Có lẽ từ bây giờ, tôi sẽ không còn bật app Grab nữa.
Không phải vì tôi ghét nghề này.
Cũng không phải vì tôi muốn kêu gọi anh em tắt app hay bỏ nghề.
Chỉ là sau một thời gian dài chạy xe, tôi nhận ra mình đã đến lúc phải tìm một con đường khác.
Mấy ngày nay, đọc những chia sẻ của anh em tài xế trên các hội nhóm, tôi thấy trong đó có rất nhiều nỗi lòng.
Giá cước thấp, chiết khấu cao, chạy cả ngày nhưng khi trừ tiền xăng, nhớt, hao mòn, sửa chữa… số tiền còn lại đôi khi chẳng đủ để trang trải cuộc sống.
Nhưng phía sau mỗi chiếc xe là một con người.
Và phía sau một người tài xế là cả một gia đình.
Có anh em chạy Bike, sáng mở app là mong hôm nay kiếm đủ tiền ăn, tiền nhà, tiền học cho con.
Có những anh em chạy Car, chiếc xe là tài sản lớn nhất trong nhà, thậm chí còn đang mua trả góp.
Mỗi tháng tiền góp xe vẫn đến đúng hẹn.
Tiền xăng vẫn phải đổ.
Xe hư vẫn phải sửa.
Vợ con vẫn phải lo.
Nên dù có những ngày chạy không đủ tiền trả góp, nhiều người vẫn phải cố gồng lên mà chạy.
Không phải vì họ không biết mệt.
Mà vì phía sau họ… còn có người đang chờ họ mang tiền về.
Rồi cũng có những người đến một lúc không thể gồng thêm được nữa.
Họ bán chiếc xe, chấp nhận chịu lỗ, trả lại một phần khoản nợ và đi tìm một công việc khác.
Nhìn bên ngoài có thể chỉ là một người đổi nghề.
Nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu, để đưa ra quyết định đó… họ đã phải suy nghĩ và chịu đựng bao lâu.
Tôi hiểu cảm giác ấy.
Vì chính tôi cũng đã nhiều lần muốn buông Grab để tìm một hướng khác.
Nhưng tôi không dám.
Tôi cứ nghĩ phải có một khoản tiền dự phòng đủ lớn rồi mới dám bước ra.
Phải chắc chắn có công việc mới rồi mới dám tắt app.
Nhưng chờ mãi… tôi vẫn không có được cái gọi là “thời điểm hoàn hảo”.
Và hôm nay tôi quyết định:
Thôi, buông.
Ngày mai tôi sẽ không chạy nữa.
Không có một khoản dự phòng lớn.
Không có sẵn một công việc mới trong tay.
Thậm chí tôi biết phía trước sẽ còn rất nhiều thứ phải lo.
Nhưng nếu cứ sợ hãi mà bám mãi vào một công việc không còn đủ để trang trải, có lẽ mình cũng không thể thay đổi được gì.
Vậy thì liều một lần.
Tôi sẽ đi tìm công việc mới.
Không có tiền thì tìm cách kiếm tiền. Không biết bắt đầu từ đâu thì bắt đầu từ con số 0. Tôi không biết ngày mai sẽ như thế nào.
Nhưng thôi… tới đâu thì tới.
Tôi vẫn còn sức khỏe, còn đôi tay để làm việc, còn trách nhiệm với gia đình.
Vậy là vẫn còn đường.
Còn Grab, tôi vẫn biết ơn.
Nghề này từng cho tôi một công việc trong những lúc tôi khó khăn nhất.
Nó đưa tôi đi qua rất nhiều con đường, gặp rất nhiều người và chứng kiến rất nhiều câu chuyện của cuộc đời.
Có những vị khách tử tế.
Có những cuốc xe vui vẻ.
Có những ngày kiếm được khá.
Và cũng có những ngày chạy mỏi rã rời mà nhìn số tiền kiếm được… chỉ biết thở dài.
Nhưng tôi không trách ai.
Tôi chỉ nghĩ rằng, một công việc có thể từng rất phù hợp với mình, nhưng đến một thời điểm nào đó, mình cần phải bước sang một con đường khác.
Nếu anh em tài xế đang mệt mỏi, tôi chỉ muốn nói:
Anh em mình cực thật.
