Live Bọn mày đừng trộm chó với ăn thịt chó nữa...!

Tưởng video mày down trên mạng, thôi về nằm nghỉ đi để hai đứa kia tự nhiên. Ngồi gặm nhấm nỗi đau lại x1000


Tưởng video mày down trên mạng, thôi về nằm nghỉ đi để hai đứa kia tự nhiên. Ngồi gặm nhấm nỗi đau lại x1000
Cục chỉ hóng gió thôi…2 đứa kia về rồi.
 
trả lời chệch vấn đề, chứng tỏ đuối lý, đéo chấp nhận sự thật, quá ngu dốt
Chủ sao thì chó zậy thôi..chủ hay cắn bậy thì chó nó cũng cắn bậy..
Trước giờ tao nuôi chưa thấy nó cắn ai bao giờ từ người ngoài tới người thân trong gia đình..
Còn những thèn hay cắn nó như m thì cũng rất có thể nó sẽ quất đấy..
 
Nhớ ngày ấy nhà có nuôi e Lu, em giống gi ngoài Bắc mà lông nhiều bồng lắm, thấy cưng quá Bơ xin về nuôi. Nó rất khôn lanh, ăn bánh ăn kẹo ăn kem, cái gi cũng ăn y chang đứa con nít. Xin về nuôi từ lúc chưa mở mắt đến lúc nó to ú nu, nó rất quấng người. Rồi một ngày đẹp trời, Bơ đi học về thấy nó nằm trong sân rất mệt và buồn, không biết nó bị gi tưởng nó khát, mang nước cho nó uống. Nó uống xong nôn ra hết và sùi bọt mép chết.
Bơ buồn lắm, thương và nhớ Lu nhiều [-O<
.
.
.
.
....nhưng Bơ vẫn ăn thịt chó bth vì nó ngon và nó có phải con Lu đâu :-S
Đúng là kinh tởm
Hay cho cái câu “nó có phải con Lu đâu” nghe tưởng hài, nhưng nghĩ kỹ thì nó bộc lộ một kiểu tư duy khá đáng sợ quá rồi.

Thương 1 sinh mạng chỉ vì nó thuộc về mình, còn sinh mạng khác thì có thể đem lên bàn ăn vậy cái gọi là “thương” ấy rốt cuộc là lòng trắc ẩn, hay chỉ là sự thiên vị được khoác áo tình cảm của cô?

Lu chết thì cô đau vì cô từng nuôi nó.

Chuyện đó tôi có thể hiểu.

Nhưng đừng lấy việc từng yêu 1 con chó làm bằng chứng cho lòng nhân ái, rồi ngay sau đó phủi sạch giá trị của những con khác bằng một câu “có phải Lu đâu”. Fuck

Lu không cần phải là Lu mới biết đau.

Một con chó không cần phải được cô đặt tên mới có quyền được sống.

Tôi không bắt cô phải ăn chay, cũng chẳng có nhu cầu đứng trên đạo đức để phán xét khẩu vị của người khác như cô.

Nhưng cái tôi phản đối là cách cô biến một chuyện liên quan đến sự sống thành một câu đùa rất nhẹ tênh, như thể chỉ cần không phải con mình thì mọi thứ đều có thể đem ra làm trò vui.

Đó mới là thứ cô nên suy nghĩ.

Con người đáng sợ nhất không phải khi họ ác.

Mà là khi họ quen với sự vô cảm đến mức không còn nhận ra mình đang vô cảm.

Hôm nay là:
“Không phải con Lu.”
Ngày mai có thể là:
“Không phải người nhà tao.”
Sau nữa là
“Không liên quan đến tao.”

Và cuối cùng, cái gì không thuộc về mình cũng chẳng còn đáng để mình quan tâm.

Đừng nhầm tình cảm cá nhân với lòng trắc ẩn nghe cô

Thương Lu vì Lu từng ở bên cô là tình cảm.

Nhìn 1 sinh mạng khác và vẫn hiểu rằng nó biết đau, biết sợ, biết sống đó mới là lòng trắc ẩn sao?

Còn nếu cô muốn ăn gì thì đó là lựa chọn của cô. Tôi không rảnh làm cảnh sát khẩu phần của ai.

Nhưng đã đem câu chuyện về 1 sinh mạng từng khiến mình đau ra kể, thì ít nhất cũng nên giữ lại một chút sự tử tế trong cách nói của 1 con người.

Đừng để 1 câu đùa của mình gieo vào người khác cái suy nghĩ rằng

“Thứ không thuộc về ta thì không đáng được thương.”

Bởi một xã hội bắt đầu trở nên lạnh lẽo không phải vì ai đó bỗng nhiên trở thành ác nhân.

Nó bắt đầu từ những câu nói rất nhỏ là à

“Có phải của tao đâu.”

Và tôi xin lỗi, nhưng với tôi, câu đó không hề bình thường hay hài hước.

