Có Hình Thử Thách Đọc Bản Di Chúc Của Chủ Tịch Hồ Chí Minh 🫶

Duẩn ngả Mao nên VNCH mới thua. VNCH là cái giá nếu Mỹ muốn hợp tác với TQ. Mỹ đã chọn trả giá đó. Năm 72 Bình lùn có thể bắt tay cúi đầu nhưng vùng đệm phía nam thì nó không nhường 1 phân, Mỹ thừa hiểu điều đó.
Mày lý giải sao về việc dưới thời Duẩn viện trợ của Liên xô tăng mạnh về số lượng và chất lượng?
 
Duẩn ngả Mao nên VNCH mới thua. VNCH là cái giá nếu Mỹ muốn hợp tác với TQ. Mỹ đã chọn trả giá đó. Năm 72 Bình lùn có thể bắt tay cúi đầu nhưng vùng đệm phía nam thì nó không nhường 1 phân, Mỹ thừa hiểu điều đó.
Tại sao thời điểm Mỹ và TQ bắt đầu hợp tác với nhau thì Mỹ nó xách dái đánh cho Bắc Việt về thời đồ đá?
 
- Lại sai tiếp. Vụ án Xét lại chống Đảng của Lê Duẩn chỉ là mượn đao giết người thôi, xem trong những kẻ bị thanh trừng có ai nào: Hoàng Minh Chính, Đặng Kim Giang, Lê Liêm, Đỗ Đức Kiên, Lê Trọng Nghĩa toàn tay chân thân tín của HCM và Giáp, à còn có bố con Vũ Thư Hiên, Vũ Đình Kình (thư ký riêng của HCM). Nó là gì nào?
- Duẩn mà ngả về Mao thì VNCH nó thắng mẹ rồi =)) . Ngáo đét
Ờ! Sao mày biết tay chân phe Hồ?
Lúc đầu mày bảo Hồ theo Mao còn Duẩn theo Liên Xô
Rồi vụ án xét lại bắt toàn cán bộ thân Liên Xô thì lại đổ cho tay chân của Hồ.
Hài hước và lật lọng thật đấy
Duẩn đéo theo Mao mà vợ con ông ta sang Bắc Kinh và đẻ ở đó khi Duẩn đang kiếm chức tổng
Rồi 320.000 thằng tàu sang Bắc Việt Nam thời Duẩn tổng bí.
Sao nói chuyện ngáo ngơ vậy?
 
Mày biết liên xô tăng viện trợ nhất là năm nào và cắt giảm viện trợ bắt đầu từ năm nào không ?
Biết Trung Quốc tăng tốc viện trợ từ năm nào không?
Tao nhớ không nhầm là LX viện trợ đạt đỉnh là 1967-1968 giai đoạn mày mày nói Duẩn bắt bớ phe thân Nga và ngả về Mao đấy.
 
Tao nhớ không nhầm là LX viện trợ đạt đỉnh là 1967-1968 giai đoạn mày mày nói Duẩn bắt bớ phe thân Nga và ngả về Mao đấy.
Chính xác là 68 và bắt đầu cắt dần viện trợ cho đến 74 là chấm dứt
Giai đoạn cao nhất là 67 68 và sau vụ xét lại năm 67 thì lên đỉnh và giảm dần dần
Việt Nam cũng nhận số lượng kỷ lục quân Tàu vào Việt Nam là giai đoạn 67 68.
Đó là lúc Lê Duẩn xoay hoàn toàn sang tàu

Cụ thể là giai đoạn nào?
1973 1975
 
Chính xác là 68 và bắt đầu cắt dần viện trợ cho đến 74 là chấm dứt
Giai đoạn cao nhất là 67 68 và sau vụ xét lại năm 67 thì lên đỉnh và giảm dần dần
Việt Nam cũng nhận số lượng kỷ lục quân Tàu vào Việt Nam là giai đoạn 67 68.
Đó là lúc Lê Duẩn xoay hoàn toàn sang tàu


1973 1975
Nguồn dữ liệu của mày là gì? Mày đéo tính vũ khí của Liên-xô à?
Sao lại Liên-xô chấm dứt viện trợ từ 1974, thế từ 1975 đi thì ai viện trợ? Trung Quốc à? Thế sau 1977 chuẩn bị đấm nhau với TQ là tự lực tự cường à? Hay hệ quy chiếu khác nhau?
 
Nguồn dữ liệu của mày là gì? Mày đéo tính vũ khí của Liên-xô à?
Sao lại Liên-xô chấm dứt viện trợ từ 1974, thế từ 1975 đi thì ai viện trợ? Trung Quốc à? Thế sau 1977 chuẩn bị đấm nhau với TQ là tự lực tự cường à? Hay hệ quy chiếu khác nhau?
Mày có thể tìm hiểu thêm về viện trợ nước ngoài cho Việt Nam suốt cuộc chiến này
 
Giả định “luôn có đúng 2 phe thân Liên Xô vs thân Trung Quốc, Lê Duẩn nhảy từ phe này sang phe kia tùy lúc phe nào thất thế” là cách nhìn quá gọn, quá Hollywood. Thực tế không có hai đội bóng mặc áo khác màu đá nhau suốt 37 năm. Có mâu thuẫn, có nhóm, có nhãn dán “thân Xô / thân Trung” dùng để thanh trừng lẫn nhau, nhưng trục chính không phải lòng trung thành với Moscow hay Bắc Kinh.

