NGHỊCH THIÊN TIÊN LỘ
Chương 1: Kẻ Không Có Linh Căn
Thiên Huyền đại lục.
Nơi đây, kẻ mạnh có thể một kiếm chém núi, một chưởng phá thành. Tu sĩ đứng trên đỉnh cao có thể ngự kiếm phi thiên, trường sinh bất tử.
Còn phàm nhân…
Chỉ có thể ngẩng đầu nhìn trời.
Hôm ấy, tại Thanh Vân Tông.
Hàng vạn thiếu niên đứng dưới chân Thiên Kiếm Sơn, chờ đợi một ngày có thể thay đổi vận mệnh.
Trên đài đá, một lão giả tóc bạc đặt tay lên vai từng người.
“Linh căn, Hỏa.”
“Đệ tử ngoại môn.”
“Linh căn, Thủy Mộc song hệ.”
“Có thể nhập nội môn.”
Tiếng reo hò vang lên liên tục.
Cho đến khi một thiếu niên áo vải bước lên.
Hắn tên Lâm Uyên.
Mười sáu tuổi.
Không cha, không mẹ.
Từ nhỏ lớn lên tại một thôn nhỏ dưới chân Thanh Vân Sơn.
Hắn đã chờ ngày này suốt mười sáu năm.
Lão giả đặt tay lên vai hắn.
Một hơi thở.
Hai hơi thở.
Ba hơi thở.
Không có bất kỳ phản ứng nào.
Lão giả nhíu mày.
“Đổi tay.”
Lâm Uyên làm theo.
Vẫn im lặng.
Một đệ tử phía dưới bật cười.
“Phế vật.”
Tiếng cười nhanh chóng lan ra.
“Không có linh căn mà cũng dám đến Thanh Vân Tông?”
“Đúng là nằm mơ.”
Lâm Uyên siết chặt nắm tay.
Lão giả lắc đầu.
“Không có linh căn.”
Bốn chữ.
Giống như một thanh kiếm đâm thẳng vào lòng hắn.
“Ta… thật sự không thể tu luyện sao?”
Lão giả nhìn hắn, giọng bình thản:
“Trở về đi.”
Lâm Uyên cúi đầu.
Hắn xoay người.
Nhưng đúng lúc ấy…
ẦM!
Một tiếng sấm kinh thiên động địa vang lên.
Bầu trời vốn trong xanh đột nhiên tối sầm.
Mây đen cuồn cuộn.
Một tia sét màu tím xé ngang bầu trời, đánh thẳng xuống Thiên Kiếm Sơn.
Không ai biết rằng…
Khoảnh khắc tia sét ấy xuất hiện, trong cơ thể Lâm Uyên có một thứ đã ngủ say suốt mười sáu năm…
Thức tỉnh.
Ầm!
Lâm Uyên ngã xuống đất.
Trong đầu hắn xuất hiện một giọng nói cổ xưa.
“Ngươi… cuối cùng cũng tỉnh.”
Lâm Uyên kinh hãi.
“Ai?”
“Ta là ai không quan trọng.”
“Quan trọng là…”
“Ngươi có biết vì sao mình không có linh căn không?”
Lâm Uyên im lặng.
Giọng nói kia bật cười.
“Bởi vì thứ trong cơ thể ngươi…”
“Không phải linh căn.”
“Đó là…”
“Tiên Cốt.”
Ầm!
Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ kinh mạch trong cơ thể Lâm Uyên đồng loạt sáng lên.
Máu trong người hắn bắt đầu sôi trào.
Một đạo kim quang xuyên qua trời đất.
Các trưởng lão Thanh Vân Tông đồng loạt biến sắc.
“Không thể nào!”
“Đây là khí tức gì?”
Trên đỉnh Thiên Kiếm Sơn, một lão tổ đã bế quan ba nghìn năm đột nhiên mở mắt.
Đôi mắt vốn đục ngầu của ông ta hiện lên vẻ kinh hãi.
“Tiên Cốt…”
“Không ngờ…”
“Thứ đó vẫn còn tồn tại trên thế gian.”
Ở dưới núi, Lâm Uyên từ từ đứng dậy.
Hắn nhìn hai bàn tay mình.
Không hiểu vì sao…
Hắn cảm thấy cả thế giới đã thay đổi.
Gió đang chuyển động.
Lá cây đang rung.
Ngay cả linh khí trong không khí cũng trở nên rõ ràng.
Nhưng điều khiến hắn kinh hãi nhất…
Là trên mu bàn tay hắn xuất hiện một đạo ấn ký màu đen.
Một chữ cổ xưa.
“Đế.”
Giọng nói trong đầu lại vang lên:
“Lâm Uyên.”
“Con đường phía trước của ngươi…”
“Không phải thành tiên.”
“Cũng không phải thành đế.”
“Bởi vì…”
“Tiên và Đế đều từng chết dưới tay ngươi.”
Lâm Uyên sững người.
“Ngươi nói gì?”
Không ai trả lời.
Giọng nói biến mất.
Bầu trời trở lại yên tĩnh.
Nhưng từ phía trên Thanh Vân Tông…
Một tiếng chuông cổ vang lên.
Đông!
Rồi tiếng thứ hai.
Đông!
Tiếng thứ ba.
Đông!
Chín tiếng chuông liên tiếp.
Toàn bộ Thanh Vân Tông chấn động.
Một trưởng lão run giọng:
“Cửu Thiên Tiên Chung…”
“Chỉ khi đại kiếp xuất hiện mới vang lên chín tiếng.”
Không ai biết rằng…
Đại kiếp mà họ sợ hãi…
Đã bắt đầu từ khoảnh khắc Lâm Uyên mở mắt.
Và cũng không ai biết…
Mười sáu năm sau.
Người thiếu niên bị cả thiên hạ gọi là phế vật…
Sẽ một mình đứng trên Cửu Thiên.
Dưới chân hắn là hàng vạn tiên nhân.
Trước mặt hắn là Thiên Đạo.
Lâm Uyên cầm kiếm.
Máu chảy từ khóe miệng.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
“Các ngươi nói…”
“Thiên mệnh không thể nghịch?”
Hắn cười.
Một kiếm chém xuống.
“Vậy hôm nay…”
“Ta nghịch thử cho các ngươi xem.”
HẾT CHƯƠNG 1