Nó chỉ cho thấy một điều là có những người rất đau khi mất thứ họ yêu, nhưng lại chưa từng học được bài học lớn nhất mà tình yêu đáng lẽ phải dạy, đó là biết trân trọng sự sống ngay cả khi nó không thuộc về mình.

Dm Cô. Đọc mà tức run người. Khốn kiếp thật.
Trình Ca🌸
 
Đúng là kinh tởm
Hay cho cái câu “nó có phải con Lu đâu” nghe tưởng hài, nhưng nghĩ kỹ thì nó bộc lộ một kiểu tư duy khá đáng sợ quá rồi.

Thương 1 sinh mạng chỉ vì nó thuộc về mình, còn sinh mạng khác thì có thể đem lên bàn ăn vậy cái gọi là “thương” ấy rốt cuộc là lòng trắc ẩn, hay chỉ là sự thiên vị được khoác áo tình cảm của cô?

Lu chết thì cô đau vì cô từng nuôi nó.

Chuyện đó tôi có thể hiểu.

Nhưng đừng lấy việc từng yêu 1 con chó làm bằng chứng cho lòng nhân ái, rồi ngay sau đó phủi sạch giá trị của những con khác bằng một câu “có phải Lu đâu”. Fuck

Lu không cần phải là Lu mới biết đau.

Một con chó không cần phải được cô đặt tên mới có quyền được sống.

Tôi không bắt cô phải ăn chay, cũng chẳng có nhu cầu đứng trên đạo đức để phán xét khẩu vị của người khác như cô.

Nhưng cái tôi phản đối là cách cô biến một chuyện liên quan đến sự sống thành một câu đùa rất nhẹ tênh, như thể chỉ cần không phải con mình thì mọi thứ đều có thể đem ra làm trò vui.

Đó mới là thứ cô nên suy nghĩ.

Con người đáng sợ nhất không phải khi họ ác.

Mà là khi họ quen với sự vô cảm đến mức không còn nhận ra mình đang vô cảm.

Hôm nay là:
“Không phải con Lu.”
Ngày mai có thể là:
“Không phải người nhà tao.”
Sau nữa là
“Không liên quan đến tao.”

Và cuối cùng, cái gì không thuộc về mình cũng chẳng còn đáng để mình quan tâm.

Đừng nhầm tình cảm cá nhân với lòng trắc ẩn nghe cô

Thương Lu vì Lu từng ở bên cô là tình cảm.

Nhìn 1 sinh mạng khác và vẫn hiểu rằng nó biết đau, biết sợ, biết sống đó mới là lòng trắc ẩn sao?

Còn nếu cô muốn ăn gì thì đó là lựa chọn của cô. Tôi không rảnh làm cảnh sát khẩu phần của ai.

Nhưng đã đem câu chuyện về 1 sinh mạng từng khiến mình đau ra kể, thì ít nhất cũng nên giữ lại một chút sự tử tế trong cách nói của 1 con người.

Đừng để 1 câu đùa của mình gieo vào người khác cái suy nghĩ rằng

“Thứ không thuộc về ta thì không đáng được thương.”

Bởi một xã hội bắt đầu trở nên lạnh lẽo không phải vì ai đó bỗng nhiên trở thành ác nhân.

Nó bắt đầu từ những câu nói rất nhỏ là à

“Có phải của tao đâu.”

Và tôi xin lỗi, nhưng với tôi, câu đó không hề bình thường hay hài hước.

Nó chỉ cho thấy một điều là có những người rất đau khi mất thứ họ yêu, nhưng lại chưa từng học được bài học lớn nhất mà tình yêu đáng lẽ phải dạy, đó là biết trân trọng sự sống ngay cả khi nó không thuộc về mình.

Dm Cô. Đọc mà tức run người. Khốn kiếp thật.
Trình Ca🌸
Dạ chị ạ.
 
Đúng là kinh tởm
Hay cho cái câu “nó có phải con Lu đâu” nghe tưởng hài, nhưng nghĩ kỹ thì nó bộc lộ một kiểu tư duy khá đáng sợ quá rồi.

Thương 1 sinh mạng chỉ vì nó thuộc về mình, còn sinh mạng khác thì có thể đem lên bàn ăn vậy cái gọi là “thương” ấy rốt cuộc là lòng trắc ẩn, hay chỉ là sự thiên vị được khoác áo tình cảm của cô?

Lu chết thì cô đau vì cô từng nuôi nó.

Chuyện đó tôi có thể hiểu.

Nhưng đừng lấy việc từng yêu 1 con chó làm bằng chứng cho lòng nhân ái, rồi ngay sau đó phủi sạch giá trị của những con khác bằng một câu “có phải Lu đâu”. Fuck

Lu không cần phải là Lu mới biết đau.

Một con chó không cần phải được cô đặt tên mới có quyền được sống.