Đừng ai nhìn một người tài xế đang ngồi chờ cuốc mà nghĩ họ đang nhàn.
Có thể trong vài phút ngồi yên đó, họ đang tính tiền xăng ngày mai.
Đang nghĩ tiền học của con còn thiếu bao nhiêu.
Đang lo tháng này tiền góp xe lấy đâu ra.
Hoặc đơn giản là đang tự hỏi:
“Mình còn có thể cố được bao lâu nữa?”
Nên nếu có thể, hãy thương nhau một chút.
Khách thương tài xế một chút.
Tài xế thương khách một chút.
Anh em đồng nghiệp cũng thương nhau một chút.
Chúng ta đều đang cố gắng sống qua những ngày của mình.
Còn tôi…
Tôi đã cố gồng thêm 10 ngày cuối cùng để nhìn lại thị trường Grab một lần nữa.
Tôi tự nhủ, cứ cố chạy thêm 10 ngày, quan sát xem tình hình có khá hơn không rồi mới quyết định.
Nhưng càng cố, tôi càng thấy mọi thứ khó khăn hơn.
Thu nhập không đủ để lo những chi phí cơ bản cho cuộc sống và gia đình.
Và sau 10 ngày đó, tôi biết mình không thể cứ tiếp tục gồng mãi như vậy.
Ngày mai tôi sẽ rời chiếc xe để tìm một công việc mới.
Tôi cũng sợ chứ.
Sợ không tìm được việc.
Sợ những ngày không có thu nhập.
Sợ những khoản phải lo phía trước.
Nhưng lần này tôi không muốn chờ đến khi mọi thứ hoàn hảo nữa.
Không có tiền dự phòng vẫn phải bước. Không chắc chắn vẫn phải bước. Vì đôi khi, muốn có một ngày mai khác… mình phải dám rời khỏi ngày hôm nay.
Chúc những người đang chạy xe ngoài kia…
Dù Bike hay Car, dù đang còn chạy hay đã chuẩn bị rẽ sang một con đường khác…
chân cứng đá mềm.
Mong anh em mình rồi sẽ tìm được một công việc đủ sống, đủ lo cho gia đình, và đủ bình an để đi đường dài.
Cố lên anh em. ❤️
Không phải vì tôi ghét nghề này.
Cũng không phải vì tôi muốn kêu gọi anh em tắt app hay bỏ nghề.
Chỉ là sau một thời gian dài chạy xe, tôi nhận ra mình đã đến lúc phải tìm một con đường khác.
Mấy ngày nay, đọc những chia sẻ của anh em tài xế trên các hội nhóm, tôi thấy trong đó có rất nhiều nỗi lòng.
Giá cước thấp, chiết khấu cao, chạy cả ngày nhưng khi trừ tiền xăng, nhớt, hao mòn, sửa chữa… số tiền còn lại đôi khi chẳng đủ để trang trải cuộc sống.
Nhưng phía sau mỗi chiếc xe là một con người.
Và phía sau một người tài xế là cả một gia đình.
Có anh em chạy Bike, sáng mở app là mong hôm nay kiếm đủ tiền ăn, tiền nhà, tiền học cho con.
Có những anh em chạy Car, chiếc xe là tài sản lớn nhất trong nhà, thậm chí còn đang mua trả góp.
Mỗi tháng tiền góp xe vẫn đến đúng hẹn.
Tiền xăng vẫn phải đổ.
Xe hư vẫn phải sửa.
Vợ con vẫn phải lo.
Nên dù có những ngày chạy không đủ tiền trả góp, nhiều người vẫn phải cố gồng lên mà chạy.
Không phải vì họ không biết mệt.
Mà vì phía sau họ… còn có người đang chờ họ mang tiền về.
Rồi cũng có những người đến một lúc không thể gồng thêm được nữa.
Họ bán chiếc xe, chấp nhận chịu lỗ, trả lại một phần khoản nợ và đi tìm một công việc khác.
Nhìn bên ngoài có thể chỉ là một người đổi nghề.
Nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu, để đưa ra quyết định đó… họ đã phải suy nghĩ và chịu đựng bao lâu.
Tôi hiểu cảm giác ấy.
Vì chính tôi cũng đã nhiều lần muốn buông Grab để tìm một hướng khác.
Nhưng tôi không dám.
