Live @MộtCánhChim, aka @Bụa bụa ...Cô vào đây tôi nói🌸

Chưa hề biết sợ:boss:
images
 
Gửi chị,
Sở dĩ sau tất cả những gì chị đã làm và đang làm, tôi vẫn gọi chị là “chị” chỉ đơn giản vì chị lớn tuổi hơn tôi. Còn nếu xét cách hành xử, tôi nghĩ chữ “chị” có phần hơi ưu ái.
Đáng lẽ tôi không định đôi co từ tối qua. Tôi không thích ồn ào, càng không thích dành thời gian cho những chuyện không đáng. Bình thường trước khi nói hay viết điều gì, tôi đều suy nghĩ rất kỹ, bởi tôi hiểu lời mình nói ra sẽ phản ánh chính mình. Nhưng nhìn cách chị liên tục chửi đổng, quy chụp rồi tự biến mình thành nạn nhân, tôi nghĩ mình nên để lại một lời cuối cho rõ ràng.
Cùng là phụ nữ, thật lòng tôi từng thấy thương cảm cho chị.
Bởi tôi nghĩ, một người luôn sợ người khác soi mói, sợ người khác nói xấu, đến mức thấy ai còm vs ng mình không thích cũng phải block, ai thả một cái haha vào bình luận mình ghét cũng không chịu nổi… có lẽ bên trong họ phải bất an với chính mình nhiều lắm.
Ngay từ đầu, tôi đã đứng ngoài chuyện giữa chị và TM . Tôi không theo phe ai, cũng chẳng có nhu cầu biến mình thành nhân vật trong cuộc chiến của người khác.
Vậy điều đó khiến chị khó chịu?
Chị lôi kéo tôi không được nên ghim tôi?
Hay một người không chịu đứng về phía chị thì mặc nhiên trở thành kẻ thù?
Tôi muốn hỏi một điều rất đơn giản: Tôi đã làm gì chị? Tôi và chị có mâu thuẫn hay xích mích gi?
Chúng ta thân thiết đến mức nào?
Chị hiểu tôi được bao nhiêu mà đi mật thư người khác, bảo họ tránh xa tôi?
Nếu là chị nhận được một tin nhắn kiểu đó, có lẽ chị đã lập đàn tế tôi 7749 ngày rồi.
Còn tôi thì khác.
Ai nói gì, tôi thường chọn im lặng. Có những chuyện dù mình chịu thiệt, tôi vẫn chẳng buồn giải thích. Không phải vì tôi không biết nói, mà vì tôi hiểu một điều:
Người tử tế không cần thắng trong mọi cuộc tranh luận. Và người thích dựng chuyện cũng chẳng cần mình tham gia, họ vẫn có thể tự diễn đủ vai.
Điều thú vị là chị từng nói Tửu Mụi là người “tiểu nhân”, là kiểu người thích đâm sau lưng.
Nhưng đôi khi, người nói điều đó mới là hạng người đó.
Tửu Mụi từng vào bình luận ẩn ý để kéo tôi cùng nói về chị. Tôi vẫn chọn đứng giữa. Tôi không hùa theo, cũng chẳng quay sang công kích chị.
Đến khi chị quay sang chửi tôi, tôi vẫn im.
Tối qua đến giờ, tôi còn ngồi nghĩ lại một lượt xem rốt cuộc mình đã làm gì sai với chị mà phải nhận những thứ đó.
Nghĩ mãi.
Xâu chuỗi lại mãi.
Và cuối cùng tôi nhận ra: có những chuyện không cần tìm nguyên nhân ở mình.
Không phải ai ghét mình cũng vì mình làm sai. Đôi khi chỉ đơn giản là sự tồn tại của mình không phục vụ được câu chuyện mà họ muốn kể.
Ngày tôi mới quay lại Xàm, thấy chị bị @334433 public ảnh, tôi còn vào bình luận nói giúp chị, mong người ta gỡ ảnh.
Tôi làm vậy không phải vì thân thiết với chị.
Chỉ đơn giản vì tôi nghĩ phụ nữ với nhau, thấy một người bị dồn vào thế khó thì giúp được gì cứ giúp.
Không ngờ sau đó chính người mình từng lên tiếng giúp lại đi mật thư người khác bảo họ tránh xa mình.
Đúng là có những lúc mới hiểu câu:
Cứu vật, vật trả ơn. Cứu nhân, nhân trả oán.”
Nhưng thôi, tôi cũng không trách.
Bởi giúp một người không có nghĩa người đó sẽ biết ơn. Và tử tế với ai cũng không đồng nghĩa người đó đủ tử tế để đối xử lại với mình.
Đọc hết cái thớt này, tôi lại càng thấy thương chị.
Bao nhiêu người nói chị, chị vẫn cố tìm một người “trung lập” để đứng cạnh mình, thậm chí phải dùng đến vật chất "vòng phỉ thuý" để được lòng người khác ủng hộ.
Tôi nghĩ người thật sự được người khác tôn trọng thì không cần phải đi tìm người đứng về phía mình.
Uy tín không nằm ở số người mình kéo được về phe. Nó nằm ở số người vẫn đứng cạnh mình ngay cả khi mình không cần phải kéo họ.
Và nói cho rõ lần cuối:
Ngay từ đầu tôi đã nói, tôi lên Xàm vì muốn tìm một người quen cũ. Và người đó không phải anh FTM.
Một phần vì muốn tìm chút niềm vui sau những ngày chán ngán.
Nên nếu chị đang tự viết cho tôi một câu chuyện gọi là “điên tình”, thì rất tiếc.
Câu chuyện đó chỉ tồn tại trong đầu chị.
Tôi không có nhu cầu tranh giành một người, càng không có nhu cầu chứng minh mình yêu ai với bất kỳ ai.
Tôi chỉ thấy buồn cười khi một người không hiểu mình lại có thể tự tin kể câu chuyện về mình như thể họ đã sống cuộc đời của mình.
Thôi, đến đây là hết.
Tôi không block chị.
Cũng chẳng cần.
Bởi người không đáng để mình bận tâm thì không cần phải chặn. Cứ để họ nói. Đến một lúc nào đó, chính những gì họ nói sẽ tự nói lên họ là người thế nào.
Chấm hết.
Viết nhiều như vậy, tôi cũng không biết chị hiểu được bao nhiêu.
Nhưng thôi, hiểu hay không cũng chẳng còn quan trọng dù gi tôi cũng đã nói hết rồi.
Ngày mới yêu đời bằng 1 ly Cappuccino ☕️ ^^