Trục chính là: ai nắm Bộ Chính trị, đánh miền Nam kiểu gì, và Việt Nam có bị hai ông lớn biến thành chư hầu không. Hồ Chí Minh cố cân bằng. Sau 1969, máy chủ yếu nằm ở Lê Duẩn + Lê Đức Thọ. “Phe” nhiều lúc chỉ là vũ khí nội bộ.

về Lê Duẩn: Ông ta không “ở phe”. Ông ta ở phe Lê Duẩn. Mục tiêu cố định: thống nhất đất nước dưới quyền mình, lấy tối đa súng đạn và tiền từ cả hai bên, không để Trung hay Xô ngồi lên đầu. Hệ tư tưởng là áo khoác, không phải xương sống.

- Khoảng 1956–1963: Khrushchev muốn “chung sống hòa bình” với Mỹ. Cái đó cản kế hoạch đánh chiếm miền Nam của Duẩn. Trung Quốc lúc đó ủng hộ đấu tranh vũ trang, chiến tranh nhân dân. Nên Hội nghị Trung ương 9 (cuối 1963) đả “chủ nghĩa xét lại hiện đại” — tức nghiêng đường lối Trung. Không phải vì yêu Mao. Vì Mao cho phép đánh. Duẩn từng chỉ trích Liên Xô mềm với Mỹ, đồng thời vẫn cố không cắt đứt viện trợ Xô.

- Giữa–cuối thập niên 1960: Mỹ ném bom miền Bắc. Cần tên lửa phòng không, MiG, vũ khí hạng nặng — Liên Xô cho tốt hơn. Trung Quốc đang loạn Cách mạng Văn hóa, viện trợ thất thường, muốn Việt Nam đánh du kích kéo dài (giữ mình yếu, phụ thuộc), còn từ chối cho Liên Xô quá cảnh một số hàng. Duẩn bắt đầu lệch thực dụng về phía Moscow. Vẫn cố giữ cả hai vòi sữa.

- 1972 trở đi: Nixon sang Bắc Kinh. Duẩn thấy bị Trung Quốc bán. Sau 1975 thống nhất, Đặng Tiểu Bình bảo đi với Trung chống Liên Xô. Duẩn từ chối thẳng. Trung Quốc lúc này không còn là nguồn vũ khí chiến lược, lại muốn Việt Nam làm bình phong chống Xô và dung túng Khmer Đỏ. Liên Xô cho tàu ngầm, MiG, tiền, rồi ô dù an ninh. 1978 ký Hiệp ước Việt–Xô, đánh Campuchia, 1979 Trung Quốc đánh biên giới. “Phe thân Trung” bị dọn: Hoàng Văn Hoan bị loại khỏi Trung ương 1976, chạy sang Trung 1979 rồi bị tuyên tử hình vắng mặt.

Ông ta không chờ phe này thua rồi nhảy sang phe kia. Ông ta dùng phe nào phục vụ mục tiêu lúc đó. Khi Liên Xô cản chiến tranh thì dựa đường lối Trung. Khi Trung Quốc trở thành mối đe dọa chủ quyền và không còn cho đủ súng thì dựa Liên Xô. Thanh trừng người bị gắn mác “thân Trung” khi không còn cần họ. Trước đó cũng từng dùng chiến dịch chống “xét lại” để siết nội bộ.

Lê Duẩn xuất sắc ở một môn duy nhất — chiếm quyền bên trong Đảng rồi biến Đảng thành máy chiến tranh thống nhất. Ông hiểu Hồ Chí Minh là biểu tượng, không phải người bấm nút. Ông hiểu Trường Chinh, Giáp, phe Bắc/phe Nam, nhãn “xét lại” và “thân Trung” đều là đạn. Ông hiểu Liên Xô và Trung Quốc không phải anh em mà là hai kho súng đang đánh nhau. Ông lấy súng của cả hai, không để ai ngồi lên đầu, rồi khi hết việc thì đá. Đó không phải đạo đức. Đó là thao tác quyền lực rất chuẩn.

Ông cũng không phải kẻ ngẫu nhiên thắng Mỹ. Ông ép chiến lược Nam-first, Tết Mậu Thân, tổng tiến công — trả giá xương máu khủng khiếp — nhưng cái đích thống nhất thì ông lấy được. Trong chính trị ******** thế kỷ 20, lấy được miền Nam rồi còn ngồi lên được Bộ Chính trị suốt hai thập niên là thành tích bằng máu, không phải may.

Ông không phải nhà lý luận lớn. Ông không phải nhà ngoại giao lớn. Ông là nhà độc quyền chiến lược: tập trung quyền, thanh trừng đúng lúc, nói “độc lập” khi cần xin gạo, nói “chủ nghĩa quốc tế” khi cần xin tên lửa. Cái đó sắc. Cái đó lạnh. Cái đó hiệu quả trong rừng Đảng. Ở ngoài rừng Đảng, cùng một bộ não biến chiến thắng 1975 thành thập niên mất mát sau đó.

So với Hồ — Hồ biết đóng vai thánh để bán cách mạng cho nhiều phía. So với Giáp — Giáp biết đánh nhưng không biết giữ ghế. Lê Duẩn biết giữ ghế và biết đánh. Đó là sự kết hợp hiểm, một mặt nào đó có thể cho là vĩ đại.

Duẩn là thợ quyền lực hạng nhất trong một hệ thống chỉ thưởng kẻ tàn. Thiên tài là chữ dành cho người vừa lấy được nước vừa không đốt luôn tương lai của nước đó. Lê Duẩn lấy được. Rồi ông đốt.

Gọi đúng tên: sát thủ chính trị xuất sắc, kiến trúc sư thống nhất tàn bạo, và một nhà cai trị thời bình kém đến mức lịch sử phải làm Đổi Mới để chữa thành quả từ bộ não của ông.
 

Có thể bạn quan tâm

Top