Tôi cứ nghĩ phải có một khoản tiền dự phòng đủ lớn rồi mới dám bước ra.
Phải chắc chắn có công việc mới rồi mới dám tắt app.
Nhưng chờ mãi… tôi vẫn không có được cái gọi là “thời điểm hoàn hảo”.
Và hôm nay tôi quyết định:
Thôi, buông.
Ngày mai tôi sẽ không chạy nữa.
Không có một khoản dự phòng lớn.
Không có sẵn một công việc mới trong tay.
Thậm chí tôi biết phía trước sẽ còn rất nhiều thứ phải lo.
Nhưng nếu cứ sợ hãi mà bám mãi vào một công việc không còn đủ để trang trải, có lẽ mình cũng không thể thay đổi được gì.
Vậy thì liều một lần.
Tôi sẽ đi tìm công việc mới.
Không có tiền thì tìm cách kiếm tiền. Không biết bắt đầu từ đâu thì bắt đầu từ con số 0. Tôi không biết ngày mai sẽ như thế nào.
Nhưng thôi… tới đâu thì tới.
Tôi vẫn còn sức khỏe, còn đôi tay để làm việc, còn trách nhiệm với gia đình.
Vậy là vẫn còn đường.
Còn Grab, tôi vẫn biết ơn.
Nghề này từng cho tôi một công việc trong những lúc tôi khó khăn nhất.
Nó đưa tôi đi qua rất nhiều con đường, gặp rất nhiều người và chứng kiến rất nhiều câu chuyện của cuộc đời.
Có những vị khách tử tế.
Có những cuốc xe vui vẻ.
Có những ngày kiếm được khá.
Và cũng có những ngày chạy mỏi rã rời mà nhìn số tiền kiếm được… chỉ biết thở dài.
Nhưng tôi không trách ai.
Tôi chỉ nghĩ rằng, một công việc có thể từng rất phù hợp với mình, nhưng đến một thời điểm nào đó, mình cần phải bước sang một con đường khác.
Nếu anh em tài xế đang mệt mỏi, tôi chỉ muốn nói:
Anh em mình cực thật.
Đừng ai nhìn một người tài xế đang ngồi chờ cuốc mà nghĩ họ đang nhàn.
Có thể trong vài phút ngồi yên đó, họ đang tính tiền xăng ngày mai.
Đang nghĩ tiền học của con còn thiếu bao nhiêu.
Đang lo tháng này tiền góp xe lấy đâu ra.
Hoặc đơn giản là đang tự hỏi:
“Mình còn có thể cố được bao lâu nữa?”
Nên nếu có thể, hãy thương nhau một chút.
Khách thương tài xế một chút.
Tài xế thương khách một chút.
Anh em đồng nghiệp cũng thương nhau một chút.
Chúng ta đều đang cố gắng sống qua những ngày của mình.
Còn tôi…
Tôi đã cố gồng thêm 10 ngày cuối cùng để nhìn lại thị trường Grab một lần nữa.
Tôi tự nhủ, cứ cố chạy thêm 10 ngày, quan sát xem tình hình có khá hơn không rồi mới quyết định.
Nhưng càng cố, tôi càng thấy mọi thứ khó khăn hơn.
Thu nhập không đủ để lo những chi phí cơ bản cho cuộc sống và gia đình.
Và sau 10 ngày đó, tôi biết mình không thể cứ tiếp tục gồng mãi như vậy.
Ngày mai tôi sẽ rời chiếc xe để tìm một công việc mới.
Tôi cũng sợ chứ.
Sợ không tìm được việc.
Sợ những ngày không có thu nhập.
Sợ những khoản phải lo phía trước.
Nhưng lần này tôi không muốn chờ đến khi mọi thứ hoàn hảo nữa.
Không có tiền dự phòng vẫn phải bước. Không chắc chắn vẫn phải bước. Vì đôi khi, muốn có một ngày mai khác… mình phải dám rời khỏi ngày hôm nay.
Chúc những người đang chạy xe ngoài kia…
Dù Bike hay Car, dù đang còn chạy hay đã chuẩn bị rẽ sang một con đường khác…
chân cứng đá mềm.
Mong anh em mình rồi sẽ tìm được một công việc đủ sống, đủ lo cho gia đình, và đủ bình an để đi đường dài.
Cố lên anh em. ❤️