zelensky mang tính chất một vùng cấm bay thực tế (De facto No-Fly Zone). Về mặt pháp lý hành chính, Ukraine không có quyền hạn pháp lý để ban hành quy định hàng không bắt buộc (regulatory status) trên lãnh thổ Nga. Tuy nhiên, cơ sở pháp lý tối cao của hành động này dựa trên Điều 51 Hiến chương Liên Hợp Quốc về quyền tự vệ chính đáng. Bằng cách chuyển hóa các đòn tập kích UAV/drone thành thông báo nguy cơ chính thức gửi Tổ chức Hàng không Dân dụng Quốc tế (ICAO), Ukraine đã kích hoạt nghĩa vụ cảnh báo rủi ro toàn cầu.
Thuật ngữ "Vùng cấm bay" (No-Fly Zone - NFZ) trong thực tế quân sự không phải là một văn bản hay sắc lệnh trên giấy, mà là một chiến dịch quân sự chủ động. Để lập NFZ trên lãnh thổ nước khác, quốc gia tuyên bố phải thực hiện 3 bước:
1. Tiêu diệt hệ thống phòng không đối phương (SEAD): Phá hủy radar, trận địa tên lửa ground-to-air của Nga.
2. Kiểm soát bầu trời (Air Superiority): Đưa máy bay tiêm kích tuần tra liên tục trên không phận để bắn hạ bất kỳ máy bay nào cất cánh (ở đây Ukraine thay bằng tổ chức tấn công bằng UAV với tần suất cao).
3. Sẵn sàng tấn công mặt đất: Đánh phá các sân bay, đường băng đối phương.
Cả 3 bước này đã được thực hiện & duy trì, Zelensky "ngôn xuất", Ukraine gửi thông báo cho ICAO, Lloyd dựa trên thông báo của ICAO rút War Risk Cover, "pháp tùy" NFZ được thành lập.
Tôi rất thích cụm từ "ngôn xuất pháp tùy" ở trường hợp này vì nó thể hiện quyền áp đặt tuyệt đối.
Và nếu bò đỏ, nga vàng còn sục cặc nhau về sức mạnh quân sự của "cường quốc hạng hai trên chiến trường Nga - Ukraine", xin hãy đập bài này vào mõm chúng, hoặc danh sách chính thức đến từ Lloyd:
https://lmalloyds.com/wp-content/uploads/2025/06/JWLA-034-Saudi-Arabia.pdf
* Lloyd không phải tập đoàn duy nhất thực hiện bảo hiểm vận tải, Lloyd chỉ là nhà cung cấp dịch vụ lớn (thậm chí là lớn nhất). Thông thường, 1 phương tiện vận tải cỡ lớn sẽ sử dụng cơ chế đồng bảo hiểm - syndication, việc Lloyd rút khỏi hợp đồng bảo hiểm, tương đương với việc các công ty khác cũng cắt hợp đồng.
Mời bò vào húc!