Cô lại đánh tráo và định nghĩa lại câu chuyện giữa cô và tôi sao?

Cô nói rất nhiều về sự trung lập, sự tử tế và việc không muốn bước vào câu chuyện của tôi
Ok tôi tôn trọng.

Nhưng có một điều khá thú vị là người thật sự đứng ngoài một câu chuyện thường là không cần phải kể lại câu chuyện ấy dài đến vậy đâu, càng không cần phải giải thích mình là người tốt

còn tôi là người bất an, ích kỷ hay đang sống trong một câu chuyện do chính tôi tưởng tượng ra.

Bởi ngay khoảnh khắc Cô bắt đầu phán xét động cơ của tôi, Cô đã không còn đứng ngoài nữa rồi.

Cô chỉ đang đứng ở một phía khác của câu chuyện này.

Tôi chưa bao giờ yêu cầu ai phải đứng về phía mình.

Con người trưởng thành rồi thì ai cũng có quyền lựa chọn người họ tin, người họ thân, người họ tránh xa.

Nhưng tôi cũng có quyền làm điều tương tự.

Một người không đứng về phía tôi không phải kẻ thù.

Nhưng một người không đứng về phía tôi cũng không mặc nhiên trở thành người có quyền phán xét tôi.

Cô nhắc chuyện ngày trước từng lên tiếng giúp tôi khi tôi bị public ảnh sao?

Tôi ghi nhận điều đó và không phủ nhận lòng tốt ấy của 1 con người( mà lúc đó tôi còn éo biết cô là tml nào nữa, vì ngay từ đầu cô hỗn xược tôi đã cho vào ds chặn)

Nói thêm, nhưng tôi nghĩ lòng tốt đẹp nhất là lòng tốt không biến thành một món nợ.

