Nghèo không phải vì không có tiền, mà vì... lười!

ham Học Hỏi..

Gió lạnh đầu buồi
Bạn than phiền về hoàn cảnh, đổ lỗi cho số phận, nhưng sự thật là nghèo đói không đến từ việc thiếu tiền – mà đến từ sự lười biếng, lười học hỏi, lười thay đổi. Nếu bạn không hành động ngay bây giờ, bạn sẽ cam chịu cuộc sống tầm thường mãi mãi.

Dưới đây là 8 lý do khiến bạn mãi nghèo:

1. Không coi trọng tiền bạc

Người nghèo hay nói "Tiền không quan trọng." Nhưng thử hỏi, không có tiền, bạn lo cho bản thân, gia đình bằng gì? Người giàu trân trọng từng đồng, chi tiêu thông minh, và biết cách làm tiền sinh sôi.

2. Chưa giỏi – Chưa giàu

Bạn không thể thành công nếu không xuất sắc trong lĩnh vực của mình. Cách duy nhất để giỏi hơn? Luyện tập – Luyện tập – Luyện tập.

3. Lười biếng và trì hoãn

Bạn có 24h/ngày, người giàu cũng vậy. Họ tận dụng từng phút để tạo ra giá trị, còn bạn thì sao? Nếu cứ đắm chìm trong sự thoải mái tạm thời, tương lai của bạn sẽ chẳng bao giờ thay đổi.

4. Thiếu tự tin

Sợ hãi là kẻ thù lớn nhất của thành công. Nếu bạn không dám bước ra khỏi vùng an toàn, không dám thử thách, bạn đã tự giới hạn khả năng của mình.

5. Sống theo người khác

Người giàu có chính kiến, người nghèo nghe theo dư luận. Nếu bạn để người khác quyết định thay mình, bạn mãi mãi là quân cờ trong ván cờ của họ.

6. Thiếu kỹ năng giao tiếp

Tiền đến từ con người, nhưng nếu bạn không biết cách xây dựng mối quan hệ, làm sao bạn có thể giàu? Giao tiếp là một kỹ năng, và bạn hoàn toàn có thể học được.

7. Than vãn thay vì hành động

Người nghèo than khó, người giàu tìm cách giải quyết. Bạn chọn than vãn hay tìm cách vươn lên?

8. Sợ thất bại

Thất bại không đáng sợ, đáng sợ là không dám thử. Người giàu coi thất bại là bài học, người nghèo coi thất bại là dấu chấm hết.
 
Hồi IT mới nổi, chưa có chợ thương mại điện tử, chưa có remitano, chưa có foody, tao rủ mấy thằng bạn chung lớp (đã tốt nghiệp), chỉ cần làm thử sau giờ làm việc, thất bại thì thứ duy nhất mất là thời gian và công sức thôi, thằng nào cũng bàn lùi, sợ thất bại (mà tao đéo hiểu được có bỏ đồng vốn Lồn nào mấy đâu ngoài thời gian code mà cũng sợ thất bại), 3, 4 thằng gì đó ,sau tao chán, cũng bỏ mộng mơ (vì tao hay suy nghĩ vẩn vơ nhiều thứ nhưng trình tao cùi, mấy thằng kia trình ngon nhưng đầu tụi nó tao cũng đéo hiểu được, thực ra tụi nó giao task code tao vẫn tìm hiểu và làm được thôi).

Được 1 thằng đi xa nhất thì nó hỏi tao 1 câu mà tao lúc đó không thuyết phục được nó: "vì sao người ta phải bỏ tiền ra cho mày" tao trả lời nó là "vì người ta có nhu cầu, có nhu cầu thì người ta sẽ bỏ tiền, dần dần sẽ có uy tín, từ tiền nhỏ người ta sẽ bỏ tiền to hơn, và mình làm cách nào đó để đảm bảo uy tín của mình" nhưng mà nó không tin câu trả lời của tao. 1 thằng đồng nghiệp thì code giỏi thì nó đồng ý làm nhưng sau giờ làm nó phải chơi pes với mọi người trong cty đã, đá chán chê 7h, 8h tối mới xong, tao với con bé front end ngồi đợi nó cả tháng sau tao dẹp luôn. Mà những ý tưởng của tao vài năm sau là có người làm và thành công.

Tao cũng đéo nói là tao làm thì chắc chắn thành công nhưng khả năng thành công cũng không ít (lúc đó nhà tao vẫn còn tiền và quan hệ), tao chỉ tiếc là mình thậm chí đến thử còn chưa thử được (nhắc lại, thất bại đéo mất gì ngoài thời gian). Đọc thấy bọn tây khởi nghiệp hay làm cùng bạn bè, nhóm 4, 5 đứa, tao chỉ có thể chửi đời như Lồn. Ôm bao tiếc nuối.

Giờ cũng khá nhưng tao tiếc cái là mình đến thử cũng chưa được thử :(
 

Có thể bạn quan tâm

Top