Tôi không bắt cô phải ăn chay, cũng chẳng có nhu cầu đứng trên đạo đức để phán xét khẩu vị của người khác như cô.

Nhưng cái tôi phản đối là cách cô biến một chuyện liên quan đến sự sống thành một câu đùa rất nhẹ tênh, như thể chỉ cần không phải con mình thì mọi thứ đều có thể đem ra làm trò vui.

Đó mới là thứ cô nên suy nghĩ.

Con người đáng sợ nhất không phải khi họ ác.

Mà là khi họ quen với sự vô cảm đến mức không còn nhận ra mình đang vô cảm.

Hôm nay là:
“Không phải con Lu.”
Ngày mai có thể là:
“Không phải người nhà tao.”
Sau nữa là
“Không liên quan đến tao.”

Và cuối cùng, cái gì không thuộc về mình cũng chẳng còn đáng để mình quan tâm.

Đừng nhầm tình cảm cá nhân với lòng trắc ẩn nghe cô

Thương Lu vì Lu từng ở bên cô là tình cảm.

Nhìn 1 sinh mạng khác và vẫn hiểu rằng nó biết đau, biết sợ, biết sống đó mới là lòng trắc ẩn sao?

Còn nếu cô muốn ăn gì thì đó là lựa chọn của cô. Tôi không rảnh làm cảnh sát khẩu phần của ai.

Nhưng đã đem câu chuyện về 1 sinh mạng từng khiến mình đau ra kể, thì ít nhất cũng nên giữ lại một chút sự tử tế trong cách nói của 1 con người.

Đừng để 1 câu đùa của mình gieo vào người khác cái suy nghĩ rằng

“Thứ không thuộc về ta thì không đáng được thương.”

Bởi một xã hội bắt đầu trở nên lạnh lẽo không phải vì ai đó bỗng nhiên trở thành ác nhân.

Nó bắt đầu từ những câu nói rất nhỏ là à

“Có phải của tao đâu.”

Và tôi xin lỗi, nhưng với tôi, câu đó không hề bình thường hay hài hước.

Nó chỉ cho thấy một điều là có những người rất đau khi mất thứ họ yêu, nhưng lại chưa từng học được bài học lớn nhất mà tình yêu đáng lẽ phải dạy, đó là biết trân trọng sự sống ngay cả khi nó không thuộc về mình.

Dm Cô. Đọc mà tức run người. Khốn kiếp thật.
Trình Ca🌸
Vân yêu...
 

Tôi đang bực, đừng chọc điên tôi, mẹ nhà cục, lần sau down về rồi dán lên. Dẫn con mẹ link lên cái đéo gì.

Đem 1 chủ đề ra nói, để tạo ra 1 sát nhân hay gì?

Cười cợt và xem thường hành động của mình đv 1 con vật.

Đó là hành động vô đạo đức.

“Đạo không hỏi sinh linh ấy có thuộc về ta hay không; chỉ có lòng người mới chia của ta và không phải của ta.

Bớt một phần chấp ngã, mới thêm một phần từ bi.”

Trình Ca🌸
 
Tôi đang bực, đừng chọc điên tôi, mẹ nhà cục, lần sau down về rồi dán lên. Dẫn con mẹ link lên cái đéo gì.

Đem 1 chủ đề ra nói, để tạo ra 1 sát nhân hay gì?

Cười cợt và xem thường hành động của mình đv 1 con vật.

Đó là hành động vô đạo đức.

“Đạo không hỏi sinh linh ấy có thuộc về ta hay không; chỉ có lòng người mới chia của ta và không phải của ta.

Bớt một phần chấp ngã, mới thêm một phần từ bi.”

Trình Ca🌸
Ơ... sao nàng là mắn ta.
Tềnh yêu lào đâu pải trò chơi
 
Tôi đang bực, đừng chọc điên tôi, mẹ nhà cục, lần sau down về rồi dán lên. Dẫn con mẹ link lên cái đéo gì.

Đem 1 chủ đề ra nói, để tạo ra 1 sát nhân hay gì?

Cười cợt và xem thường hành động của mình đv 1 con vật.

Đó là hành động vô đạo đức.

“Đạo không hỏi sinh linh ấy có thuộc về ta hay không; chỉ có lòng người mới chia của ta và không phải của ta.

Bớt một phần chấp ngã, mới thêm một phần từ bi.”

Trình Ca🌸
Đầu ngày xin chị bớt nóng. Em là ng người vô đạo đức, ác độc, sát nhân. Em xin nguyênn quỳ trước 10 phương chư Phật, chư vị Thánh Xàm, nguyện bỏ điều ác, chăm làm việc lành, khởi tâm từ bi, cùng nhau vun bồi phúc đức.
@Tổng cục5 tới ĐN sao k qua thăm c V vậy, qua an ủi chỉ giùm Bơ đi :3
 

Có thể bạn quan tâm

Top