Nếu hôm nay tôi giúp một người, tôi không thể lấy việc ấy làm bằng chứng rằng ngày mai họ phải có nghĩa vụ đứng về phía tôi.

Và nếu một ngày họ không còn muốn gần tôi, tôi có thể buồn, có thể thất vọng, nhưng tôi không thể nói với họ là

“Tôi từng tốt với anh, nên anh không được quyền rời đi.”

Không đúng, đó không còn là lòng tốt nữa.

Đó là một khoản nợ tình cảm mà tôi sống nữa đời người rồi chưa bao giờ nợ ai.

cô cũng nói là

“Người tử tế không cần thắng trong mọi cuộc tranh luận.”

Tôi rất thích câu này nha, bởi nếu đã vậy, chúng ta chẳng cần cố chứng minh ai tử tế hơn ai đâu

Người tử tế không cần tự phong mình tử tế.

Người vô tư cũng không cần liên tục chứng minh mình không quan tâm.

Thời gian sẽ làm việc đó thay 2 chúng ta.

Có 1 điều tôi học được khá lâu rồi và nghe ở đâu câu này

Người ta thường không đau vì người khác hiểu sai mình. Người ta đau vì mình nhận ra người từng nhìn thấy một phần tốt đẹp của mình, cuối cùng lại lựa chọn kể về mình bằng một câu chuyện hoàn toàn khác.

Có lẽ cô cũng đang có cảm giác ấy đúng ko
Và nếu đúng như vậy, thì tôi hiểu.
Bởi tôi cũng là con người.

Nhưng chính vì thế, tôi càng không muốn biến những tổn thương của mình thành lý do để phán xét tổn thương của người khác đâu cô nhé.

Cô nói tôi sợ bị soi, sợ bị người khác nhìn thấy những điều mình không muốn họ thấy đúng ko

Có thể, nhưng cô có bao giờ nghĩ rằng người càng sợ bị hiểu sai lại càng dễ trở thành người cố gắng giải thích mình?

Và đôi khi, càng giải thích, người ta càng để lộ rằng câu chuyện ấy quan trọng với mình.

Tôi cũng vậy.
Cô cũng vậy.
Không ai đứng ngoài được hoàn toàn.

Chúng ta chỉ khác nhau ở chỗ mỗi người chọn đứng ở đâu trong câu chuyện này thôi

Còn chuyện ftm, 334433, Tửu Mụi hay bất kỳ ai khác, tôi không có nhu cầu kéo họ về phía mình.

Tôi cũng chẳng cần một đội ngũ để chứng minh tôi đúng.
Bởi nếu một người ở cạnh tôi chỉ vì tôi cho họ thứ gì đó, thì người ấy vốn chưa từng thật sự ở cạnh tôi.

Quan hệ được mua bằng lợi ích thì kết thúc khi lợi ích biến mất.

Quan hệ được giữ bằng sự chân thành thì không cần phải mua.

Vậy nên tôi không tranh với cô về chuyện ai tốt hơn.
Tôi cũng không cần cô xin lỗi.
Cô có câu chuyện của cô. Tôi có câu chuyện của tôi.

Rồi những người đứng ngoài sẽ tự nhìn, tự đọc, tự suy nghĩ.

Sau cùng, con người không được định nghĩa bởi một bài viết hay một lời tự nhận. Người ta được định nghĩa bởi cách họ đối xử với người khác khi không còn cần phải chứng minh mình là người tốt.

Cô cứ sống theo cách cô tin là đúng.
Tôi cũng vậy.

Không cần ai về phe tôi.
Không cần ai chống lại cô.
Và càng không cần phải thắng nhau.

Bởi có những cuộc tranh luận, thắng được người khác chỉ là thắng một câu nói.

Còn giữ được sự bình thản của mình mới là thắng chính mình.

Chúc cô một ly Cappuccino thật ngon nha
Còn câu chuyện này, cứ để thời gian viết tiếp.
Thời gian vốn công bằng hơn tất cả chúng ta.

Chào cô nhé cô bé.

Trình Ca🌸
 
Mẹ nó, 1 pic mà dùng 3 cái acc chạy quảng cáo 😂😂😂 số con rệp...
Trình Ca chưa bao giờ xấu hổ như vậy .....bưa chè...
 

Có thể bạn quan tâm

Top